Sau Này Sẽ Không Còn Phải Chịu Đói Nữa.
Đợi Phan Tiểu Đào cùng vui vẻ vác gùi rời , trong sân trở về một cảnh tượng náo nhiệt khác.
Tam Nha dẫn Thu Dương ở góc sân đùa nghịch với Tuyết Cầu, tiếng trong trẻo như chuông bạc thỉnh thoảng xé tan sự tĩnh lặng của sân nhỏ. Nàng khi thì cúi nhẹ nhàng vuốt ve cái đầu lông xù của Tuyết Cầu, khi thì nhảy nhót trêu chọc Tuyết Cầu đuổi theo cây gậy gỗ nhỏ. Cái vẻ mặt tràn đầy niềm vui, chút toan tính , ai thấy cũng khỏi mỉm .
Còn Thu Dương, tuy mặt vẫn nở nhiều nụ , nhưng so với hôm , vẻ rụt rè toát khắp tiêu tan ít. Thỉnh thoảng y cũng thể chủ động đưa tay vuốt ve lưng Tuyết Cầu, trong ánh mắt thêm vài phần tự tại.
Lúc , Nhị Nha đang nép trong nhà bếp, cúi đầu cọ rửa đống nồi niêu xoong chảo chất cao như núi.
Hạt Dẻ Nhỏ
Trong nhà bếp nước mịt mờ, lẫn với mùi hương dịu mát của nước rửa chén và dư vị còn sót của thức ăn. Trên trán Nhị Nha lấm tấm những giọt mồ hôi li ti, vài lọn tóc mồ hôi thấm ướt, dính sát má, nhưng động tác tay của nàng hề ngơi nghỉ, chăm chú và nghiêm túc đến mức khiến cảm động.
Lâm Thu Quả nhẹ nhàng bước nhà bếp, sợ kinh động Nhị Nha. Nàng thả chậm bước chân, cho đến khi lưng Nhị Nha mới nhẹ giọng mở lời:
“Nhị Nha, bận rộn cả buổi , mệt ?”
Nhị Nha tiếng, động tác tay dừng một chút, đầu , thấy là tỷ tỷ, mặt nàng lập tức nở một nụ rạng rỡ, lắc đầu đáp:
“Tỷ tỷ, mệt! Khi bày sạp bán hàng, nương cũng ở bên cạnh giúp đỡ, Tam Nha và Thu Dương càng chăm chỉ, thể mệt chứ.”
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://www.monkeydtruyen.com/xuyen-thanh-dai-ty-nong-gia-doan-tuyet-than-thich-ta-dan-ca-nha-lam-giau/chuong-119.html.]
“Vậy thì , vất vả .” Lâm Thu Quả đưa tay, dịu dàng giúp Nhị Nha vuốt gọn mớ tóc mái lộn xộn, khóe môi mang theo nụ nhạt, tiếp tục , “Sáng nay, nương với về dự định sắp tới của ? Sau sẽ thường xuyên chạy trấn, mỗi là vài ngày, xong về sân nhỏ của chúng .”
“Nói , , tỷ tỷ.” Nhị Nha mở to mắt, trong ánh mắt tràn đầy kinh ngạc và thán phục, lời mang theo chút lo lắng, “Can đảm của tỷ thật sự quá lớn đó, lẳng lặng tiếng động thuê một cửa tiệm, thoắt cái biến thành chưởng quỹ ? Nơi trấn xá đông mắt tạp, thương trường nhiều cạm bẫy, tỷ ngàn vạn cẩn thận đó nha.”
Lâm Thu Quả thấy nàng trưởng thành, hiểu chuyện đến mức nghĩ sâu xa như , bèn hài lòng gật đầu, "Ừm, Nhị Nha, cứ yên tâm." Nàng vỗ vỗ vai Nhị Nha, "Sau ở trong thôn, chúng cứ hành sự khiêm tốn một chút, đừng quá phô trương. Tam Nha và Thu Dương tuổi còn nhỏ, tâm tư đơn thuần, tạm thời đừng tiết lộ quá nhiều với hai đứa nó. Ta liệu tính trong lòng, chỉ cần chuyên tâm kinh doanh, quán ăn nhất định sẽ kiếm tiền. Đến khi thực sự đủ tiền tích cóp, sẽ đến trấn mua một căn nhà, đưa cả nhà chúng đến đó, sống một cuộc sống sung túc."
Những lời của Lâm Thu Quả tuyệt nhiên là lời hứa suông vẽ vời viển vông. Sau cuộc trò chuyện tâm tình sâu sắc với Phan Xảo Liên tối qua, niềm tin mua nhà trong lòng nàng càng thêm kiên định.
Hơn nữa, nàng còn định suy tính thật kỹ để kiếm thêm nhiều tiền thật nhanh, mua nhà khi mùa đông tới!
Nhị Nha lẳng lặng xong những lời của Lâm Thu Quả, đôi mắt bỗng sáng rực lên, môi nhỏ khẽ hé mở, tựa như ngàn vạn lời , nhưng nhất thời nghẹn ngào khó thốt nên lời.
Mãi một lúc lâu , nàng mới cố gắng giữ vững cảm xúc, nhưng trong giọng vẫn tràn đầy sự chua xót và cảm thán:
"Tỷ tỷ, dạo ... hồi đó cuộc sống thật sự quá khó khăn. Thường xuyên bữa đói bữa no, mỗi khi đến đêm, bụng đói cồn cào, nhưng sợ nương buồn, dám . Tỷ và Tam Nha chắc cũng thường xuyên đói bụng mà tỉnh giấc ? Muội thật sự nghĩ rằng những ngày tháng khổ cực sẽ chẳng bao giờ kết thúc. ai mà ngờ ... , sẽ còn chịu đói nữa ..."
Nhị Nha càng càng kích động, hốc mắt nàng tức thì đỏ hoe, nước mắt cứ chực trào , đôi môi nàng c.ắ.n đến trắng bệch, cố hết sức kìm nén để bật thành tiếng.