Mùa đông năm nay thời tiết khá ấm áp. Đi biển lúc cũng quá lạnh, chỉ là thể chỉ mặc mỗi quần bơi thôi. Nhậm Ngôn Kinh tiếp tục: “Suối nước nóng thì ngày thường lúc nào chẳng .” Thế nhưng bãi biển gần nhất cũng lái xe mất ba tiếng đồng hồ mới tới, nên chỉ thể cuối tuần mà thôi. Thẩm Thuyên Lễ vỗ vai Nhậm Ngôn Kinh giơ ngón tay cái lên tán thưởng. Hóa là . là đội trưởng mà luôn ngưỡng mộ, là ! Tuyệt đối bao giờ hứa hão!
Chuyện nhóm Nhậm Ngôn Kinh sắp biển Úy Hải nhanh ch.óng đồn thổi khắp nơi. Nguyên nhân là do Thẩm Thuyên Lễ đăng một dòng trạng thái lên vòng bạn bè: “Lên đường tới biển Úy Hải thôi!”. Kèm theo đó là tấm ảnh chín chụp tại Bảo tàng Khoa học và Công nghệ. Trong chín đó, bảy thành viên đội Future, một là Đường Trâm, và một là robot Robert.
Thẩm Thuyên Lễ vốn là kiểu thích gây chú ý nên việc đăng bài lên vòng bạn bè là chuyện đương nhiên, đó gần như là thói quen hằng ngày của . Bạn bè của lướt thấy, tùy ý kể với khác rằng: “Nhóm của Nhậm Ngôn Kinh thi xong vòng tuyển chọn hình như biển Úy Hải kìa”. Thế là tin tức cứ thế truyền ch.óng mặt, và cuối cùng lọt đến tai Lê Nhiễm. Sau khi chuyện, ý nghĩ đầu tiên nảy trong đầu cô chính là cô cũng . Suy nghĩ của cô đơn giản, cô ở gần hơn, gần thêm một chút nữa.
Chương 53 : Anh chỉ thuộc về em
Ba tiếng đồng hồ , nhóm tám cùng với chú robot Robert thuận lợi đặt chân đến vùng biển Úy Hải. Cả đoàn di chuyển bằng hai chiếc xe, ngoài Nhậm Ngôn Kinh thì Trương Miễn cũng bằng lái và xe riêng.
Vừa bước xuống xe, cả nhóm liền háo hức tiến về phía bãi cát. Thẩm Thuyên Lễ hệt như một chú ch.ó tháo xích, phấn khích lao thẳng về phía biển xanh. Trương Miễn cũng cuốn theo sự nhiệt tình đó, lớn chạy đuổi theo bạn .
Đứng đại dương mênh m.ô.n.g bát ngát, tâm hồn của Đường Trâm bỗng chốc trở nên khoáng đạt và nhẹ nhàng hơn hẳn. Cô lẳng lặng theo Nhậm Ngôn Kinh hướng về bãi biển, nhưng ngay lúc đó, cô bỗng nhận thấy điều gì đó . cái giây phút chạm chân đến bờ cát, cô dường như cảm nhận bà dì của bất ngờ ghé thăm.
Đáng là cô hề mang theo những món đồ dùng cần thiết bên ! Ngay khi Đường Trâm định âm thầm rời để tìm nhà vệ sinh giải quyết rắc rối, thì tiếng chuông của hệ thống vang lên thêm một nữa.
“Nhiệm vụ hai mươi mốt: Hãy để nam chính chăm sóc cô thật .”
Đường Trâm cúi đầu, dùng mũi giày di di lên lớp cát biển, khẽ lẩm bẩm trong đầu: “Thực ... tao cần .”
Ba Thanh đầy vẻ chắc chắn đáp : “Làm mà cần chứ?”
Đường Trâm khẽ c.ắ.n môi: “Bởi vì tao đau bụng kinh, nên chẳng cần ai chăm sóc cả.”
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://www.monkeydtruyen.com/xuyen-thanh-co-ban-gai-cu-tam-co-cua-nam-chinh/77.html.]
“Thế nhưng nữ chính đau bụng kinh nặng đấy.”
Ba Thanh dừng một chút kể tiếp: “Cha của nữ chính đều là giáo sư đại học, họ đặt kỳ vọng cực kỳ lớn cô từ khi còn nhỏ. Chỉ cần thành tích học tập sụt giảm là cô sẽ hứng chịu những lời trách mắng nặng nề từ cha . Có một năm cấp hai, vì thi mà cô cha nhốt ở ngoài cửa suốt ba tiếng đồng hồ giữa đêm đông giá rét. Cũng chính vì thế mà cô mới mắc chứng đau bụng kinh dai dẳng. Bây giờ cô để nam chính tập thói quen cách chăm sóc phụ nữ những ngày , để nữ chính còn nhờ chứ.”
Hóa là ... đây chính là ý nghĩa của việc trồng cây .
Cũng may Đường Trâm sớm xác định rõ vị trí của , cô hề nảy sinh những tâm tư nên , nên cô chấp nhận chuyện nhẹ nhàng. Là một cô nữ phụ thì nên sự tự giác của một nữ phụ. Nếu nhiệm vụ, cô cần lén lút rời nữa. Cô vòng hai tay lưng, khẽ cất tiếng gọi: “Nhậm Ngôn Kinh.”
Nhậm Ngôn Kinh lúc đang mải mê thảo luận với một đồng đội khác về những gì diễn trong cuộc tuyển chọn lúc nãy. Qua những mẫu robot của các đội đối thủ, thêm ít cảm hứng mới. Nhiệm vụ sắp tới của cả đội là để Robert trở nên xuất sắc hơn nữa. Nghe thấy tiếng gọi của bạn gái, liền dừng câu chuyện, nắm lấy tay Đường Trâm: “Anh đây.”
Người đồng đội mỉm đầy ý nhị, ý mà chủ động tìm nhóm của Thẩm Thuyên Lễ. Đường Trâm khẽ c.ắ.n môi , thật nhỏ: “Em đau bụng.”
Thực tế là bụng cô chẳng đau chút nào, nhưng vì là trồng cây nên cô bắt buộc để nam chính chuyện đau bụng kinh là như thế nào. Nhậm Ngôn Kinh rõ cô gì, bèn ghé sát hơn, đặt một nụ hôn nhẹ nhàng tựa chuồn chuồn đạp nước lên môi cô hỏi khẽ: “Em gì cơ?”
Giọng Đường Trâm nhỏ như tiếng muỗi kêu: “Em đau bụng.”
Lần Nhậm Ngôn Kinh thấy, khựng một chút: “Em ăn đồ gì lạ hỏng bụng ?”
Đường Trâm lắc đầu: “Không ạ.”
“Vậy là ?”
“Là... bà dì của em đến thăm ạ.”
Nhậm Ngôn Kinh ngay lập tức hiểu vấn đề. Vành tai vô thức đỏ ửng lên. Anh bỗng chốc thấy lúng túng, chân tay luống cuống: “Vậy... nên gì bây giờ?”
Đường Trâm gợi ý: “Pha cho em một ly nước ấm nhé?”
“Chờ một chút.” Nhậm Ngôn Kinh nhanh ch.óng rút điện thoại gọi cho Trương Miễn, bảo hỏi em gái xem trong trường hợp thì xử lý thế nào. Trương Miễn vội vàng hỏi Trương Úy, khi câu trả lời liền gọi ngay: “Em gái em bảo là chuẩn nước đường nâu nóng với túi chườm ấm ạ.”