XUYÊN THÀNH LÃO PHỤ ĐOẢN MỆNH: BẮT ĐẦU CUỘC SỐNG DƯỠNG LÃO - Chương 241: Cả nhà bị bắt

Cập nhật lúc: 2026-02-08 16:38:45
Lượt xem: 0

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/5L5nAgyTop

MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

Thấy mặt Lâm Vận Trúc hề vẻ chột , Cảnh Minh Đế càng thêm nghi hoặc. Nếu thật sự là qua đời sống , Trẫm nhắc đến ma ma , Lão phu nhân ít nhất cũng chút kinh hãi.

Thế là Cảnh Minh Đế quyết định đổi cách thăm dò.

“Lão phu nhân lẽ trong triều một vị Khâm Thiên Giám, bọn là những nhân sĩ tài giỏi chuyên trách quan sát tinh tú, suy diễn quốc vận.” Cảnh Minh Đế từ tốn , ánh mắt thâm sâu.

Lâm Vận Trúc , nhẹ nhàng lắc đầu, nụ mang chút chất phác: “Lão già chỉ là một thôn phụ, hiểu những chức quan cao cao tại thượng . nếu về quan sát thiên tượng, đoán định tương lai, thôn quê chúng cũng cách riêng. Ví dụ như, ‘sáng sớm mây đỏ cửa, chiều tà mây tím ngàn dặm’, ‘xuân một trận mưa cày, thu hoạch vạn thạch lúa’, đây đều là trí tuệ tổ tông truyền .”

Cảnh Minh Đế xong, khóe miệng nhếch lên, dường như hứng thú với lời lẽ chất phác của Lâm Vận Trúc: “Thì , đúng là Trẫm kiến thức nông cạn. Vậy, ngoài những câu tục ngữ quen thuộc , Lão phu nhân từng qua gặp gỡ nào thể tương lai ? Ví dụ, thông qua mộng cảnh?”

Nói đến đây, Cảnh Minh Đế cố ý nhấn mạnh giọng điệu, ánh mắt khóa c.h.ặ.t từng biểu cảm nhỏ nhất mặt Lâm Vận Trúc. Tuy nhiên, điều khiến ngài ngờ tới là, Lâm Vận Trúc những hoảng loạn, ngược còn lộ vẻ mặt kinh ngạc vui mừng, tựa hồ thực sự vô cùng tò mò và hướng về những chuyện kỳ lạ như .

“Trên đời thật sự thần kỳ đến thế ? Có thể thông qua mộng cảnh mà dự đoán tương lai?” Giọng điệu của Lâm Vận Trúc đầy vẻ thể tin nổi, đôi mắt trong veo lấp lánh sự hiếu kỳ và khao khát đối với thế giới , hề chút giả tạo che đậy nào.

Màn diễn xuất nếu là khác, lẽ lừa gạt thật .

trớ trêu , bà gặp một bậc Đế vương, một vị Hoàng đế thực sự cai quản ba bể.

Cảnh Minh Đế lười dây dưa nữa, dứt khoát sắc mặt trầm xuống, quyết định dùng sức ép mạnh mẽ để thăm dò.

Thường ngày, chỉ cần ngài im lặng chằm chằm, ngay cả những lão thần vững tâm cũng khỏi sợ hãi.

vị lão phu nhân mặt chỉ cau mày, dáng vẻ sợ hãi.

Thậm chí còn cẩn thận thăm dò: “Ngài ?”

Cảnh Minh Đế , cơn giận càng thêm lớn, một ngọn lửa vô danh bốc lên, quát lớn: “Đại nghịch!” Giọng như sấm sét.

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://www.monkeydtruyen.com/xuyen-thanh-lao-phu-doan-menh-bat-dau-cuoc-song-duong-lao/chuong-241-ca-nha-bi-bat.html.]

Lâm Vận Trúc ngờ cơn thịnh nộ của Đế vương đến đột ngột, trong lòng tuy kinh hãi, nhưng mặt kịp che giấu, hai đầu gối mềm nhũn, quỳ sụp xuống đất.

Không trách xương cốt bà mềm yếu, đơn giản là khi tức giận, vị Hoàng đế quá đỗi đáng sợ.

“Trẫm hỏi ngươi cuối cùng, năm đó ở Khang Dương rốt cuộc là mà qua đời sống ? Nếu còn dám dùng lời dối để đối phó, sự kiên nhẫn của Trẫm là vực sâu vô đáy .” Lời Cảnh Minh Đế mang theo uy nghiêm, ánh mắt sắc như d.a.o.

Lâm Vận Trúc xong, sắc mặt trắng bệch, trong mắt đầy vẻ kinh hoàng, bà run rẩy giọng : “Ta sống a, qua đời a, lão già chỉ là mơ thấy Bồ Tát, đó bệnh liền khỏi thôi ạ.”

Gà Mái Leo Núi

“Vẫn thật?”

Lâm Vận Trúc vội vàng dập đầu lia lịa, nước mắt giàn giụa: “Bệ hạ minh, lời lão già từng câu đều là sự thật ạ!”

Để Cảnh Minh Đế tin , Lâm Vận Trúc bắt đầu miêu tả: “Trong mơ gặp một vị Bồ Tát mày mặt từ bi, kiếp đại thiện, mệnh trời định sẽ phúc thọ song , nên gặp kiếp nạn , cần trân quý quãng đời còn , tiếp tục hành thiện tích đức.”

“Lúc trở về, lão nhũ mẫu đó chê nhà quê, nên lỡ dở tiền đồ của nhi t.ử, trong lòng khó chịu, thể cứ thế ngày càng suy yếu, tỉnh , đầu còn đau, răng cũng chẳng còn ê ẩm nữa.”

Cảnh Minh Đế cuối cùng cũng hạ quyết tâm, chỉ bí mật đưa Lâm Vận Trúc , mà còn khiến bộ Tô gia trải qua biến cố từng . Chỉ trong một đêm, chúng nhân trong Tô gia dường như một thế lực vô hình nuốt chửng, biến mất khỏi tầm mắt đời, để một mớ hoang mang và nghi hoặc.

Tô Tịnh Đồng, lúc đang bận rộn cứu chữa bệnh nhân tại y quán, ngờ tới, một đám thị vệ mặc quan phục đột nhiên xuất hiện, cho nàng bất kỳ cơ hội phản kháng nào áp giải nàng , chỉ để căn phòng đầy vẻ sững sờ và khó hiểu.

Tô Dụ Thao tan sở đường về phủ thì áp giải .

Tô Cảnh Mậu thì càng đơn giản trực tiếp, một tiểu thái giám gọi khỏi Thượng thư phòng từ đó mất tung tích.

Tô Trạch Thao và Hồ Thị đang ở ngoại ô Kinh thành cũng áp giải , chỉ Hồ Thị đưa cung để chăm sóc cẩn thận.

Còn về phần Tô Cảnh Hằng, kẻ đến bắt đường .

 

Loading...