Nhậm Ngôn Kinh bất ngờ ôm chầm lấy cô, tựa cằm lên đỉnh đầu cô, giọng dường như trầm xuống mang theo một chút xót xa: “Anh hiểu .” Đường Trâm liếc thanh nhiệm vụ thì thấy nó vẫn đang ở trạng thái thành. Chuyện gì thế ? Ba Thanh liền lên tiếng giải thích: “Chắc là nam chính tin lời cô , chắc chắn vẫn nghĩ rằng quá khứ của cô thực sự khổ cực đấy.”
Đường Trâm khẽ mím môi, cô chớp chớp mắt tiếp tục : “Anh tin em ? Thực sự là em sống hề tệ chút nào mà.” Không hề thấy khổ một chút nào cả. Dù b.úp bê xinh , cũng chẳng căn nhà lộng lẫy, nhưng cô kẹo hồ lô và khoai lang nướng thơm lừng. Dù Đường thường xuyên cãi vã với bố Đường vì chuyện thiếu thốn tiền bạc, nhưng bố Đường tính tình hiền lành, hầu như bao giờ cãi nửa lời, chuyện đ.á.n.h càng là điều tưởng. Bố Đường luôn đắm chìm trong thế giới nghệ thuật của riêng , một ngày hai mươi tư tiếng thì ông dành tới mười sáu tiếng cho việc vẽ tranh. Thời gian còn ông mới dành cho việc ăn ngủ và ở bên cạnh . Đối với Đường Trâm, kẹo hồ lô và khoai lang nướng chính là những mảnh ký ức tràn đầy sự ấm áp.
Nhậm Ngôn Kinh đáp: “Anh tin em.”
Đồ l.ừ.a đ.ả.o. Rõ ràng miệng là tin mà kết quả nhiệm vụ vẫn báo thành. Đây là đầu tiên Đường Trâm gặp tình huống nhiệm vụ thể thành như thế . Ba Thanh bèn lên tiếng: “Trâm ơi, nên tao mới mỗi nhiệm vụ đều vô cùng quý giá mà, vì càng về nhiệm vụ sẽ càng khó nhằn hơn, việc thành sẽ còn dễ dàng nữa .” Đường Trâm hỏi: “Vậy giờ đây?” Ba Thanh an ủi: “Không mà, nếu thực sự xác định là thể thành thì nhiệm vụ sẽ tự động thế bằng một nhiệm vụ mới thôi.”
Đường Trâm bấy giờ mới thấy yên tâm hơn. Thực ngay từ đầu cô lường việc sẽ những nhiệm vụ thể thành, giờ gặp thật cô cũng thấy chẳng gì là thể chấp nhận . Cô cũng là một nhiệm vụ siêu đẳng gì , mà thể đạt tỉ lệ thành công một trăm phần trăm chứ. Vừa mới ăn xong miếng bánh ngọt, Đường đôi cao gót mười phân sải bước tới. Bà hề Nhậm Ngôn Kinh lấy một cái mà chỉ chằm chằm Đường Trâm, lạnh lùng : “Mẹ cần chuyện riêng với con gái một lát, thể tránh chỗ khác ?”
Nhậm Ngôn Kinh dù nhưng vì đây là chuyện riêng của hai con nên thực sự lý do gì để ở . Anh sang dặn dò Đường Trâm: “Anh ở ngay gần đây thôi, chuyện gì cứ gọi nhé.” Suốt cả quá trình, Đường hề dành cho Nhậm Ngôn Kinh lấy một ánh mắt dư thừa nào. Đợi cho Nhậm Ngôn Kinh khuất, Đường mới sa sầm mặt : “Mẹ con mới gặp bạn học cũ thời cấp một ?”
Trong giới thượng lưu , bí mật đều thể giấu kín lâu. Dù mặt ai mặt nhạo, nhưng tin đồn thì lan truyền với tốc độ ch.óng mặt. Đường Trâm đáp: “Vâng ạ.” Mẹ Đường liền buông lời mắng nhiếc Du Vu thậm tệ: “Trong một cảnh như thế , nhắc chuyện quá khứ là ý gì chứ? Chẳng lẽ chỉ đơn thuần là chúng thấy khó xử ?”
Nếu như quãng thời gian đó đối với cô nữ phụ là một ký ức đen tối thì đối với Đường, đó là quãng đời tăm tối nhất mà bà cả đời bao giờ nhớ . Đó là những năm tháng bà sống trong cảnh nghèo túng và khổ cực nhất. Người chồng đầu tiên của bà, một kẻ chẳng màng đến sự đời, một kẻ duy tâm chỉ đến nghệ thuật, cả đời chỉ mải mê theo đuổi những thứ lãng mạn hão huyền. Thỉnh thoảng ông cũng dành cho bà những bất ngờ lãng mạn. Ông thể bất ngờ xuất hiện ngày sinh nhật của bà với một bó hoa hồng đỏ do chính tay . Ông cũng vẽ tranh cho bà, ghi những khoảnh khắc đẽ của bà trang giấy. Thế nhưng tất cả những sự lãng mạn cuối cùng cũng những chuyện vụn vặt của cơm áo gạo tiền mài mòn sạch sành sanh. Một thực dụng như bà và một kẻ mơ mộng như ông rõ ràng là thuộc về cùng một thế giới.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://www.monkeydtruyen.com/xuyen-thanh-co-ban-gai-cu-tam-co-cua-nam-chinh/86.html.]
Việc Du Vu nhắc đến đàn ông đó phút cuối rốt cuộc là ý gì chứ? Đang ám chỉ việc bà phụ bạc chồng để chạy theo tiền tài ? Họ chia tay trong êm , ngay cả trong cuộc còn chẳng gì, mà một kẻ ngoài cuộc như Du Vu lấy tư cách gì mà chỉ tay năm ngón chứ? Mẹ Đường thậm chí còn chẳng buồn nhớ về đàn ông đó nữa. Bà quá chán ghét những ngày tháng hằng ngày đ.á.n.h vật với nỗi lo cơm áo gạo tiền . Chính vì , bà bắt buộc thật vững ở cái vị trí bà Chu . Bà chằm chằm Đường Trâm lạnh lùng hỏi: “Bao giờ thì con mới chịu chia tay hả?”
Chương 59 : Tình địch
Đến , đến , câu hỏi về chuyện chia tay dù muộn màng thì cuối cùng cũng tới.
Đường Trâm thảo luận vấn đề trong một cảnh như thế : “Con tự gì.”
Mẹ Đường hít sâu một . Hôm nay bà ăn diện vô cùng sang trọng, toát lên phong thái của một phu nhân giới thượng lưu. Bà cũng nổi nóng trong một ngày trọng đại như , nên khi thấy câu trả lời của con gái, bà chỉ bình thản : “Tốt nhất là con nên tự giữ cho đúng.”
Theo như bà , Đường Trâm và bạn trai hiện tại quen lâu. Một thời gian ngắn ngủi như thì thể nảy sinh tình cảm sâu đậm cho ? Bây giờ chịu chia tay chẳng qua chỉ là vì tâm lý phản nghịch mà thôi. Phụ càng cấm đoán thì chúng càng ngược . Đó chỉ là cái tính khí bướng bỉnh của tuổi mới lớn. Vì , Đường cũng dồn ép quá mức. Bà dự định cứ cách một thời gian hỏi xem Đường Trâm chia tay . Dù thì Chu Tự Tư cũng ở ngay trong nhà, chẳng chạy mất .
Nói xong chuyện chia tay, Đường ngắm bộ trang phục của Đường Trâm hôm nay gật đầu hài lòng: “ là con gái của , xinh lắm.”