03
Tiếng đóng cửa truyền đến, mở mắt .
Bình luận vẫn đang chạy.
[Ánh mắt của phản diện lúc nãy trông hụt hẫng quá.]
[Hụt hẫng cái rắm, vui mừng còn kịp chứ, cuối cùng cũng yên tĩnh một lát .]
[ , nữ phụ bám lấy suốt ba năm, đổi là ai mà chẳng thấy phiền.]
lẳng lặng xem bình luận một lát.
Anh thực sự thấy phiền ?
Tên Dam Tâm Sáng. Truyện này KHÔNG được đăng tại Hạt Đậu Khả Ái.
Nhấn vào tài khoản team Cam Mười Tú để tìm đọc những bộ truyện siêu hay của mình nha cả nhà. Có đủ các gu từ ngọt tới mặn, từ hường tới hắc, tha hồ mà lựa luôn nà. (⸝⸝>•̀⸝⸝)✧
Nói cũng , ba năm là nuôi .
nhỏ hơn Thẩm Độ năm tuổi, nhà nghề cho thuê phòng. Miễn cưỡng cũng coi là nửa thế hệ con nhà giàu.
Lúc gặp Thẩm Độ, một xu dính túi, đến khu lao động nghèo để thuê nhà.
Ngay từ cái đầu tiên, thấy đàn ông trông thật trai.
Khí chất u ám giống như một vị quý công t.ử sa sút.
Vậy mà lấy nổi một nghìn tệ.
để mắt đến , bảo việc nhà để trừ tiền thuê nhà tháng đầu tiên.
Anh , nào cũng mắng đến mức sắc mặt trắng bệch.
Tuy cãi nửa lời, nhiều nhất cũng chỉ đỏ hoe hốc mắt, nhưng đó cắm cúi tiếp tục việc.
cứ tưởng sức chịu đựng vô đối, ngờ ngay tối hôm đó uống t.h.u.ố.c tự t.ử.
cứu về, còn thế của từ chỗ y tá.
Đường đường là thiếu gia của gia tộc danh giá, nhà họ Thẩm - một trong tứ đại gia tộc. Chỉ điều, bây giờ là một đứa con gia tộc ruồng bỏ và đuổi khỏi nhà.
Thế nhưng ngày càng thích , còn kết hôn với .
Mẹ mắng bệnh thần kinh, rằng đứa con gia tộc ruồng bỏ thì cũng chỉ là kẻ nghèo rớt mồng tơi.
đáp: "Anh là kẻ nghèo rớt mồng tơi đơn thuần, mà là một kẻ nghèo rớt mồng tơi trai."
Mẹ đuổi khỏi nhà, khóa luôn thẻ ngân hàng của .
đầu cầm sổ hộ khẩu theo , nhận giấy chứng nhận kết hôn xong liền dọn phòng trọ.
Từ nhỏ lười biếng ham ăn, luôn mơ ước chồng nuôi.
Gương mặt cực phẩm, dáng chuẩn.
Anh sẵn lòng kiếm tiền nuôi , đương nhiên vui vẻ quấn lấy .
Kết hôn ba năm, cứ tưởng cũng thích .
bây giờ bình luận cho , chỉ đang nhẫn nhịn mà thôi.
chằm chằm lên trần nhà, đột nhiên .
Cũng chút... .
Bình luận bắt đầu chế nhạo.
[Nữ phụ cái gì chứ! Cô chiếm đoạt nam chính phản diện suốt ba năm còn đủ !]
[Phiền c.h.ế.t , ghét sự trong sạch, phản diện bẩn , xứng với nữ chính bảo bối của chúng !]
[Có trách thì trách nữ phụ, cướp đầu tiên của nam chính, quá đê tiện , mau ch.óng hết vai .]
Những dòng bình luận kiên trì mắng c.h.ử.i .
sự chú ý của đặt ở chỗ "ăn" cực phẩm Thẩm Độ suốt ba năm.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://www.monkeydtruyen.com/xuyen-thanh-co-vo-xinh-dep-cua-phan-dien-u-am/chuong-2.html.]
Cảm giác buồn bã trong n.g.ự.c ngay lập tức tan biến.
tự dỗ dành bản thỏa .
Tận hưởng suốt ba năm, lỗ chút nào.
04
Chín giờ tối, Thẩm Độ về nhà đúng giờ.
đợi đến chín rưỡi, nhắn tin cho , thấy trả lời.
Đợi đến mười giờ, gọi điện thoại, vẫn ai bắt máy.
Bình luận cũng đang suy đoán.
[Hôm nay phản diện tăng ca ?]
[Không , trong nguyên tác thì tối nay sẽ thương, đó gặp nữ chính.]
[ đúng , nữ chính là bác sĩ khoa cấp cứu, hôm nay trực ca đêm hehe.]
[Cảnh tượng kinh điển sắp đến các chị em ơi, nữ phụ cuối cùng cũng sắp hết vai , cùng gõ "nữ phụ hết vai" để tiễn cô nào.]
siết c.h.ặ.t điện thoại, dùng sức c.ắ.n môi.
Lúc , điện thoại chợt vang lên.
"Xin chào, xin hỏi cô là nhà của Thẩm ? Anh Thẩm t.a.i n.ạ.n giao thông, hiện đang ở khoa cấp cứu bệnh viện Nhân Hòa......"
Những lời phía , lọt tai một chữ nào.
vội vàng lái xe máy điện lao thẳng đến bệnh viện.
chạy sảnh cấp cứu, liếc mắt một cái thấy Thẩm Độ.
Anh đang ghế ngoài hành lang, góc trán dán một miếng băng gạc. Tay áo sơ mi xắn lên, cẳng tay lộ cũng đang quấn băng.
Bên cạnh một phụ nữ trẻ tuổi đang , mặc áo blouse trắng, dường như đang gì đó với .
Bình luận bắt đầu chạy điên cuồng.
[Tốt quá ! Nữ chính cuối cùng cũng xuất hiện.]
[Nữ phụ cô điều một chút , đừng qua đó phiền họ!]
[Mọi mau kìa, ánh mắt phản diện nữ chính thật dịu dàng, động lòng ?]
[Vừa gặp yêu, đỉnh quá !]
nương theo những dòng bình luận mà dừng bước.
Thẩm Độ ngẩng đầu lên, thấy .
Vẻ mặt của đờ đẫn mất một khoảnh khắc. Sau đó dậy, về phía .
Nữ bác sĩ cũng theo, dịu dàng nhắc nhở : "Anh Thẩm, vết thương đầu vẫn xử lý xong, cử động lung tung.."
Cô thấy , ngẩn một chút : "Cô là nhà của Thẩm ?"
gật đầu.
"Anh kiểm tra , chỉ là chấn động não nhẹ và vết thương ngoài da, nhưng đề nghị nên ở bệnh viện theo dõi một đêm..."
Nữ chính trông xinh , khi ánh mắt cong cong. Nói chuyện dịu dàng, qua là một .
lướt bảng tên của cô , lịch sự lời cảm ơn: "Làm phiền cô , bác sĩ Lâm."
Nữ chính dặn dò thêm vài câu cần lưu ý, đó mới xoay rời .
Khoảnh khắc đầu , liền thấy ánh mắt của Thẩm Độ mới rời khỏi nữ chính.
Trong n.g.ự.c bỗng dâng lên một nỗi đau nhói như kim châm.