Xuyên Thành Học Bá Muội Muội Trong Văn Niên Đại - Chương 33: Bắt Sống Kẻ Gian, Kịp Thời Bước Vào Phòng Thi
Cập nhật lúc: 2026-04-15 17:32:06
Lượt xem: 0
Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới
mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!
https://s.shopee.vn/20pKfFvLpl
MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!
Cố Vân Khê đuổi theo vài bước, chỉ thấy chiếc xe máy nhanh ch.óng biến mất mắt, cô giậm chân đầu chạy về.
Cố Hải Triều còn suy sụp hơn cả cô:"Em gái, em mau lên, chở em đuổi theo."
Cố Vân Khê đầu , chỉ thấy Cố Hải Triều vẻ mặt sốt ruột chạy về phía xe ba gác, còn ngã đất thì lồm cồm bò dậy, dắt xe đạp định chạy.
Cô một bước xông lên, tóm c.h.ặ.t lấy yên xe đạp:"Anh cả, bắt , là đồng bọn."
Cố Hải Triều cần suy nghĩ chạy ngược trở .
Sắc mặt nọ biến đổi, lớn tiếng kêu lên:"Cướp , cướp xe đạp ."
Hắn hét, những xung quanh nhao nhao vây :"Đây là gì ? Còn trẻ đường chính đạo, dựa cướp giật để sống, mất mặt ..."
"Còn mau buông tay, bố các rốt cuộc dạy dỗ các thế nào ?"
Cố Vân Khê bỗng hét lớn một tiếng:"Đây là đặc vụ, mau gọi công an, đừng để chạy thoát."
Những lời chỉ trích của nghẹn ở cổ họng, trời ạ, nhầm chứ?
Người phản ứng nhanh hai lời lao về phía đồn công an gần nhất.
Người nọ cũng sợ ngây , thất thanh hét lên:"Mày mới là đặc vụ, cả nhà mày đều là đặc vụ, tao ! Tao là trong sạch!"
Hắn liều mạng vùng vẫy, nhưng, Cố Hải Triều tóm c.h.ặ.t lấy buông, những xung quanh cũng quây thành một vòng tròn, cho trốn thoát.
Bắt đặc vụ là trách nhiệm của !
Thần sắc Cố Vân Khê lạnh lùng như tuyết:"Ông tính, chú công an mới tính."
, lời sai, qua đường càng kích động hơn, kiên quyết để kẻ trốn thoát.
Người dám gọi công an, chắc chắn là .
Hai công an nhanh đến:"Đặc vụ ở ?"
Người nọ còn giành , phản ứng của Cố Vân Khê nhanh hơn, chỉ nọ lớn tiếng :"Chính là , cấu kết với khác phục kích cháu, cướp cặp sách của cháu, trong cặp sách giấy báo thi, mà cách đây lâu, cháu đắc tội với mấy Nhật Bản."
Giọng cô dõng dạc, năng lưu loát, công an ngơ ngác, đặc vụ tại cướp giấy báo thi? Logic đúng ?
Anh theo bản năng hỏi thăm:"Cháu đắc tội với Nhật Bản? Tình huống gì ?"
"Không kịp giải thích nữa ." Cố Vân Khê đồng hồ, họ khỏi nhà sớm một tiếng rưỡi, bây giờ trôi qua nửa tiếng.
Theo lý mà , giờ ở trong phòng thi .
"Chú công an, phiền chú cùng cháu đến Phục Đại một chuyến, đó mới là nơi xảy chuyện."
Cố Hải Triều sắp phát điên :"Em gái, đến Phục Đại gì? Em thi đại học a, khó khăn lắm em mới vượt qua vòng sơ khảo của Lớp Thiếu niên Thiên tài, lấy giấy báo thi đại học..."
Vì ngày , em gái nỗ lực, trong tay lúc nào cũng cầm một cuốn sách.
Cơ hội đối với em gái mà vô cùng quan trọng, thể là nghịch thiên cải mệnh.
Lớp Thiếu niên Thiên tài chỉ tuyển những thiếu niên thiên tài mười lăm tuổi, năm nay cô mười bốn, vặn kẹt ở vạch, năm là còn cơ hội nữa.
Người qua đường một nữa chấn động, kiếp, chứ? Cô bé mà thi đại học!
Cướp giấy báo thi của cô bé, chính là hủy hoại tiền đồ của cô bé, ai mà thất đức thế?
Ồ, là Nhật Bản, bọn chúng tính .
Cố Vân Khê mím môi:"Giấy báo thi cướp , cháu liền thể thi đại học, cháu nghĩ, đây chính là âm mưu của Nhật Bản, cháu đối với họ tạo thành một sự uy h.i.ế.p nhất định ."
Lời , đều sốt ruột, tuy họ hiểu, cũng rõ chuyện bên trong, nhưng, thể để âm mưu của Nhật Bản đắc thủ a.
"Cháu nhỏ như thi đại học, là thần đồng ? Lớn lên nhất định là rường cột quốc gia, những Nhật Bản đó chính là ghen tị đỏ mắt."
"Đồng chí công an, các mau giúp nghĩ cách ."
Các công an bàn bạc một chút:"Đi, chúng đưa cháu đến Phục Đại."
Một áp giải nọ về đồn, một đưa Cố Vân Khê đến Phục Đại.
Hai mươi phút , Cố Vân Khê xuất hiện ở Phục Đại, dọc đường dựa việc quét khuôn mặt để cổng trường, dẫn đến văn phòng khoa máy tính tìm giáo sư.
Mấy vị giáo sư thấy cô, đều kinh ngạc:"Cố Vân Khê, em thi đại học ? Mấy giờ ?"
"Chuyện là thế ..." Cố Vân Khê kể đơn giản ngọn nguồn sự việc, mất hai phút.
Sắc mặt Trương giáo sư đại biến:"Cái gì, giấy báo thi của em cướp ?" Thật là đòi mạng.
Cố Vân Khê khẽ gật đầu:"Vâng, phục kích em chuẩn xác con đường em bắt buộc qua, em nghĩ nghĩ , gần đây chỉ đắc tội với nhóm Inoue, cũng chỉ họ mới khả năng lên kế hoạch như . Thật thú vị, đất của chúng mà giở trò, còn tưởng là năm mươi năm ?"
Inoue tổn thất nặng nề, đền năm mươi chiếc máy tính, cạn sạch m.á.u.
Còn danh tiếng quét rác, cấp của nước họ giáo huấn một trận, trong ngoài đều còn mặt mũi, thể hận ?
Mà Cố Vân Khê tự nhiên là hận nhất, mặc dù cô là nạn nhân.
cường đạo thì quan tâm gì đến những thứ , đó Cố Vân Khê từ chối sự chiêu mộ của họ, liền đả kích báo thù.
Lần , cô lý do để tin rằng đây là sự trả thù ngậm hận đến từ Inoue.
Đàn ông mà hẹp hòi như , cũng là tuyệt cú mèo.
Trương giáo sư cũng nghĩ đến điểm , sắc mặt cực kỳ tồi tệ, những quá đáng , phá hoại máy tính, trực tiếp hủy hoại tiền đồ của Cố Vân Khê.
"Không lo học hành cho đàng hoàng, suốt ngày nghĩ mấy trò bàng môn tà đạo, thì tiền đồ gì?"
Cố Vân Khê nhẹ giọng ngắt lời:"Trương giáo sư, mắt quan trọng nhất là thi đại học, thầy thể giúp em một tờ giấy báo thi ?"
"Em đợi đấy, gọi điện thoại." Trương giáo sư chạy nhanh ngoài.
Các giáo sư khác đưa mắt , cũng theo ngoài, lúc còn an ủi Cố Vân Khê:"Chúng đều nghĩ cách, em đừng vội, dù thế nào nữa, tâm thái ."
"Vâng."
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://www.monkeydtruyen.com/xuyen-thanh-hoc-ba-muoi-muoi-trong-van-nien-dai/chuong-33-bat-song-ke-gian-kip-thoi-buoc-vao-phong-thi.html.]
Chú công an mà hoa cả mắt:"Cháu thể tự do trong khuôn viên Phục Đại, nhiều giáo sư đều cháu."
"Vâng, cháu thường xuyên đến, họ đều là những giáo viên ." Cố Vân Khê vô cùng cảm kích những vị giáo sư đức cao vọng trọng .
Vài phút , Trương giáo sư vội vã chạy về, là chạy, chạy đến mức mặt đỏ bừng.
"Đi, đưa em đến trường thi, cách đây xa ?"
"Hơi xa, nhưng mà, cháu xe ba gác gắn máy." Khoảnh khắc , Cố Vân Khê vô cùng may mắn vì nhất thời ngứa nghề cải tạo chiếc xe ba gác một phen.
Nếu thì, thật sự tiêu tùng .
"Cho em mượn chút văn phòng phẩm ."
"Được."
Trương giáo sư thấy chiếc xe ba gác thì sửng sốt một chút:"Đây là do em cải tạo?"
"Vâng."
Dọc đường, Trương giáo sư vẫn luôn nghiên cứu chiếc xe :"Em quả thực thiên phú về mặt cơ khí."
Kỹ thuật bộ khuếch đại của Thiên Tuyến Bảo Bảo vẫn giải mã , thể thấy cô lợi hại cỡ nào.
Cố Vân Khê mỉm :"Thiên phú về mặt máy tính của em cũng tạm ."
Trương giáo sư nhịn hung hăng khen ngợi một phen:"Vậy thì quá , em một tháng học xong chương trình một năm của đại học, tính ngộ cao như là điều bình sinh hiếm thấy, em thật sự cân nhắc chuyên ngành máy tính ?"
Cố Vân Khê học qua cơ khí điện t.ử, cô học những thứ nữa, hơn nữa những thứ xa xa theo kịp thời đại của cô.
Lần cô thi vật lý, một đường đua mới, hơn nữa, vật lý và cơ khí điện t.ử cũng bổ trợ cho , càng thể dung hội quán thông.
"Em cảm thấy thể học song tu , thầy cũng em học đồ đặc biệt nhanh, thể kiêm cố hai chuyên ngành lớn."
Trương giáo sư im lặng, quá bướng bỉnh :"Em trong vòng bốn năm còn lấy bằng thạc sĩ."
Sau đó nước ngoài du học, lấy bằng tiến sĩ, đây là một con đường thông thường.
"Đây là vấn đề." Chỉ IQ của Cố Vân Khê quả thực cao, hơn nữa đủ nỗ lực, học đồ đủ tập trung.
Chú công an cuộc đối thoại Versailles của hai , một trái tim thật mệt mỏi.
Có một loại ưu thương chỉ IQ nghiền ép.
Cố Vân Khê cảnh đường phố lùi nhanh về phía bên ngoài, ung dung thở dài:"Không đúng, em còn chắc thi đại học ."
" xin đặc cách , cấp đồng ý , đến trường thi đợi ." Với phận của Trương giáo sư, thể trực tiếp đối thoại với bộ phận giáo d.ụ.c cấp .
Là cấp một tờ giấy báo thi, chứ là cửa đại học, tính là vấn đề mang tính nguyên tắc.
Đương nhiên, tiền đề là bạn đủ xuất sắc, thể khiến khác phá lệ vì bạn.
Bất luận khi nào, nhân tài đặc biệt đều đãi ngộ đặc biệt.
Đợi khi Cố Vân Khê đến cổng trường thi, tiếng chuông báo hiệu bắt đầu thi đại học vang vọng trường.
Sắc mặt Cố Hải Ba trắng bệch, kịp nữa ? Trong chốc lát, tay chân bủn rủn.
"Anh cả, đừng hoảng, chúng còn mười lăm phút nữa." Đến muộn mười lăm phút là phòng thi nữa.
Ở cổng trường, một nhân viên sang, cất cao giọng :"Là bạn học Cố Vân Khê ? Giấy báo thi của em ở chỗ ."
"Cháu cháu cháu." Cố Vân Khê nhảy phắt xuống xe ba gác, chạy như bay tới, nhận lấy giấy báo thi, hai cái, xác nhận vấn đề gì, một tiếng cảm ơn.
Cô vẫy tay về phía :"Em đây."
Trương giáo sư ở phía lớn tiếng :"Cố Vân Khê, tâm thái nhất định vững, đừng để quấy nhiễu. Em tin rằng, em là xuất sắc nhất, ai thể cản bước tiến của em."
"Vâng." Cố Vân Khê giơ tay lên, một chữ V, đây là tư thế chiến thắng.
Nhìn bóng lưng cô lao nhanh ch.óng biến mất mắt, hai chân Cố Hải Triều mềm nhũn, ngã gục xuống đất, nước mắt tuôn rơi.
Sự kinh tâm động phách dọc đường , quả thực quá kích thích.
Anh vẫn luôn cố chống đỡ, bây giờ chống đỡ nổi nữa , dọa c.h.ế.t .
"Trương giáo sư, em gái kịp thi , ?" Hoàn cảm giác chân thực.
Trương giáo sư hiểu tâm trạng của lúc :", em vô cùng thông minh, rõ giấy báo thi lấy , quyết đoán bắt giữ đồng bọn, giữ nhân chứng, ngay lập tức dẫn chú công an chạy đến cầu cứu , mỗi một bước đều đạp đúng, thể gọi là cách ứng phó chuẩn sách giáo khoa, bộ quá trình em đều cực kỳ bình tĩnh, dũng mưu."
Chỉ c.ầ.n s.ai một bước, cô sẽ phòng thi .
"Em chỉ sở hữu chỉ IQ siêu cao, còn một nội tâm cường đại, cho nên cần lo lắng em ảnh hưởng bởi chuyện mà thi trượt."
Trái tim Cố Hải Triều vẫn còn đang đập thình thịch, sợ hãi thôi:"Thật sự sẽ ảnh hưởng đến sự phát huy của em ?"
"Sẽ , tin chắc rằng, một khi em trưởng thành, nhất định là nhân vật dẫn đầu của một ngành nghề nào đó." Trương giáo sư trải qua chuyện , sự kỳ vọng đối với Cố Vân Khê nâng lên một tầm cao mới.
"Đồng chí công an, các nhất định điều tra nghiêm ngặt chuyện , lẽ sẽ gặp nhiều trở ngại, nhưng vẫn hy vọng thể cho chúng một lời giải thích."
"Yên tâm ." Công an gặp chuyện loại cũng tức giận, chỉ chơi trò bẩn, đê tiện, cô bé vẫn là một đứa trẻ a.
Nếu cô bé quyết đoán, thì để bọn chúng đắc thủ .
Cố Vân Khê lao phòng thi lúc muộn tám phút, từ cổng trường chạy đến phòng học cũng mất một đoạn đường, các thí sinh đều ném tới ánh mắt tò mò.
Cố Vân Khê sự giúp đỡ của giám thị tìm vị trí của , hít sâu một , để đầu óc tỉnh táo hơn.
Ý chí chiến đấu hừng hực kích phát .
Những gì g.i.ế.c c.h.ế.t , cuối cùng sẽ mạnh mẽ hơn!
Tác giả lời :
Hôm nay dương tính , bà cầm que test kháng nguyên hai vạch gõ cửa phòng , ... thôi , chăm sóc bà chuẩn sẵn tâm lý dương tính , lỡ như ngày nào đó đứt chương, thì đó là tác giả gục ngã nha.