Những học sinh gần Ngô Dung Anh cảm giác như cái loa phóng thanh bà sắp vỡ màng nhĩ đến nơi, ai nấy đều khẽ che tai .
Học sinh lớp 12A1 đồng loạt về phía Cố Căng.
Chu Địch nhỏ giọng lẩm bẩm: "Lần Cố Căng thi Tiếng Anh 150 điểm mà, chẳng lý gì chỉ 95."
Mạc Mạt cùng bàn đáp: "Phần 30 điểm, văn 25 điểm, tất cả đều bỏ trống, những phần khác đúng hết, chẳng là 95 điểm ?"
Chu Địch: "..." Thôi xin , nên thắc mắc.
Hứa Huyên Nghiên lạnh: "Học sinh xuất sắc diện cái nỗi gì, chắc là vì nên mới để trống, cố tình tỏ như thể đúng hết những câu còn thôi."
Ngô Dung Anh và Hứa Huyên Nghiên cùng suy nghĩ.
Những kẻ chung ý kiến hề ít, lúc đều đang hả hê Cố Căng, chờ xem học sinh xuất sắc ngã xuống khỏi đài cao.
Cố Căng trong giờ Tiếng Anh luôn gục xuống bàn ngủ.
Lúc Ngô Dung Anh đ.á.n.h thức, cô mất kiên nhẫn liếc bà một cái, đẩy tờ phiếu trả lời về phía : "Bà giẫm , xem."
Cả lớp bỗng chốc im phăng phắc. Ngay cả Ngô Dung Anh cũng ngẩn .
Sau đó, Lục Tiểu Béo nhịn mà bật phá lên, kéo theo cả lớp rộ theo.
Có nhỏ giọng cảm thán: "Đỉnh thật sự, Cố Căng điều mà bấy lâu nay chỉ dám nghĩ chứ dám ."
Câu " dù giẫm một chân lên tờ phiếu trả lời thì điểm cũng chẳng thấp thế " vốn là câu cửa miệng của Ngô Dung Anh. Suốt hai năm qua, học sinh lớp A1 đến phát ngán.
Ngô Dung Anh tức đến đỏ cả mặt: "Em... em đúng là đồ ngang ngược! từng thấy học sinh nào ngoan cố như em!"
Ngô Dung Anh Cố Căng cực kỳ chướng mắt, nhất là khi bây giờ điểm của cô thấp kéo tụt thành tích chung, bà càng ghét cay ghét đắng.
Thấy Ngô Dung Anh còn định lải nhải, Cố Dạng ngoài cửa sổ, nhẹ giọng : "Thưa cô, phó hiệu trưởng tới kiểm tra lớp ạ."
Ngô Dung Anh thấy Tiêu Dịch Trạch đang kiểm tra bên ngoài, lúc mới thu vẻ mặt giận dữ, dẫm đôi giày cao gót bục giảng bắt đầu dạy học.
Kể từ vụ việc của Thái Kiện , nhà trường kiểm tra nghiêm ngặt đạo đức sư phong, ban lãnh đạo tra lớp cũng thường xuyên hơn, chỉ kiểm tra học sinh ngủ gật chơi điện thoại mà còn kiểm tra xem giáo viên dạy học nghiêm túc .
Tai Cố Căng cuối cùng cũng thanh tịnh, cô tiếp tục gục xuống bàn ngủ.
Thấy Cố Căng ngang nhiên ngủ tiếp, Ngô Dung Anh nhếch môi thầm. Bà trị Cố Căng, chẳng lẽ phó hiệu trưởng cũng trị ?
Thế nhưng, Tiêu Dịch Trạch đang kiểm tra bên ngoài cửa sổ chỉ liếc nhẹ lớp 12A1 một cái, tựa như hề thấy một học sinh đang ngủ, thản nhiên như mà bước qua.
Ngô Dung Anh cau mày, phó hiệu trưởng mù ? Một học sinh rõ ràng đang ngủ thế mà thấy?!
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://www.monkeydtruyen.com/xuyen-thanh-em-gai-thien-kim-gia-cua-dai-lao/chuong-329-pho-hieu-truong-toi-tra-khoa.html.]
Bà sa sầm mặt mũi, gọi lớn: "Cố Căng, em dậy dịch bài hiểu thứ ba cho ."
Cố Dạng nhướng mày.
Tuy rằng cốt truyện nguyên tác xáo trộn nhiều, nhưng cái tâm khiêu khích chị gái thiên tài của đám giáo viên pháo hôi đúng là bất t.ử mà.
Hứa Huyên Nghiên leo: "Cố Căng, em ? Cô Ngô bảo em dịch bài hiểu thứ ba đấy. Chẳng phần em điểm tối đa ? Chắc đến mức dịch nổi chứ?"
Cố Dạng nhíu mày: "Ai bảo dịch thì thể lấy điểm tối đa?"
Hứa Huyên Nghiên: "Thì ít nhất cũng đại ý chứ?"
Ngô Dung Anh cau mày, bước tới định rung lắc bàn của Cố Căng, nhưng tay bà đặt lên bàn Cố Căng nhanh tay bắt lấy.
Cô dậy, thần thái lười biếng, thản nhiên : "Sự nóng lên của khí hậu cầu..."
Ngô Dung Anh ngẩn : "Cái gì?"
Cố Dạng: "Bắt đầu phiên dịch đấy ạ."
"Trời ơi, thiên tài mới tỉnh ngủ, đến bài thi còn chẳng thèm mà bắt đầu dịch luôn?"
"Bài thứ ba nhiều từ mới, dù hiểu đại ý thì để dịch trôi chảy bộ cũng khó. Cố Căng định dịch từng câu một thật ?"
"Không, đây là học thuộc lòng , còn chẳng thèm đề bài!"
Hứa Huyên Nghiên cũng nhíu mày.
Cô tin Cố Căng thực sự thể thuộc lòng cả bài hiểu dịch sang tiếng Trung như . khi cô bài thi để đối chiếu từng câu một, cô bàng hoàng nhận tất cả đều khớp , sai một chữ.