Xuyên Thành Đại Tỷ Nông Gia - Đoạn Tuyệt Thân Thích - Ta Dẫn Cả Nhà Làm Giàu - Chương 99

Cập nhật lúc: 2025-11-23 10:56:57
Lượt xem: 17

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/1BEc3XL2AM

MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

 

Tuyên truyền món ăn ngon.

 

Lâm Thu Quả ngó sân trong, bỗng nhiên phát hiện, chỗ ông còn nia.

 

Những chiếc nia đó chia loại đáy bằng và loại đáy tròn, loại đáy bằng ba cạnh vểnh lên, còn một cạnh vành; loại đáy tròn thì xung quanh đều vành. Hơn nữa, kích thước cũng đều.

 

Lâm Thu Quả qua, chọn lựa một lúc, chọn ba cái đáy tròn lớn, hai cái đáy bằng lớn.

 

Sau chuyên tâm thức ăn, mấy cái cộng với hai cái ở nhà, chắc đủ dùng, nhưng nghĩ rằng mộc tượng chắc chắn sẽ những thứ lâu dài, nên nàng liền mua mấy cái .

 

Đem qua hỏi giá, Lâm Thu Quả trả giá một chút, mộc tượng giảm giá cho nàng một ít, cuối cùng, còn tặng thêm cho nàng một cái nhỏ.

 

Bọn họ đang chuyện, mấy dân làng hiếu sự ngang qua, thấy Lâm Thu Quả ở nhà mộc tượng, liền xúm gần.

 

Giữa mấy vây quanh, một bà thím béo mở miệng :

 

“Ôi chao, đây chẳng Thu Quả ? Nghe kẹo hồ lô nhà ngươi bán ngon lành lắm, kiếm ít tiền chứ? Thế đến đặt bàn mới !”

 

Lâm Thu Quả đáp lời nàng , chỉ khẽ nhếch khóe môi.

 

Bên cạnh một dân làng cao gầy phụ họa theo:

 

“Thu Quả , ngươi thật tài, kẹo hồ lô thật là ngon, con nhà ngày nào cũng đòi ăn đây. Đầu óc ngươi thật lanh lợi, thể nghĩ cái phương pháp kiếm tiền như chứ?”

 

Lúc , âm dương quái khí :

 

“Chẳng qua là bán kẹo hồ lô thôi mà, gì to tát , Trương Thúy Hoa phá hết sơn , chắc nàng cũng chỉ kiếm chút tiền thôi.”

 

Lời thốt , bầu khí xung quanh chợt trở nên gượng gạo.

 

Bà thím béo lườm một cái, “Ngươi đúng là đồ thể khác sống , đứa trẻ Thu Quả thật dễ dàng gì, dựa bản lĩnh mà kiếm tiền, ngươi ở đây lời giễu cợt gì đó.”

 

Người bật : “Ta chẳng sai, núi đó chẳng hết sơn ? Ngươi còn mặt mũi , hôm đó là ai vội vã chạy lên núi hái sơn , chỉ miệng thôi, ngươi , thấy ngươi đúng là cướp việc ăn của nha đầu Thu Quả!”

 

“Ngươi! Ngươi đừng vu oan giá họa, đó là vì con cái ở nhà ăn kẹo hồ lô, mua nổi, mới nghĩ đến việc lên núi kiếm chút sơn về.” Bà thím béo hét lên với , nhưng mặt vẫn chút ngượng nghịu.

 

“Hừ! Muốn cướp ăn, trong lòng ngươi tự !”

 

Lâm Thu Quả: “...”

 

Mấy , thật là rảnh rỗi quá, chỉ mà cũng cãi vã ư?

 

Nàng trực tiếp , lưng đối diện với cổng viện, coi như thấy.

 

bọn họ vẫn thỉnh thoảng cãi vã mấy câu, trong lúc bọn họ chuyện, thêm một dân làng vây quanh, năng ồn ào.

 

thì khen Lâm Thu Quả thông minh tháo vát, thôn lâu trẻ chủ kiến như nàng;

 

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://www.monkeydtruyen.com/xuyen-thanh-dai-ty-nong-gia-doan-tuyet-than-thich-ta-dan-ca-nha-lam-giau/chuong-99.html.]

thì hỏi cách kẹo hồ lô, thì bàn tán rằng chiếc bàn mới đều là tiền Lâm Thu Quả kiếm mới mua nổi.

 

Mộc tượng cảnh tượng náo nhiệt bên ngoài cổng viện, với Lâm Thu Quả:

 

“Nha đầu, bây giờ ngươi đúng là nổi tiếng trong thôn , hai ngày nay, hình như cả thôn đều ngươi bán kẹo hồ lô .”

 

Lâm Thu Quả mỉm nhẹ nhõm, “Cái đó chẳng kiếm bao nhiêu tiền, đường ở chợ bán thật sự quá đắt.”

 

Mộc tượng gật đầu, “ , thôn chúng đến một nửa tiếc tiền dám ăn đường. Tuy nhiên, nương ngươi một dẫn dắt ba đứa các thật dễ dàng, kiếm nhiều cũng coi như là kiếm một chút, đủ sống qua ngày là .”

 

ạ.” Lâm Thu Quả hùa theo.

 

Sau đó, chuyện với ông về chi tiết và giá cả của chiếc bàn, Lâm Thu Quả lấy túi tiền từ giỏ tre , đếm mấy đồng tiền đồng đưa cho ông . “Lý thúc, phiền nhanh chóng xong nhé, nhà bên đó còn đang đợi dùng.”

 

Mộc tượng nhận lấy tiền đồng, bàn tay thô ráp nắm chặt tiền đồng, mặt tràn đầy ý :

 

“Được nha đầu, bây giờ sẽ khẩn trương việc, chắc chắn ăn xong bữa ngọ sẽ đưa đến nhà ngươi!”

 

Ngay lúc Lâm Thu Quả chuẩn dẫn Tam Nha rời , một nàng dâu trẻ tuổi bế đứa bé chậm rãi tới. Nàng mặc một bộ y phục vá víu, tóc búi lỏng lẻo phía gáy, đứa bé gầy gò đen đúa trong lòng đang mở to đôi mắt tò mò xung quanh.

 

Trên mặt nàng nở nụ hiền hậu, đến mặt Lâm Thu Quả, :

 

“Thu Quả tử, việc ăn của ngày càng lớn mạnh, nếu cơ hội kiếm tiền gì, đừng quên bà con làng xóm chúng nhé.”

 

Lâm Thu Quả đáp: “Tẩu t.ử lời gì , những chiếc kẹo hồ lô đó, riêng giá đường thôi đủ đau đầu , hôm nay nương tính sổ, một chuỗi kẹo hồ lô còn chẳng kiếm một văn tiền, thể bán một ít đổi lấy gạo kém nhất, cũng coi như cần chịu đói .” Nàng lắc đầu bất đắc dĩ, trong mắt cố ý lộ một tia mệt mỏi.

 

Nàng dâu trẻ xong, nhíu mày, :

 

Hạt Dẻ Nhỏ

“Điều đó cũng đúng, hồi ở cữ, ăn trứng chần đường đỏ, ôi chao, đường còn đắt hơn trứng gà nhiều.”

 

“Chẳng , tẩu tử.” Lâm Thu Quả khẽ thở dài một , “Số tiền đặt bàn nhỏ của vẫn là đến nhà thích vay mượn đấy.” Nói xong, nàng khách sáo, ánh mắt quét qua những xung quanh ngày càng tụ tập đông hơn. Thấy lúc đông, nàng tròng mắt đảo một vòng, trong lòng nảy chủ ý, nhân cơ hội tuyên truyền:

 

“Các vị đại thúc đại thẩm, nương một nuôi nấng ba tỷ chúng , thật sự quá vất vả, thu hoạch năm nay . Ta là trưởng nữ, giúp đỡ gia đình nhiều hơn, khéo một vài món ăn, , sẽ bày bán các món ăn do ngay cửa nhà chúng . Các vị nếu hứng thú, thể đến xem, bữa ngọ và bữa tối đều sẽ bày bán.”

 

Thấy vài lắng nghiêm túc, dường như còn hứng thú, nhưng cũng trong mắt tràn đầy sự khinh thường, như thể đang , thời buổi , ai mua đồ ăn sẵn?

 

Lâm Thu Quả vội vàng bổ sung: “Mỗi ngày bày xong sạp, đều sẽ lấy thêm một ít , cho bà con làng xóm chúng nếm thử, các vị nếm thấy ngon, mua thì hãy mua. Hơn nữa, những món , đảm bảo là các vị từng ăn.”

 

Mọi xong lời Lâm Thu Quả, đầu tiên ngẩn , đó liền , bắt đầu ghé tai thì thầm, bàn tán xôn xao.

 

Có vài dân làng trong mắt lộ vẻ nghi ngờ, dường như tin lời nàng; thì khẽ gật đầu, tính toán xem nên nếm thử đồ ăn miễn phí .

 

Khóe miệng Lâm Thu Quả khẽ nhếch lên, nở một nụ khách sáo, trong ánh mắt hiện lên một tia ôn hòa và khiêm tốn. Sau đó, nàng liền kéo Tam Nha, cẩn thận xuyên qua đám đông ồn ào về nhà.

 

Tam Nha tinh ý, từ đầu đến cuối đều gì, lúc thấy xung quanh còn ai, nàng khoác tay Lâm Thu Quả, nhỏ giọng hỏi: “Tỷ tỷ! Thì tỷ tỷ bày sạp ngay cửa nhà ?! Thật là quá! Thật là quá! Sau Nhị tỷ thu tiền, phụ trách bán hàng! Ta đều thể tưởng tượng cảnh tượng náo nhiệt đó !”

 

Tam Nha , mặt tràn đầy hưng phấn, như thể sẽ còn sống những ngày tháng khó khăn nữa, Lâm Thu Quả cũng mỉm theo.

 

 

Loading...