Xuyên Thành Đại Tỷ Nông Gia - Đoạn Tuyệt Thân Thích - Ta Dẫn Cả Nhà Làm Giàu - Chương 150
Cập nhật lúc: 2025-11-24 22:41:11
Lượt xem: 11
Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới
mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!
MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!
Có hồ nước suối nóng.
Nghĩ đến đó, nàng liền cầm công cụ bắt đầu việc!
Sau khi khai khẩn luống rau, Lâm Thu Quả liền trồng thêm các loại khác.
Ngay đó, nàng theo hướng gợi ý, giống như tìm linh thạch, mất khá nhiều thời gian mới tìm thấy.
Ngay khi nàng nhổ xong năm cây thảo dược, khi Lâm Thu Quả nhấp "Hoàn thành nhiệm vụ", chúng lập tức biến mất.
Nhìn xa hơn, căn nhà gạch đỏ của nàng, với tốc độ thể thấy bằng mắt thường, từng khung hình một biến thành một tòa tiểu biệt thự kiểu Tây. Nếu từng thấy đây, nàng thực sự sẽ nghĩ đây là phép thuật! Yêu thuật!
Lâm Thu Quả phóng nhanh tới, trong góc sân rộng lớn, một bể tắm hình tròn nhỏ xuất hiện mắt, xung quanh bể là những tảng đá nhẵn nhụi, nước suối trong bể trong vắt đến tận đáy, còn bốc lên nóng nghi ngút.
Hồ nước suối nóng ư?!
Lâm Thu Quả nóng lòng đến bên hồ nước suối nóng, đưa tay thử nhiệt độ nước, vặn.
Nàng chần chừ một lát, cởi bỏ y phục, từ từ bước hồ nước suối nóng.
Nước suối ấm áp bao bọc lấy cơ thể nàng, ngay lập tức khiến mệt mỏi nàng tan biến còn chút dấu vết.
Xác định cảm giác là mơ, nàng nhắm mắt , tận hưởng giây phút thư thái hiếm . Đến giờ phút , nàng thực sự ngày càng yêu thích nơi đây, những yêu thương nàng, thức ăn phong phú, tương lai, nàng còn nhà riêng! Tài sản riêng!
Lâm Thu Quả mơ màng nghĩ đến những điều , cộng thêm sự thoải mái của cơ thể, nàng vô cùng hạnh phúc.
Sáng hôm , Phan Tiểu Đào đến từ sớm.
Gặp Lâm Thu Quả, nàng vui mừng khôn xiết, nhưng điều khiến nàng phiền muộn là cứ rao bán mãi mấy món đồ đó trong làng, hai ngày nay hình như còn nhiều mua nữa, với , những quả sơn tra núi gần nhà cũng sắp nàng và hái hết .
Lâm Thu Quả suy nghĩ một lát, hỏi: “Ngôi miếu giữa làng chúng và làng khác còn nhớ chứ? Nếu ở đó cho một gian hàng, sợ quá mệt ?”
Phan Tiểu Đào lập tức tỉnh táo : “Thu Quả tỷ tỷ, sợ mệt. Nói thật, tiền các tỷ đưa cho tổ phụ chữa bệnh gần như hết sạch . May mà những thứ và bán để hỗ trợ tiền t.h.u.ố.c và thức ăn trong nhà, dù mệt hơn nữa cũng bằng lòng.”
Lâm Thu Quả liền dặn dò Phan Xảo Liên và mấy khác vài câu, trực tiếp dẫn Phan Tiểu Đào tìm thôn trưởng, “Đến đó đừng gì cả, cứ thôi. Thôn trưởng lập chợ dễ dàng, e rằng sẽ cho ngoài làng thuê .”
Mấy ngày nay trôi qua, nàng đoán thôn trưởng hẳn sắp xếp thỏa việc, việc bố trí và quy hoạch chợ cũng gần xong .
Phan Tiểu Đào liên tục gật đầu.
Hai chuyện, lâu đến nhà thôn trưởng.
Lâm Thu Quả bước tới gõ cửa, tiếng gõ cửa trong trẻo vang vọng trong sân.
“Ai đó?” Từ trong nhà vọng giọng sang sảng của thôn trưởng.
“Thôn trưởng, là , Lâm Thu Quả.” Nàng lớn tiếng đáp.
Cánh cửa “kẽo kẹt” một tiếng mở , thôn trưởng tươi ở cửa: “Thu Quả, con về ! Mau , ai da, đến nhà con mấy bận đó.”
Hai bước sân, thôn trưởng dẫn họ đến bàn đá trong sân xuống, hỏi:
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://www.monkeydtruyen.com/xuyen-thanh-dai-ty-nong-gia-doan-tuyet-than-thich-ta-dan-ca-nha-lam-giau/chuong-150.html.]
“Thu Quả, con đến thuê một gian hàng ? Chợ tất cả đó.” Vừa , y lấy một tờ giấy đưa cho Lâm Thu Quả: “Con xem, những gian cho thuê hết , định ngày mai khai chợ, họp chợ các ngày chẵn, nghỉ chợ các ngày lẻ. Con thấy ?”
“Ừm, , .” Lâm Thu Quả tờ bản đồ quy hoạch, gật đầu, trong lòng cũng thầm khen sự quyết đoán của thôn trưởng.
Nàng đáp: “Thôn trưởng, đến tìm cũng chính vì chuyện . Đây là biểu Tiểu Đào của . Nương sợ thuê cửa hàng sẽ bận rộn xuể, nên Tiểu Đào đến giúp. Bởi mới đưa đến gặp một , để lạ mặt.”
Hạt Dẻ Nhỏ
Phan Tiểu Đào cũng gật đầu theo, nàng luôn ghi nhớ lời dặn của Lâm Thu Quả, thêm một lời nào.
Thôn trưởng đương nhiên là đồng ý, : “Chuyện thành vấn đề. Con mau xem, ở đây vẫn còn vài vị trí cố định, con cái nào?”
Lâm Thu Quả hiệu cho Phan Tiểu Đào cùng xem: “Giúp tỷ tỷ xem, cái nào hơn?”
Ý là, để nàng tự chọn.
Phan Tiểu Đào đặc biệt tin tưởng Lâm Thu Quả, cũng hỏi thuê bao nhiêu, trực tiếp chọn một vị trí trung tâm.
Gian hàng cứ thế định đoạt.
Hai cầm giấy thuê rời khỏi nhà thôn trưởng, Lâm Thu Quả dặn dò:
“Hôm nay hãy với về nhà báo tin cho cha nương một tiếng. Muội sẽ ở nhà chúng hai ngày, theo Nhị Nha học thêm một món ăn khác. Ngày mai khai chợ, hôm nay còn nhiều việc , trời đang dần se lạnh, cần đặt một cái nồi gian hàng, đến bán đến đó, còn mua bàn ghế và một vật dụng khác...”
Phan Tiểu Đào lắng cẩn thận, liên tục gật đầu, lát khỏi hỏi: “Thu Quả tỷ tỷ, các tỷ thuê gian hàng ? Còn dạy cách đồ ăn, các tỷ tính ?”
Lâm Thu Quả dừng bước, đáp: “Tiểu Đào, xét thấy cả nhà đối xử với nương tệ, đây coi như là sự giúp đỡ của dành cho các . Muội hãy học hỏi thật kỹ, việc thật , việc kinh doanh của nhà , dự định khác. Nếu thể lớn hơn, cũng sẽ tiếp tục dẫn dắt , tạm thời, hãy công việc ở gian hàng đó .”
“Được! Thu Quả tỷ tỷ, đều lời tỷ.” Phan Tiểu Đào lời đa tạ, mắt còn đỏ hoe, “Thu Quả tỷ tỷ, báo đáp tỷ thế nào cho ... Vậy thì, nếu gian hàng thể kiếm tiền, sẽ đưa cho tỷ một phần. Cha dạy , ơn báo đáp, tỷ đừng từ chối, nếu trong lòng yên, về nhà cha nương cũng sẽ trách mắng ...”
Lâm Thu Quả xoa xoa đầu nàng, chậm rãi mở lời:
“Được thôi, cứ theo ý . Đi, dẫn đến nhà thợ mộc mua đồ, tìm nồi. Tiền sắm sửa những thứ sẽ ứng cho , đợi khi kiếm tiền hãy trả .”
“Được!” Phan Tiểu Đào lòng tràn đầy cảm kích.
Cả buổi sáng, Lâm Thu Quả dẫn nàng chạy ngược chạy xuôi trong làng, sắm sửa đầy đủ những thứ cần thiết để bán đồ ăn.
Về đến nhà, Phan Xảo Liên và mấy đang rửa rau chuẩn cơm trưa.
Tam Nha vui vẻ chạy tới, “Tỷ tỷ, hôm nay cơm gạo trắng ăn! Nương thổi cơm ! Thơm lắm thơm lắm!”
“Được, cũng ăn cơm . Bảo Nhị Nha xào thêm mấy món rau, Tiểu Đào và cũng ở đây ăn.” Lâm Thu Quả đáp lời, sang Phan Tiểu Đào :
“Ăn cơm trưa xong hãy rõ tình hình với , bảo nó về nhà . Chiều nay sẽ cùng đến ngôi miếu, sắp xếp gian hàng cho thỏa, đó về theo Nhị Nha học hỏi. Nếu thấy ngại về nguyên liệu nấu ăn, thì cứ ghi , bữa khác chúng sẽ tính toán .”
“Được!” Phan Tiểu Đào còn vui hơn cả đầu tiên thể bán kẹo hồ lô, nụ mặt nàng ngừng .
Phan Xảo Liên đang rửa rau, hai chuyện, nàng gọi Tam Nha đến giúp rửa rau tiếp, còn thì kéo riêng Lâm Thu Quả nhà: “Con giúp Tiểu Đào thuê gian hàng ?”
Lâm Thu Quả gật đầu, Phan Xảo Liên khẽ cau mày: “Vậy... còn của chúng thì ?”
Lâm Thu Quả lúc mới nhận nàng đang lo lắng điều gì, liền nắm lấy tay nàng, “Nương, chúng thuê nữa, những ngày cứ tiếp tục bày quầy ở cổng là . Con đảm bảo khi mùa đông lạnh giá đến, sẽ đưa đến trấn sống trong căn nhà gạch xinh đó, ngay cả tường sân cũng là gạch kiên cố. Nương hãy tin con.”