Xuyên Thành Đại Tỷ Nông Gia, Ta Dựa Vào Cấy Cày Nhặt Nấm Nuôi Cả Nhà - Chương 103

Cập nhật lúc: 2026-01-15 02:56:09
Lượt xem: 1

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/7AXGRFJvyi

MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

Nghe thấy lời thề của Tống Thanh, đều cảm thấy Tống Thanh trưởng thành .

Gió nhẹ nhàng lướt qua gương mặt , điều kỳ lạ là cảm thấy cái lạnh thấu xương, ngược còn một luồng ấm dịu dàng.

Trên đường về làng, Tống lão gia vẫn còn xúc động, khi gặp cùng làng chào hỏi, lưng ông cũng thẳng hơn thường lệ, đây chính là sự tự tin mà con cái mang cho ông.

Tống đại thẩm từ ruộng đồng về, thấy bàn tán chuyện Tống Thanh gốc cây hòe già, trong lòng bà giật , vội vã về nhà tìm Tống Phúc Quý.

“Tống Thanh thi đậu , lúc đó ngươi thi thử xem, ngươi cũng thể đậu bảng thì ?”

Thấy Tống Phúc Quý hé răng, Tống đại thẩm càng sốt ruột, chuyện sách bà hiểu, ngày thường căn bản hề lo lắng chuyện Phúc Quý học, thấy bộ dạng vô dụng của Phúc Quý, bà chỉ tại !

“Tống Thanh nhiều hơn con nửa năm sách, thế nên học nhiều hơn con là điều hiển nhiên. Con thi chẳng bình thường ?”

“Hơn nữa, thi còn cần tiến cử tín, cái tài học nửa vời của con còn đủ tư cách thi khoa cử, thầy giáo trong học đường cho con !”

Nghe lời giải thích của Tống Phúc Quý, Tống đại thẩm trong lòng nguội lạnh nửa chừng, “Vậy thi tiếp theo đợi một năm ?”

Tống Phúc Quý nghiến răng đáp : “Đợi một năm thì chứ? Ban đầu là do các cứ bắt con học, con vốn dĩ lanh lợi bằng Tống Thanh, căn bản cái đứa quan, là các cưỡng ép con , bây giờ cần bỏ tiền thì các vui, là của con ?”

“Hừ! Cái tên nhóc thối , chu cấp cho ngươi học là sai ?”

Tống đại lang gánh nước về thấy Tống đại thẩm đang mắng mỏ, ánh mắt tràn đầy sự bất lực: “Lại nữa đây? Mới yên tĩnh mấy ngày?”

“Ngươi thấy ? Tống Thanh qua huyện thí , tháng tư thi đồng sinh, nếu đỗ hết thì sang năm thể thi tú tài. Còn con trai chúng thì , ngay cả cánh cửa huyện thí còn chạm tới!”

Tống đại lang để tâm: “Ban đầu với bà , chúng đừng hóng hớt cái náo nhiệt đó. Một năm tám lạng bạc tiền học phí, mệt c.h.ế.t . Nó học hành chẳng khá lên , bà cứ tin, bây giờ?”

“Một là đợi thêm một năm nữa, hai là dứt khoát đừng học nữa!”

Tống đại thẩm: “Ngươi chỉ lời rủi ro, đợi thêm một năm Phúc Quý thể thi đậu thì !”

Tống đại lang ném gáo nước chum, trực tiếp đặt thực tế mặt Tống đại thẩm: “Năm ngoái chúng tổng cộng chỉ kiếm bấy nhiêu tiền, bây giờ bà đang m.a.n.g t.h.a.i một đứa nữa, đúng lúc cần tiền nhất, hỏi bà tiền kiếm ?”

Tống đại thẩm sờ bụng , đó quyết định: “Chỉ là một đứa bé thôi, cho miếng ăn là sống , tốn kém gì chứ. Chuyện Phúc Quý học là quan trọng nhất, Tống Thanh thể thi đậu, Phúc Quý nhà cũng nhất định sẽ ! Cuốn sách tiếp!”

Tống Phúc Quý bộ dạng năng hổ thẹn của nương ruột , trong lòng một khối khí uất nghẹn , cũng thể phun .

Khó khăn lắm mới về thôn một chuyến, Tống Noãn tiên xem trang trại một chút, thấy chăm chỉ việc của , nàng cũng cảm thấy an ủi.

Thuận T.ử lâu gặp Tống Noãn, thấy nàng đến thì vô cùng vui vẻ: “Tiểu thư, trứng ếch nở hết , thêm một lứa sinh vật mới, con hóa thành huyền ngư , nuôi dưỡng !”

“Sẽ lâu nữa là ếch thương phẩm .”

Tống Noãn gật đầu: “Tốt lắm, lắm, thời gian vất vả cho ngươi. Lát nữa sẽ với Thu Tống một tiếng, tiền công tháng sẽ tăng cho ngươi hai thành.”

“Đa tạ tiểu thư!” Thuận T.ử tăng tiền công, mừng tả xiết, Nguyệt Nha phía Tống Noãn, trong mắt càng thêm vài phần tự hào.

Tống Noãn hai họ, Thuận T.ử mới thu liễm ít.

“Nguyệt Nha, năm nay ngươi bao nhiêu tuổi ?” Tống Noãn mua mấy về, còn hỏi tuổi, nếu còn quá nhỏ, thì thể gả chồng .

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://www.monkeydtruyen.com/xuyen-thanh-dai-ty-nong-gia-ta-dua-vao-cay-cay-nhat-nam-nuoi-ca-nha/chuong-103.html.]

Nguyệt Nha chút ngây , tự dưng hỏi tuổi chi: “Bẩm tiểu thư, năm nay tròn mười tám.”

Ồ! Mới tròn tuổi thành niên, nhưng tính theo triều đại , thì sớm nên lập gia đình .

“Có trong lòng ?”

Nguyệt Nha lời , theo bản năng về phía Thuận Tử, nhưng chợt cảm thấy , lập tức phủ nhận: “Bẩm tiểu thư…”

Chưa đợi Nguyệt Nha xong, Tống Noãn nhắc nhở thiện ý: “Đừng quên, ngày đầu tiên đưa các ngươi về gì, bất kể chuyện gì cũng giấu nha!”

Tống Noãn nghịch những con nòng nọc trong hồ, chỉ cảm thấy chúng bơi xuyên qua lòng bàn tay nàng, nhồn nhột.

Nguyệt Nha và Thuận T.ử , hạ quyết tâm, đồng loạt quỳ xuống mặt Tống Noãn: “Tiểu thư, thầm yêu Thuận Tử, lớn hơn hai tuổi, đối xử với cũng , nhưng tiểu thư yên tâm, hai chúng sẽ lỡ việc giao phó.”

Tống Noãn khẽ mỉm : “Thuận Tử, ngươi còn bằng Nguyệt Nha gan nữa!”

“Chuyện đồng ý, trai lớn gả vợ, gái lớn gả chồng, gì to tát cả.”

“Thuận Tử, ngươi cố gắng kiếm tiền xây nhà, sớm rước Nguyệt Nha về nha!”

Hai , lập tức yên tâm, Thuận T.ử toe toét miệng, lộ một hàng răng, ngây ngô: “Tiểu thư cứ yên tâm, nhất định sẽ việc thật chăm chỉ, tuyệt đối để Nguyệt Nha chịu ủy khuất!”

Nguyệt Nha Tống Noãn, đôi khi nàng cảm thấy tiểu thư giống một đứa trẻ mười mấy tuổi, bất kể là việc đối nhân xử thế, luôn cho một cảm giác chín chắn, lão luyện.

Rõ ràng chuyện hôn nhân gả chồng là đề tài mà các cô gái nhỏ đều né tránh, nhưng từ miệng nàng giống như một chuyện vô cùng bình thường.

“Được , chuyện gì thì về đây. Thuận Tử, trang trại giao cho ngươi, ngươi trông nom thật đó nha!”

Giải quyết xong một việc trong lòng, cả Thuận T.ử như sôi trào nhiệt huyết, lời Tống Noãn, lập tức đáp : “Tiểu thư yên tâm, nhất định trông nom thật !”

Tống Noãn , hài lòng gật đầu, ghé sát tai Nguyệt Nha thì thầm: “Ánh mắt tệ!”

Một câu khiến mặt Nguyệt Nha đỏ bừng: “Tiểu thư đừng trêu chọc nữa.”

Nghỉ ngơi một đêm ở Trác Đường thôn, ngày hôm , Tống Noãn liền dẫn Tống Thanh mang theo lễ tạ ơn thầy tới nhà Triệu Nhất Lễ.

Những học trò cùng tham gia huyện khảo đều đậu bảng, chỉ điều qua, tuổi tác của chênh lệch khá lớn, trong đó thiếu các nguyên nhân khác .

nhà nghèo, việc học dựa bạc tự tích cóp, cũng vận khí , thi mấy đều suýt soát đậu bảng...

Sở Hi đến sớm, thấy Tống Thanh lập tức gọi bên cạnh .

Triệu Nhất Lễ từ trong phòng bước , thấy đông đủ, dặn dò thêm một vài điều cần lưu ý khi thi phủ.

Hai tháng bọn họ cần đến học đường học tập nữa, mà ở nhà tự an tâm chuẩn cho kỳ thi, vì Tống Noãn đưa lễ xong thì dẫn Tống Thanh về.

Ngôi nhà thuê ở Đông An huyện quá gần Thực Hương Lâu, ban ngày đặc biệt ồn ào, thêm đó, bây giờ nàng nàng thì Thực Hương Lâu và quán lẩu đều thể vận hành bình thường, cho nên Tống Noãn quyết định tạm thời đưa cả nhà chuyển về Trác Đường thôn sống.

Cũng thể tận dụng thời gian lên núi hái một ít cây d.ư.ợ.c liệu con và hạt giống d.ư.ợ.c liệu, đưa ngành công nghiệp trồng d.ư.ợ.c liệu của trang trại lịch trình.

Đợi những thứ xong, chỉ riêng việc buôn bán của trang trại thôi, một năm nàng cũng thể thu về ít tiền.

 

Loading...