Hắn cúi đầu hộp, chỉ thấy bên trong quả thực một khối bánh lê hoa mốc meo, đó lấm tấm đầy những đốm lốm, trông thể ăn nữa.
“Đây là cái gì?”
Tĩnh Vương gần như , phụ hoàng, đây là A Mậu cố ý bảo nhi thần dâng lên cho ngài. Nó ngài lâu ngày ở Kinh Thành, từng nếm qua mỹ thực của Khang Dương, đây là món bánh lê hoa nổi tiếng nhất phố Khang Dương. Nhi thần cũng từng khuyên nó, món bánh mốc , nên ăn, nhưng đứa trẻ đó cố chấp, cứ là hư cũng thể ngắm, nó mang từ Khang Dương xa xôi về đây, chính là ngài một cái.
Cảnh Minh Đế nhất thời nên nên giận.
Nhìn hai đống “quà biếu” mặt, ngài cảm thấy như vật nghẹn trong cổ họng, như kim châm da thịt, như đống gai nhọn.
Cuối cùng, ngài bất lực phẩy tay, hiệu cho Vương công công tiến lên thu dọn. Vương công công thấy thế, lập tức cung kính bước tới, chuẩn dọn hai đống đồ vật . ngay khi Vương công công sắp chạm khối bánh lê hoa mốc , Cảnh Minh Đế đột nhiên lên tiếng, giọng mang theo chút bất mãn xen lẫn cưng chiều: “Vương Vũ, khối bánh lê hoa mốc thì cần thu dọn nữa, cứ ném thẳng cho trẫm là .”
Vương công công lui xuống, Cảnh Minh Đế khẽ nhướng mày, vẫn quên thêm một câu: “Cái thứ bánh lê hoa gì đó, ném cho trẫm! đưa cho tiểu t.ử Tô Cảnh Mậu hai hộp bánh lê hoa khác, đừng tưởng trong cung cái gì cũng !”
Nói xong những lời về món quà bọn trẻ dâng lên, sắc mặt Cảnh Minh Đế dần đổi.
Ánh mắt Cảnh Minh Đế lướt qua Tĩnh Vương, ánh tựa như mặt hồ sâu thẳm, tĩnh lặng nhưng khó mà dò xét . Ngài khẽ hé đôi môi mỏng, giọng trầm thấp nhưng đầy uy lực: “Tĩnh Vương, Tăng trắc phi trong phủ ngươi, hiện tại tung tích gì ?”
Trong lòng Tĩnh Vương chợt thắt . Tăng Chỉ Toàn đột nhiên biến mất dấu vết, ngay cả lúc đầu cũng hiểu rõ, vẫn sai ngấm ngầm tìm kiếm bóng dáng Tăng Chỉ Toàn khắp nơi.
Dần dần, cũng hiểu , gầm trời , thể khiến một biến mất sạch sẽ như , ngoài phụ hoàng của còn thể là ai nữa?
Đã đoán điều , Tĩnh Vương dám lớn tiếng trương thanh nữa. Dù thì năng lực dự đoán của Tăng Chỉ Toàn là chuyện quá mức khó tin, hơn nữa việc kịp thời tâu báo sự việc cho phụ hoàng ngay từ đầu, đủ để khiến phụ hoàng nảy sinh hiềm nghi.
Rốt cuộc, bọn là phụ t.ử, nhưng cũng là quân thần.
Vì thế, kể từ đó, Tĩnh Vương chỉ tiếp tục sai tìm kiếm tung tích Tăng Chỉ Toàn ở các nơi, xem liệu suy nghĩ sai lầm .
Mặt khác, hề nhắc đến cái tên Tăng Chỉ Toàn trong Kinh Thành nữa, để tránh khơi gợi sự suy đoán của phụ hoàng.
Không ngờ hôm nay, phụ hoàng chủ động nhắc đến.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://www.monkeydtruyen.com/xuyen-thanh-lao-phu-doan-menh-bat-dau-cuoc-song-duong-lao/chuong-218-tung-tich-cua-tang-chi-toan.html.]
Đương nhiên, chính câu của Cảnh Minh Đế khiến Tĩnh Vương xác định, sự biến mất đột ngột của Tăng Chỉ Toàn chắc chắn liên quan đến phụ hoàng của .
Tĩnh Vương cố gắng giữ cho giọng của vẻ định: “Vẫn tin tức gì.”
Ánh mắt Cảnh Minh Đế sắc như d.a.o, dò xét Tĩnh Vương, dường như thấu ngóc ngách trong lòng : “Ngươi chẳng gì với Trẫm ?”
Tĩnh Vương hít sâu một , hai đầu gối chạm đất, trán chạm nền: “Phụ hoàng, nhi thần đáng tội. Tăng trắc phi quả thực vài điểm bất thường, nhưng nhi thần vì nhất thời hồ đồ, kịp bẩm báo với phụ hoàng, xin phụ hoàng giáng tội.”
Lông mày Cảnh Minh Đế khẽ nhướng lên, trong mắt lóe lên tia tò mò: “Ồ? Một nữ nhân, thể điểm bất thường gì?”
Gà Mái Leo Núi
Lúc , Tĩnh Vương mới đem chuyện Tăng Chỉ Toàn thể thấy tương lai trong mộng .
Cảnh Minh Đế xong, trong mắt lóe lên vẻ kinh ngạc, đó chuyển thành trầm tư sâu sắc. Ngài im lặng thật lâu, mới chậm rãi mở lời: “Tĩnh Vương, ngươi sai ở điểm nào ?”
Tĩnh Vương cúi đầu, giọng mang theo chút tự trách: “Nhi thần . Nhi thần lẽ kịp thời tâu báo chuyện của Tăng trắc phi cho phụ hoàng, vì cứ lữa mãi.”
Ánh mắt Cảnh Minh Đế lóe lên vẻ sắc lạnh, đột ngột phất tay áo, chiếc nghiên mực bàn lập tức như mũi tên rời cung, thẳng tắp đập xuống nền đá xanh mặt Tĩnh Vương, tạo một tiếng nổ kinh thiên động địa.
Thân thể Tĩnh Vương chợt run lên dữ dội, nhưng dám bất kỳ cử động nào.
Tĩnh Vương ngẩng đầu lên, đối diện với ánh mắt của Cảnh Minh Đế, trong mắt chợt lóe lên tia kinh hãi và khó hiểu.
Cảnh Minh Đế dậy, những bước chân vững chãi tiến về phía Tĩnh Vương, ánh mắt ngài sắc bén tựa băng lạnh giá, dường như thể xuyên thấu sự giả dối và lời dối. Ngài lạnh lùng cất lời, giọng mang chút cảm xúc nào: “Tĩnh Vương, ngươi cho rằng lầm của ngươi chỉ đơn giản là chịu tâu báo chuyện cho Trẫm thôi ?”
Ánh mắt của Cảnh Minh Đế lạnh tựa sương giá, giọng của ngài vang vọng trong điện, tựa như lưỡi kiếm sắc bén: “Một kẻ thể thấu tương lai, mà ngươi chỉ dùng tình cảm dịu dàng để dụ dỗ nàng, chứ dùng trí tuệ và thủ đoạn để khống chế nàng, khiến nàng trút hết những gì . Tĩnh Vương, ngươi nhu nhược đến mức , gánh vác trọng trách của chủ thiên hạ đây?”
Sắc mặt Tĩnh Vương lập tức trắng bệch như giấy, ngẩng đầu lên, trong mắt tràn đầy kinh hãi và hoảng loạn. Hắn vội vàng biện giải: “Phụ hoàng minh giám, nhi thần từng bất kỳ ý đồ dòm ngó ngôi vị nào.”
Cảnh Minh Đế lạnh lùng liếc một cái, giọng chứa đựng uy nghiêm cho phép cãi lời: “Thật ? Nếu ngươi vô tâm kế thừa đại thống, thì Trẫm sẽ cân nhắc chọn hiền năng khác. Ngày mai, Trẫm sẽ hạ chỉ, thả nhị ca ngươi khỏi cấm địa, lập Thái t.ử.”