Xuyên Thành Học Bá Muội Muội Trong Văn Niên Đại - Chương 128: Bí Mật Năm Xưa Bị Bại Lộ Mạc Lão Thái Thổ Huyết
Cập nhật lúc: 2026-04-15 23:48:52
Lượt xem: 0
Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới
mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!
https://s.shopee.vn/2qORev24qW
MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!
Điều Mạc lão thái tức điên, ngón tay chỉ mũi Cố Vân Khê run rẩy liên tục.
Cố Vân Khê coi như thấy, tùy tay rút một cuốn sách, rảnh rỗi cũng là rảnh rỗi, chút chuyện ý nghĩa .
Mạc lão thái càng tức giận hơn, đây là sự khiêu khích đối với bà , bà gào thét ầm ĩ, Mạc Thừa Ân ghét bỏ thôi.
"Câm miệng, ồn ào c.h.ế.t ."
Đợi đến khi trong phòng yên tĩnh , ông mới về phía thiếu nữ đang ôm sách say sưa, cô thực sự là một phức tạp mâu thuẫn.
Có thể càn rỡ kêu gào, cũng thể lập tức tĩnh tâm sách, đây là loại kỹ năng gì ?"Đây là sách gì?"
"Cơ học lượng t.ử." Cố Vân Khê ngẩng đầu lên, chỉ khẽ giơ cuốn sách lên, sách bằng tiếng Anh, nội dung thâm sâu, xem hoa cả mắt.
Mạc Thừa Ân chằm chằm cô:" tưởng cô định chuyển sang học tài chính."
"Học tự chọn là , thời gian thì xem." Giọng điệu Cố Vân Khê nhạt nhẽo,"Cũng chuyện gì khó khăn."
Đối với học bá hàng đầu mà , sách khó lắm.
Mà cô, đối với tài chính xa lạ.
Mạc Thừa Ân tiêu hao quá nhiều tinh lực, cảm thấy mệt, vô lực tựa lưng giường, hai mắt nhắm hờ.
Xem , cô Quỹ tín thác gia tộc Mạc thị phần lớn là để trả thù.
Cô thoải mái, ai cũng đừng hòng thoải mái, chính là cái tính cách , lý lẽ cũng thông.
Tất cả đều trả giá cho hành vi của Mạc lão thái.
Mạc lão thái vẫn đang nước mắt lưng tròng diễn kịch:"Thừa Ân, lão đại lão nhị đều đó , bọn chúng từ nhỏ sống trong nhung lụa, nay ở trong tù chịu đủ khổ cực, nghĩ đến là đau lòng."
Bà là tình con sâu nặng, than khổ con trai, thâm tình chân thành đàn ông giường bệnh:"Haiz, ông mà mệnh hệ gì, cũng sống nổi nữa, đến lúc đó cùng ông."
Lời thốt , Cố Vân Khê liền bật , dứt khoát sách nữa, cứ chằm chằm mụ già diễn kịch, cái còn hơn cả phim truyền hình.
Cô gái trẻ lời còn khá cảm động, nhưng một bà lão như thì vẻ quá màu quá giả tạo.
Mạc lão thái cứ coi như thấy tiếng của cô, tiếp tục :" cái gì cũng để tâm, duy chỉ bỏ xuống bọn trẻ, đó là con cháu hậu duệ của ông và , mong bọn chúng đứa nào cũng tranh khí, xuất nhân đầu địa, rạng rỡ tổ tông."
"Thừa Ân, ông cũng nghĩ như , đúng ? Người ủy thác của Quỹ tín thác gia tộc..." Bà c.ắ.n răng, cố vẻ bận tâm ,"Có thể để lão tam và tiểu tứ cùng giám sát ? Tiểu tứ tuy là con gái gả ngoài, nhưng, nó chảy dòng m.á.u nhà họ Mạc. Có bọn chúng ở đó, bọn trẻ sẽ ức h.i.ế.p."
Nói một ngàn đạo một vạn, chính là để đàn ông sửa di chúc, điểm , những mặt đều .
"Thừa Ân, cầu xin ông, vì bọn trẻ của chúng , sửa di chúc ." Mạc lão thái dứt khoát thẳng,"Cố Vân Khê hận , cũng hận ông, nó sẽ đối xử t.ử tế với bọn trẻ của chúng , ông nỡ để bọn chúng chịu khổ chịu tội trong tay Cố Vân Khê, thậm chí khả năng mất mạng?"
Cố Vân Khê vốn định tham gia, nhưng bà chỉ đích danh rành rành như , thì chiều chuộng bà nữa.
"Yên tâm, sẽ vì các mà bẩn tay , chỉ sẽ hủy hoại bộ sản nghiệp danh nghĩa quỹ, để con cháu của bà trở thành kẻ nghèo rớt mồng tơi, một sớm trở về giải phóng."
Mạc lão thái hít ngược một khí lạnh:"Mày dám?"
" dám." Cố Vân Khê híp mắt biểu thị," còn thực lực , nhà họ Mạc ai thể đối kháng với ."
"Đó cũng là của mày, chảy cùng một dòng m.á.u..." Mạc lão thái tức gấp, con điên !
Một vệ sĩ bước phòng bệnh:"Ông chủ, gặp Cố tiểu thư."
Mạc Thừa Ân về phía Cố Vân Khê, thần sắc phức tạp:"Cho ."
Một đàn ông cao to vạm vỡ bước , đeo vàng nạm bạc, mặc âu phục chỉnh tề, nhưng, một hãn khí giấu .
Hắn quanh phòng, thấy Mạc lão thái khỏi sửng sốt một chút, Cố lão thái cũng ngây .
, nhanh ăn ý tự dời tầm mắt.
"Vị nào là Cố tiểu thư?"
"Là ." Cố Vân Khê giơ tay lên, nụ ngọt ngào."Chào , Trần Sơn , ngờ chúng gặp ở nơi thế ."
Trần Sơn sâu xa thiếu nữ mắt, một bộ dạng ăn mặc nhã nhặn của gái ngoan, tướng mạo ngọt ngào ngây ngô, khí chất bất phàm, giống như thiên kim đại tiểu thư nhà nào đó.
"Cô rốt cuộc là thế nào?"
Hắn điểm danh đến đây một chuyến, đầu đuôi, nhưng, thể từ chối.
" tên Cố Vân Khê, hẳn là qua tên ."
Ánh mắt Trần Sơn căng , sắc mặt đổi mấy :"Là cô."
Chính là cô gái khiến gặp Waterloo lớn nhất trong đời, còn để nắm điểm yếu của , mặc sức thao túng .
", là ."
Trần Sơn lạnh lùng trừng mắt cô, tỏa sát khí lạnh lẽo:"Có gì chỉ giáo?"
Đáng tiếc, bộ dạng đối với Cố Vân Khê vô dụng:" , giao dịch giữa và Mạc lão thái."
Mạc lão thái kịp chờ đợi phủ nhận:" căn bản quen ."
Cố Vân Khê chỉ bà hỏi:"Trần Sơn, quen bà ?"
"Không quen." Trần Sơn như đinh đóng cột.
Lúc Mạc lão thái đắc ý :"Thừa Ân, thấy ? Cố Vân Khê đang dối."
Cố Vân Khê hehe, rượu mời uống uống rượu phạt, đủ tiện."Trần Sơn, và con trai giống lắm nhỉ, lẽ nào A Phong giống ?"
"Cô... cô..." Sắc mặt Trần Sơn chợt biến, đây tuyệt đối là uy h.i.ế.p.
Cố Vân Khê tung một cú đ.ấ.m nặng nề:"Nó nhận ?"
"Câm miệng." Trần Sơn chọc trúng chỗ đau, tức giận thôi.
Cố Vân Khê sờ cằm , đôi mắt đen láy đảo liên tục:"Đứa trẻ tráo đổi năm đó ? Bị sang tay bán ? Hay là g.i.ế.c ? Với tính cách của hẳn là sẽ để hậu họa, cha nuôi của con trai bây giờ ?"
Sắc mặt Trần Sơn khó coi đến cực điểm:"Người quá nhiều bí mật sẽ kết cục ."
"Uy h.i.ế.p ? sợ quá cơ." Cố Vân Khê ngoài miệng sợ, nhưng còn rạng rỡ hơn ai hết," thể khiến trong vòng nửa tiếng chạy đến đây, cũng thể khiến con trai trong vòng nửa tiếng xảy chuyện, cược ?"
Cô khựng một chút, hai mắt híp :"Hạ gục đường dây của A Lãng là lời cảnh cáo đối với , hiểu?"
Trần Sơn tiếng biến sắc, dám cược:"Cô rốt cuộc là thế nào?"
Hắn lầm , tưởng cô là một cô gái ngoan ngoãn đơn thuần trẻ tuổi.
Thế mà đối đầu với , cứng rắn hề rơi xuống hạ phong, cũng coi là mãnh nhân .
Cố Vân Khê nhạt giọng hỏi ngược :"Anh xem?"
Sắc mặt Trần Sơn âm u bất định, chỉ vì nhận đơn bắt cóc cô, mới gây một loạt hậu quả tồi tệ, khiến hai mươi năm mưu tính của đổ sông đổ biển, đem bí mật lớn nhất của phơi bày ánh mặt trời.
Nói cho cùng, đặt đơn cũng chịu trách nhiệm thể chối cãi.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://www.monkeydtruyen.com/xuyen-thanh-hoc-ba-muoi-muoi-trong-van-nien-dai/chuong-128-bi-mat-nam-xua-bi-bai-lo-mac-lao-thai-tho-huyet.html.]
"Là Mạc gia lão phu nhân với , cô thông minh, là một nhân tài hiếm , nếu thể khống chế cô trong tay, sẽ khiến tập đoàn như hổ mọc thêm cánh."
Hắn cũng là nhân tài, bán là bán .
Đầu Mạc Thừa Ân ong ong, hóa , tất cả đều là thật.
Cố Vân Khê tuyệt đối sẽ tha cho bọn họ.
Mạc lão thái theo bản năng về phía chồng, thần sắc căng thẳng:"Ông đừng tin bọn chúng bậy."
Cố Vân Khê hất cằm:"Anh với bà ?"
Trần Sơn khẽ lắc đầu:"Bà và nghĩa phụ là tình nhân cũ."
"Wow." Cố Vân Khê tin dữ dội, cả đều kích động hẳn lên.
Năm đó tiếc giá cướp đàn ông, đầu qua với đàn ông khác? Đặc sắc, kích thích.
Mạc lão thái đỏ bừng cả mặt, là tức giận, là hổ:"Đánh rắm, trong thiên hạ đều yêu sâu đậm chồng , vợ chồng chúng tình thâm, các dám liên thủ bịa đặt những lời đồn đại hoang đường nực như ?"
Mạc Thừa Ân đả kích lớn, ho sặc sụa kịch liệt, ho đến mức suýt thở nổi, nhân viên y tế bên cạnh vội vàng tiến lên cấp cứu.
Cố Vân Khê lạnh nhạt , tiếp tục hỏi:"Lời chứng cứ ?"
"Có chứ, trong tay mấy bức thư tình." Trần Sơn cũng là một kẻ tàn nhẫn, sớm lấy chứng cứ ngoại tình, mưu đồ gì chứ? Tự bảo vệ ? Hay là uy h.i.ế.p?
Mạc lão thái kinh hoàng tột độ, dường như nhược điểm rơi tay Trần Sơn.
Cố Vân Khê mím môi:"Vậy chuyện bà bán một phụ nữ bốn mươi năm , ?"
Cô ôm nhiều hy vọng lắm, bốn mươi năm gã tuổi cũng lớn nhỉ.
Ai ngờ, Trần Sơn buông một câu:"Biết."
"Hả?" Cố Vân Khê cực kỳ bất ngờ.
Trần Sơn suy nghĩ một hồi lâu:"Người phụ nữ đó tên là Tô Mạn Châu, , dịu dàng."
Trái tim Cố Vân Khê đập thình thịch, đúng tên ."Sao dừng ? Mau tiếp ."
Trần Sơn đầy ẩn ý hỏi:" , lợi ích gì?"
"Anh gì?" Cố Vân Khê cố gắng để bản bình tĩnh , não bộ hoạt động cực nhanh.
" A Phong hình đổi dạng, từ đầu." Mặc dù A Phong nhận , nhưng, đó là đứa con trai duy nhất của , là cốt nhục của , từng thương đời thể đứa con nào khác nữa, cho nên, đặc biệt coi trọng A Phong.
Cố Vân Khê ngóng chuyện của A Phong, nhưng thể tưởng tượng , cha nuôi chân tướng thể khúc mắc tiếp tục nuôi dưỡng như con ruột, một khi phanh phui, hàng xóm thầy cô bạn học đều sẽ chỉ trỏ.
" chỉ thể đảm bảo đổi cho một môi trường khác đổi một cái tên khác, nhưng, đời thể lính thi công chức, cũng thể doanh nghiệp nhà nước."
" tâm nguyện của là thẩm phán, nhưng cảm thấy, một cha tội phạm, khả năng ? Chờ tương lai che chở ? Hay là lật án cho ?"
Trần Sơn im lặng một hồi lâu:" chỉ cần nó một đời bình bình an an, là ." Chỉ còn một mống độc đinh thôi.
"Cái thể."
Trần Sơn tin cô thể , cô bé chút yêu nghiệt.
"Tô Mạn Châu bán sang San Francisco nước Mỹ, còn về việc vượt biên thành công , thì rõ, nhưng thể giúp cô men theo đường dây tra."
Hắn tra, chắc chắn sẽ tiện hơn ngoài ngành như họ tra.
Cố Vân Khê đồng ý, nhưng hiểu một điểm:"Vậy ?"
Biểu cảm của Trần Sơn chút kỳ quái:" từng gặp bà nhốt trong phòng tối, bà bà tên là Tô Mạn Châu, chồng là Mạc Thừa Ân, hy vọng thể giúp bà truyền một tin tức, bảo Mạc Thừa Ân đến cứu bà ."
Mạc Thừa Ân vất vả lắm mới ngừng ho, gấp gáp :" nhận ."
"Lúc đó mới chín tuổi." Trần Sơn tự nhiên thể phản bội nghĩa phụ của .
Trong lòng Cố Vân Khê khẽ động:"Nghĩa phụ ?"
"Bị kẻ thù b.ắ.n c.h.ế.t ."
Người cũng c.h.ế.t , thì hết cách, Cố Vân Khê thất vọng thở dài một .
Trong phòng chìm sự im lặng khó , đột nhiên, giọng kiên quyết của Mạc Thừa Ân vang lên:"Cố Vân Khê, đồng ý với cô, nhưng ba điều kiện."
"Thứ nhất, cô đảm bảo những gì cô đều sẽ ."
"Được." Cố Vân Khê một ngụm đáp ứng, cô cũng ý định hành hạ thế hệ của nhà họ Mạc, dọa dẫm một chút là ."Chỉ cần bọn họ loạn, sẽ bảo đảm bọn họ cả đời cơm no áo ấm."
"Thứ hai, cô chọn một từ trong hậu duệ nhà họ Mạc bồi dưỡng, một gia tộc nhất định một đầu dẫn dắt, nếu sẽ là một mớ cát lỏng lẻo. cô tâm trí việc , thì bồi dưỡng một ." Đây là đối sách ứng phó mà Mạc Thừa Ân cân nhắc cân nhắc mới rút .
Thay vì để cô hủy hoại nhà họ Mạc, chi bằng, cứ đồng ý với cô.
Điều khó Cố Vân Khê :"Cái gọi là bồi dưỡng của ông là chỉ giống như ? Vậy thì thể nào, như trăm năm khó gặp."
Trần Sơn:... Đây là thế nào ?
Mạc Thừa Ân hít sâu một :"Chỉ cần thể gánh vác mớ bòng bong của nhà họ Mạc là ."
Cố Vân Khê trầm ngâm, nghĩ đến một :"Vậy Tiểu Bát ."
Cô ấn tượng với con bé đó, so với cha và các chú bác của nó, thì coi như là một đứa trẻ chính trực.
Mạc Thừa Ân mặc dù chút thất vọng vì cô chọn một đứa con gái, nhưng, chỉ do Cố Vân Khê cam tâm tình nguyện chọn , mới bỏ gánh giữa chừng.
Thôi , con gái thì con gái, cô gái giống như Cố Vân Khê là thể chống đỡ cả một gia tộc.
"Thứ ba, tìm hai chứng đức cao vọng trọng."
Đây là yên tâm về cô nha, Cố Vân Khê cũng tức giận, đổi là cô cô cũng yên tâm."Tề lão gia t.ử thế nào?"
Mạc Thừa Ân kiên quyết phủ quyết:"Ông nhất định là thiên vị cô, , lập trường công bằng."
Nếu thời gian dài, Cố Vân Khê còn thể từ từ mưu tính, nhưng cô chỉ thể lưu bốn tiếng, bây giờ dùng hết một nửa thời gian .
Trong đầu cô lóe lên một bóng dáng:"Người cầm lái nhà họ Đổng thì ?"
Mi tâm Mạc Thừa Ân giật giật:"Đương nhiên là , ông đức cao vọng trọng. , cô thể mời ông ?"
" thử xem." Cố Vân Khê tìm phương thức liên lạc trong danh bạ, trực tiếp gọi một cuộc điện thoại."Chào ngài, Đổng , là cháu..."
Mạc lão thái trận thế , trong lòng càng lúc càng hoảng, một loại dự cảm lành:"Thừa Ân, ông đồng ý với nó chuyện gì ?"
Mạc Thừa Ân lạnh lùng bà , đều tại phụ nữ ."Để nó chủ nhân của Quỹ tín thác gia tộc Mạc thị, bộ tài sản danh nghĩa do nó xử lý."
Mạc lão thái như ngũ lôi oanh đỉnh, mắt tối sầm từng trận, !
Bà từ thủ đoạn, dốc hết tất cả, phí tâm mưu tính mới đổi lấy thứ, sắp chắp tay nhường cho cháu gái của tình địch ?
Cổ họng bà tanh ngọt, một ngụm m.á.u phun ...