Vừa đến nhà, dì Du đặt giỏ thức ăn xuống, tháo giày hỏi: “Tối nay hai đứa uống rượu ? Uống nhiều ?”
Nhậm Ngôn Kinh dậy, thuận tay kéo cả Đường Trâm lên theo: “Cũng nhiều lắm ạ.”
Dì Du xách giỏ bếp: “Đợi một lát, ngay đây.”
Đường Trâm dùng mu bàn tay áp lên khuôn mặt nóng bừng của : “Em nhà vệ sinh một chút.”
Vào đến bên trong, Đường Trâm mới nhận Ba Thanh im lặng tiếng từ lâu . Cô hỏi: “Ba Thanh ơi, mày đang gì thế?”
Hệ thống hừ hừ một tiếng: “Đang cãi với bọn họ trong nhóm đây.”
Đường Trâm thắc mắc: “Có chuyện gì ?”
Qua lời kể của Ba Thanh, Đường Trâm mới rằng khi cô và Nhậm Ngôn Kinh trả phòng khách sạn, nữ chính và bạn tranh thủ lúc nhân viên dọn phòng để xem xét tình hình. Và nữ chính phát hiện cô và Nhậm Ngôn Kinh hề ngủ cùng . Lộ Ngư dịp mỉa mai trong nhóm, và đương nhiên đối tượng nhắm đến chính là tài khoản phụ của Ba Thanh, cô bảo rằng cái kẹo ngọt mà nó đang tung chỉ là đồ giả mà thôi. Ba Thanh chịu cái cục tức , thế là nó nhảy đấu khẩu kịch liệt với Lộ Ngư.
Ba Thanh hậm hực: “Đáng ghét nhất là gì , là mấy trong nhóm còn khen bọn họ bảo là đến cả Thám t.ử lừng danh cũng chào thua. thám t.ử nào mà rảnh rỗi soi mấy cái chuyện đó chứ? Lại còn đặc biệt quan sát mấy thứ nữa?” Hệ thống hống hách tiếp: “ mắng hai cô là đồ biến thái luôn.”
Đường Trâm im lặng một lúc hỏi: “Thế cuối cùng ai thắng?”
Ba Thanh đầy tự tin: “Đương nhiên là .” Một giây nó thể gõ hàng nghìn chữ, bàn về chuyện c.h.ử.i thì nó bao giờ thua .
Thắng là . Giữa Ba Thanh và nữ chính, đương nhiên Đường Trâm sẽ thiên vị nhà hơn. Thế nhưng nữ chính vẻ như còn giống với những gì miêu tả trong sách nữa . Hay lẽ nào, đây mới thực sự là con thật của cô ?
Chẳng mấy chốc đến lễ Giáng sinh và Tết Dương lịch, ngoài Đường Trâm cũng sắp bước tuần thi cuối kỳ và kỳ thi tiếng Anh cấp độ bốn. Dù học thần nhưng Đường Trâm vẫn đạt điểm cao. Nhậm Ngôn Kinh cũng bước kỳ ôn thi, thời gian khá bận rộn, hai chỉ thời gian bên buổi tối.
Hôm đó, khi Đường Trâm đang mải mê bài tập trong ký túc xá, tiếng chuông báo nhiệm vụ vang lên.
“Nhiệm vụ hai mươi ba: Hãy bắt nam chính thường xuyên báo cáo lịch trình, rèn cho sự tự giác trong việc khai báo hành động của .”
Ba Thanh bằng giọng đầy sâu sắc: “Đây vẫn tiếp tục là một nhiệm vụ giảm điểm thiện cảm đấy nhé. Bởi vì nam chính là kiểu cần gian riêng tư, việc báo cáo lịch trình sẽ khiến cảm thấy gò bó và mất tự do. Thế nhưng một bạn trai đạt chuẩn thì thể thiếu sự tự giác báo cáo chứ?! Đặc biệt là nữ chính vốn là thiếu cảm giác an , cô cần bù đắp bằng sự quan tâm tuyệt đối.”
Vì đây vẫn là một nhiệm vụ dành riêng cho trồng cây. Trong cuốn tiểu thuyết ăn khách đó, cảm giác bất an của nữ chính gần như đến từ sự hiện diện của cô bạn gái cũ là nữ phụ. Hiếm cô gái nào để tâm đến sự tồn tại của yêu cũ, và nữ chính cũng ngoại lệ. Phải cho đến khi tin nữ phụ qua đời, nữ chính mới thực sự thở phào nhẹ nhõm.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://www.monkeydtruyen.com/xuyen-thanh-co-ban-gai-cu-tam-co-cua-nam-chinh/82.html.]
Vì lúc Đường Trâm gần như để bộ não trống rỗng, cô dồn phần lớn sự chú ý việc kiếm điểm sinh lực. Cô nghĩ quá nhiều về thái độ của nam chính, cũng bận tâm đến những lời . Trước hết cứ sống sót cái .
Làm bài tập đến mức hoa mắt ch.óng mặt, cô dứt khoát gục xuống bàn trong ký túc xá nhắn tin cho Nhậm Ngôn Kinh.
“Kiểm tra!”
Năm phút , Nhậm Ngôn Kinh nhắn một dấu chấm hỏi “?”. Ngay giây tiếp theo, gọi video tới lập tức. Nhìn qua bối cảnh trong video, vẻ như đang ở trong phòng thí nghiệm.
“Bé cưng thế em?”
Đường Trâm kê cằm lên mặt bàn, vì bài quá nhiều nên trông cô chút uể oải, hệt như một chú mèo lười biếng, giọng cũng mang theo vẻ mệt mỏi đầy quyến rũ mà chính cô cũng nhận : “Anh chẳng bao giờ báo cáo lịch trình cho em cả.”
Cô dứt lời, Thẩm Thuyên Lễ ở bên cạnh ghé sát camera và lớn: “Chị dâu ơi, trong phòng thí nghiệm tuyệt đối bóng dáng bạn nữ nào nhé.” Nói xong, bảo Nhậm Ngôn Kinh xoay camera về phía rèm cửa, gầm bàn và những chỗ dễ giấu khác.
Thẩm Thuyên Lễ kéo mạnh tấm rèm hét to: “Không ai trốn ở đây nhé.” Tiếp đó, thụp xuống chui chui gầm bàn: “Ở đây cũng chẳng ai luôn.”
Trương Miễn cũng nhảy góp vui: “Phía bên của bọn em cũng lạ ạ.” Các thành viên khác cũng hùa theo: “Chỗ tớ cũng .”
Phản ứng của cả đội khiến Đường Trâm ngượng đến đỏ cả mặt. Khuôn mặt cô ửng hồng, qua là cô đang hổ: “Em , mà.”
Thẩm Thuyên Lễ vẫn chịu thôi: “Đội Future của chúng em là dàn nam bộ luôn! Không con gái !”
Đường Trâm đáp: “Em hiểu , em hiểu mà.”
Nhậm Ngôn Kinh mỉm : “Bé cưng yên tâm về đến thế ?”
Đường Trâm bèn lôi những lời Ba Thanh dạy , một cách đầy nghiêm túc: “Báo cáo lịch trình là sự tự giác bắt buộc của một bạn trai chuẩn mực.”
Nhậm Ngôn Kinh vẻ mặt đầy suy tư: “Được . Anh gì .”
Sau khi cúp máy, Đường Trâm chút thắc mắc: “Tao thấy nam chính hình như hợp tác thì ?”
Ba Thanh phân tích lý lẽ: “Bởi vì lúc đó các đồng đội của ở đó mà, là kiểu như đấy, dù trong lòng chút vui thì cũng sẽ bao giờ thể hiện mặt ngoài . Bất kể thế nào thì chuyện riêng tư của hai cũng sẽ đem bàn tán mặt khác. Trước mặt đồng đội, vẫn giữ thể diện cho cô chứ.”