Xuyên Thành Cô Chị Xinh Đẹp Thích Làm Tinh Trong Văn Niên Đại - Chương 72: Màn Kịch Đổi Nghề Và Cô Nàng Tham Lam

Cập nhật lúc: 2026-02-09 17:38:43
Lượt xem: 0

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/7fThPlOpWf

MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

 

Tô Yến Đình bế đứa con hai tháng tuổi đến tiệm bánh ngọt , chị Tôn Ngọc Hoa thấy cô và đứa bé liền tươi như hoa: “Sinh hả? Nhìn xem, trộm vía quá, thế cũng tuấn tú quá !”

 

Tô Yến Đình thở dài một : “Trông giống hệt bố nó, chẳng giống em tí nào.”

 

Tôn Ngọc Hoa: “Chị thấy đứa bé lên trông cũng giống em đấy chứ, ngọt ngào thế mà.”

 

Tôn Ngọc Hoa gặp chồng Tô Yến Đình, thấy con cô kháu khỉnh thế , đoán bố đứa bé chắc chắn là một trai tuấn tú, nếu hai vợ chồng sinh đứa bé xinh xắn thế .

 

Tô Yến Đình: “Cười giống em chỗ nào chứ, ngốc nghếch c.h.ế.t.”

 

Thần Thần nhỏ bé trong lòng cô toét miệng , hì hì.

 

Tô Yến Đình hiểu tại tính tình con trai cô thế, gặp ai cũng , ở bên cũng , là một em bé cảm giác an . Mang nó đến cửa hàng , lúc bận rộn, nhờ chị Tôn Ngọc Hoa trông giúp, nó cũng quấy, cả ngày cứ hớn hở.

 

Thợ bánh, chủ nhiệm, các nhân viên bán hàng khác trong tiệm thấy biểu hiện của đứa bé, tất cả đều chung một suy nghĩ.

 

Tôn Ngọc Hoa: “Trước bố đứa bé là quân nhân, cứ tưởng là nghiêm túc lắm, giờ con em thế , chồng em chắc chắn là dịu dàng.”

 

“Nghe là Chính ủy hả? Thảo nào, chắc chắn là một đàn ông nho nhã học thức.”

 

“Đứa bé tuyệt đối giống bố nó dịu dàng như thế! Cười ngọt thật, bố chắc chắn cũng , nếu chiếm trái tim nó chứ.”

 

Tô Yến Đình: “...”

 

Thế giới luôn tràn ngập đủ loại hiểu lầm.

 

Người ở quê tưởng tượng Giang Nhung là gã đàn ông hung dữ bạo lực, còn đồng nghiệp của cô đều coi Giang Nhung là Chính ủy dịu dàng ấm áp.

 

... Chính ủy dịu dàng ấm áp, e là Đoàn trưởng Bùi sẽ là đầu tiên nôn thốc nôn tháo.

 

Tô Yến Đình con trai, trong lòng một cô con gái đáng yêu, nhất là giống cô. Gen của cô cũng bá đạo một chứ! Nếu thể một cô con gái giống cô, nhưng ngầu lòi lạnh lùng như Giang Nhung thì mấy, tiểu công chúa nhà họ Giang hàng thật giá thật!

 

“Chị Ngọc Hoa, em mang con , thật sự quá phiền phức vất vả cho chị...”

 

Tôn Ngọc Hoa: “Không vất vả phiền phức, thế tính là gì, phụ nữ đều sinh con, chúng thông cảm hỗ trợ lẫn .”

 

Tô Yến Đình: “Vẫn là lỡ việc của chị, cùng ca với em... Chị Ngọc Hoa, em ý , em đổi một công việc nhẹ nhàng hơn với , chị thấy thế nào?”

 

Tôn Ngọc Hoa thẳng thắn : “Em còn sinh sòn sòn mấy đứa nữa, đổi việc nhẹ nhàng đương nhiên là , nhân viên bán hàng tiệm bánh ngọt chúng hoan nghênh lắm, em thể đổi sang chỗ thoải mái hơn, nhiều thời gian tự do để trông con.”

 

Tô Yến Đình: “... Em chẳng sinh sòn sòn , một đứa khó chăm .”

 

“Chị Ngọc Hoa, chị xem em đổi việc với cô bán vé rạp chiếu phim thế nào?”

 

Tôn Ngọc Hoa nghĩ ngợi: “Công việc đó cũng đấy, rạp chiếu phim xa! Sau em thường xuyên đến tiệm chúng chơi.”

 

Tô Yến Đình: “Nếu đổi thành công, chị dâu, chị cũng thường xuyên đến rạp xem phim nhé.”

 

Tôn Ngọc Hoa : “Hai năm nay rạp chiếu phim náo nhiệt lắm, đúng là việc nhàn.”

 

Tô Yến Đình: “Chứ còn gì nữa, giờ phim mới mỗi năm một nhiều, như mấy năm , trai em nhân viên chiếu phim ở quê, dạo càng ngày càng đắt hàng.”

 

Đầu những năm 70, năm 71, 72, 73 ba năm đầu, mỗi năm chẳng qua vài bộ phim, năm 73 cũng chỉ bốn năm bộ, đợi đến năm 74 thì bắt đầu phát triển bùng nổ, một năm mười mấy bộ phim mới, năm 75 tới hai mươi bốn bộ, cho nên ngay cả ở quê cũng bắt đầu tuyển thêm nhân viên chiếu phim, đến năm 76, năm nay hơn ba mươi bộ phim mới...

 

Phim ảnh thời là nghệ thuật, chất lượng phim đều , tất nhiên, cũng chút vấn đề về mặt khác, nhưng mà, tivi xem, thể xem vài bộ phim g.i.ế.c thời gian là chuyện khá hạnh phúc.

 

Tô Yến Đình đến rạp chiếu phim việc còn một nguyên nhân, đó là vì trai Tô Bồi Lương nhân viên chiếu phim ở công xã, nếu cô thể nghĩ cách kiếm thêm nhiều bản phim nhựa thì quá.

 

Người khác cầm mấy bản phim nhựa vô dụng, nhưng chỗ trai cô thực sự máy chiếu.

 

Tô Yến Đình tranh thủ đến rạp chiếu phim, trong cửa sổ bán vé một phụ nữ trẻ đó, tết một b.í.m tóc to, vầng trán bóng loáng đầy đặn, trông mỡ màng, mặt hai cái mụn to, nhưng tinh thần thì khá .

 

đang trong đó rảnh rỗi c.ắ.n hạt dưa, dù khóe miệng mọc mụn nước, cái tay c.ắ.n hạt dưa vẫn dừng , hết cách , ở cửa rạp chiếu phim , ngoài c.ắ.n hạt dưa thì vẫn là c.ắ.n hạt dưa.

 

Tô Yến Đình mở lời: “Chào đồng chí.”

 

Nữ nhân viên bán vé, cũng chính là Tăng Khiết ngẩng đầu ngoài, thấy một cô gái vô cùng xinh , cô thuận miệng : “Mua vé gì?”

 

Tô Yến Đình thấy cô mở miệng, liền chú ý đến vết khuyết răng cửa của Tăng Khiết, hiểu ngay cô nhân viên bán vé là một kẻ tham ăn chính hiệu, nhân viên bán vé hai ba năm, chẳng tiến bộ gì khác, chỉ tổ c.ắ.n hạt dưa đến mẻ cả răng.

 

Có lẽ nhiều khó tưởng tượng cái dáng vẻ “vết khuyết” , nó tương đương với một cái lỗ nhỏ răng cửa, thích dùng răng c.ắ.n hạt dưa, năm rộng tháng dài, răng c.ắ.n hạt dưa sẽ mài thành một cái lỗ nhỏ.

 

Đợi đến khi lỗ nhỏ xuất hiện, bù đắp quá muộn.

 

Ngay cả răng cũng dễ, vì ngoài cái lỗ răng cửa ảnh hưởng thẩm mỹ , những chỗ khác vẫn là răng bình thường, nếu răng, nhổ cái răng cửa khỏe mạnh mới trồng răng mới.

 

Tăng Khiết mới hơn hai mươi tuổi, cứ thế c.ắ.n hạt dưa tạo thành một cái lỗ răng, đủ thấy cô tẩu hỏa nhập ma vì c.ắ.n hạt dưa thế nào.

 

Tô Yến Đình: “Đồng chí, đến mua vé, thương lượng với cô một chuyện.”

 

Tăng Khiết uống một ngụm giải nhiệt: “Chuyện gì?”

 

Nói , cô bắt đầu c.ắ.n hạt dưa, giờ cô dùng răng c.ắ.n nữa, quen dùng tay bóc hạt dưa, để giảm bớt tổn hại cho răng.

 

Chỉ cần trong tay chút tiền, cô liền đổi thành hạt dưa, cô một mối chuyên bán hạt dưa, đó rang hạt dưa cực khéo, Tăng Khiết cứ tiền nhàn rỗi là mua hạt dưa.

 

Ngồi bên ngoài cả ngày rảnh rỗi việc gì , là ở ngoài rạp chiếu phim, đến xem phim đều thói quen mua ít hạt dưa xem phim, Tăng Khiết cứ khác c.ắ.n hạt dưa là cô chịu nổi, khác c.ắ.n hạt dưa, cô cũng c.ắ.n hạt dưa.

 

Tô Yến Đình : “ là nhân viên bán hàng của tiệm bánh ngọt Phúc Thịnh đằng .”

 

Tăng Khiết bừng tỉnh đại ngộ: “Thảo nào cứ nghĩ gặp cô ở , cô tìm việc gì?”

 

Tô Yến Đình: “Là thế , đồng chí, đổi công việc với cô, đến đây , nhân viên bán vé rạp chiếu phim, cô nhân viên bán hàng tiệm bánh ngọt.”

 

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://www.monkeydtruyen.com/xuyen-thanh-co-chi-xinh-dep-thich-lam-tinh-trong-van-nien-dai/chuong-72-man-kich-doi-nghe-va-co-nang-tham-lam.html.]

“Hai chúng đổi công việc.”

 

Tăng Khiết lặp một : “ đổi công việc với cô?”

 

Trong lòng cô xao động, nhân viên bán hàng tiệm bánh ngọt là một công việc , cô ngày ngày bán vé xem phim chán c.h.ế.t , còn ở tiệm bánh ngọt, cuối cùng cũng ngày ngày c.ắ.n hạt dưa, còn đủ loại bánh ngọt để ăn.

 

Đó là một món hời béo bở.

 

Tăng Khiết: “Sao cô đổi công việc thế cho ?”

 

Tô Yến Đình , thầm nghĩ hi vọng, cô thành thật : “Con đầy một tuổi, đổi một công việc bàn nhẹ nhàng, tiện trông con.”

 

Tăng Khiết gật đầu.

 

Tô Yến Đình: “Đồng chí, cô đồng ý ?”

 

Tăng Khiết suy tư giây lát, đồng ý: “Được thôi, hai chúng đổi công việc.”

 

Tăng Khiết tính toán trong lòng, đổi công việc với Tô Yến Đình, cô lời to, cô cả đời ở trong cái l.ồ.ng giam bán vé c.ắ.n hạt dưa, cô ăn bánh bông lan, ăn bánh quy đào, mặc trang phục nhân viên bán hàng đẽ!

 

Tô Yến Đình: “Vậy chúng tìm thời gian thủ tục.”

 

Tô Yến Đình hẹn Tăng Khiết thời gian thủ tục đổi công việc, thế nhưng đợi đến ngày thủ tục thật, Tăng Khiết đổi ý.

 

Tăng Khiết: “Đồng chí Tô, thể cứ thế đơn giản thủ tục với cô .”

 

Tô Yến Đình: “Cô đổi nữa?”

 

Tăng Khiết: “Đổi thì thể đổi, nhưng cô đưa hai trăm đồng mới đổi công việc cho cô.”

 

Hôm đó về nhà, Tăng Khiết cứ nghĩ đến việc đổi công việc với Tô Yến Đình là cô chiếm món hời lớn, cô về nhà với nhà, nhà cũng thấy cô chiếm hời, nhưng một bà thím hàng xóm : “Người chủ động đổi việc là cô , là cháu chiếm hời , rõ ràng là cô chiếm hời, là cô công việc của cháu, chứ cháu công việc của cô .”

 

“Tiểu Khiết, là cháu chịu thiệt.”

 

“Cháu tin , cháu bảo cô bỏ thêm ba trăm đồng đổi công việc với cháu, cô cũng vui vẻ.”

 

“Cháu ngóng ? Cô họ Tô còn là nhà quân nhân, chồng cô là sĩ quan, lương mỗi tháng thấp , thể nào bỏ nổi ba trăm đồng.”

 

...

 

Tăng Khiết nghĩ nghĩ , khi đổi việc, cô còn chiếm thêm chút hời, cô dám ba trăm, lùi một bước, hai trăm đồng.

 

Tăng Khiết tin rằng, cho dù đòi hai trăm đồng, một trăm đồng cô cũng đồng ý, bây giờ điều kiện với Tô Yến Đình.

 

Tô Yến Đình buồn : “ đổi việc với cô, cô còn đòi hai trăm đồng?”

 

Công việc nhân viên bán hàng của cô lương cao hơn nhân viên bán vé của cô , hơn nữa còn trợ cấp lễ tết và tiền thưởng.

 

Tăng Khiết: “Là cô đổi việc với , bỏ chút m.á.u là gì, đòi cũng nhiều, chỉ hai trăm đồng.”

 

“Chỉ cần cô đưa hai trăm đồng, chúng bây giờ thủ tục ngay.”

 

Tô Yến Đình đảo mắt: “Hai trăm đồng, cô , thế thì công việc đổi nữa.”

 

Tăng Khiết vội : “Ấy , cô thế là đổi nữa ? Con cô thì ?”

 

Tô Yến Đình: “ ở cửa hàng cũng trông con, một chị đối xử với , chỉ ngại phiền chị , hai trăm đồng đưa cho cô, thì thà đưa hai trăm đồng cho chị , nhờ chị trông con giúp , việc gì đổi việc?”

 

“Công việc đổi nữa.”

 

Tăng Khiết : “Một trăm, đồng chí Tô, một trăm chắc chứ, so với công việc nhân viên bán hàng của cô, công việc của nhẹ nhàng tự do, chẳng mệt chút nào, cô khối thời gian báo c.ắ.n hạt dưa, đây là công việc khác cũng chẳng .”

 

Chỉ là lương thấp chút thôi.

 

Tô Yến Đình: “Một trăm cũng đồng ý, đồng ý đàng hoàng, giờ cô lâm trận đổi ý, nghi ngờ nhân phẩm của cô, đổi với cô nữa!”

 

Tô Yến Đình thấy dáng vẻ đó của cô , thầm nghĩ kẻ vội vàng mua, đoán chừng bây giờ đổi việc hơn là cô, mà là Tăng Khiết.

 

Tô Yến Đình cố ý cao: “ giờ nghĩ , đổi việc là nhất, con cái cũng chỉ khó trông một hai năm, đợi nó hai ba tuổi, việc ở tiệm bánh ngọt, nó ngày ngày lo thiếu bánh bông lan ăn, nuôi nó trắng trẻo mập mạp.”

 

Cô thầm nghĩ quỷ mới tin, sang năm khôi phục thi đại học, cô thi đại học.

 

Tăng Khiết trợn tròn mắt: “Đồng chí Tô, cô thật sự đổi nữa?”

 

Tô Yến Đình: “Không đổi nữa, về đây, đơn phương tình nguyện, đồng chí Tăng, tạm biệt, hoan nghênh cô đến tìm mua bánh quy đào.”

 

“Công việc thế , việc gì đổi, chị quan hệ với , chồng chị là thợ bánh, với chị , con trai còn lo thiếu cái ăn?”

 

Nói xong, Tô Yến Đình xoay bỏ .

 

Tăng Khiết gấp đến toát mồ hôi hột, cô giỏi đàm phán, đuổi theo Tô Yến Đình: “Đồng chí Tô, cần tiền nữa, cần tiền nữa, đổi công việc với cô, chúng thủ tục , coi như đùa với cô.”

 

Tô Yến Đình buồn : “Cô đổi việc với ?”

 

Tăng Khiết: “Chúng thủ tục đổi .”

 

Tô Yến Đình lắc đầu: “Không, đồng chí Tăng, bây giờ hối hận , cảm thấy đổi công việc với cô, thiệt thòi quá, đổi nữa.”

 

Tăng Khiết cuống lên: “Cô tiện chăm sóc con ? Cô còn tìm công việc nào nhẹ nhàng chăm con hơn cái ?”

 

Tô Yến Đình: “Đổi việc với cô cũng , nhưng cô đưa hai trăm đồng, chúng hẵng đổi việc.”

 

Tăng Khiết: “Hả?!”

 

 

Loading...