Xuyên Thành Mẹ Chồng Ác Nghiệt, Ta Làm Cả Làng Hoảng Hốt - Chương 1183: Cút, Tránh Xa Bản Vương Ra Một Chút
Cập nhật lúc: 2026-02-23 19:58:24
Lượt xem: 0
Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới
mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!
https://s.shopee.vn/2qORev24qW
MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!
Bịch bịch bịch!
Cổng lớn của tiểu viện gõ vang lạch cạch, nhưng bên trong cửa bất kỳ động tĩnh gì. Bên ngoài cửa, tay Tiểu Lan vỗ đến tê rần. Nàng đầu về phía Khương Mạt Dữ, run rẩy thể, “Tiểu thư, ai!” Lời xong, nàng lập tức cúi đầu xuống.
Mặt Khương Mạt Dữ căng c.h.ặ.t, nghiến răng: “Đợi!”
Trời lạnh như , đợi ở đây? Tiểu Lan chút kinh hãi, ngẩng đầu nhịn lên tiếng: “Tiểu thư, khi nào ?” Dù Yến Vương là ngoài tra án, rời cũng là bình thường.
Khương Mạt Dữ lạnh lùng liếc nàng một cái: “Ngươi là chủ t.ử, là chủ t.ử? Ta đợi, ngươi nhảm nhiều như gì?”
Tiểu Lan kinh hãi trong lòng, cúi đầu, dám thêm gì nữa.
Khương Mạt Dữ cũng lười nàng, hai mắt lạnh lùng về phía con đường bên cạnh. Từ Duật chắc chắn rời khỏi đây. Hắn nếu rời , của ả chắc chắn sẽ tới thông báo cho ả. hiện tại, ai tới thông báo cho ả, chứng tỏ vẫn còn ở trong thành. lúc , ? Khương Mạt Dữ đoán .
Rất nhanh, trời liền tối sầm . Sau khi trời tối, nhiệt độ giảm xuống nhiều, Khương Mạt Dữ mặc dày, nhưng cũng lạnh đến mức run rẩy. Trên đường lớn, sớm còn ngoài . Trong những ngôi nhà hai bên, loáng thoáng truyền đến tiếng vui vẻ, còn tiếng trẻ con đốt pháo trong sân. Sự đan xen giữa vắng vẻ và náo nhiệt, khiến Khương Mạt Dữ một khoảnh khắc mờ mịt. nhanh hai mắt trở nên thanh lãnh. Những thứ , là thứ ả .
“Tiểu thư!” Tiểu Lan lạnh đến mức run lẩy bẩy, nàng khuyên tiểu thư trở về, nhưng dám , sợ chọc ả vui. bản tiểu thư cũng lạnh đến phát run, hơn nữa Yến Vương vẻ như sẽ trở . Tại tiểu thư vẫn ?
“Ngậm miệng!” Khương Mạt Dữ vẻ mặt xanh mét. Ả nhúc nhích đôi chân trở nên cứng đờ, hai mắt lộ một tia tàn nhẫn. Từ Duật... Hắn càng như , ả càng . Chinh phục một nam nhân như , cảm giác thành tựu. Chinh phục... Khương Mạt Dữ tâm tình kích động, đầu lưỡi quét qua đôi môi lạnh đến chút tím tái, ả chút kịp chờ đợi! Bắt , ả chắc chắn thể thấy dáng vẻ đau khổ của Lâm Cửu Nương. Nghĩ đến dáng vẻ đau khổ của Lâm Cửu Nương, ả liền nhịn hưng phấn, hàn ý dường như cũng vơi một chút.
Tiểu Lan sợ hãi. Tiểu thư bây giờ thoạt khủng khiếp.
lúc , ngã tư phía truyền đến tiếng vó ngựa lộp cộp, trong bóng tối đặc biệt rõ ràng. Rất nhanh hướng ngã tư xuất hiện vài con ngựa. Khóe miệng Khương Mạt Dữ khẽ nhếch, ả ngay vẫn rời mà. Ả thẳng thể, chỉnh lý quần áo của , để bản thoạt chật vật như .
Ngựa dừng . Một mùi m.á.u tanh nồng nặc, gió lạnh đưa khoang mũi ả. Khương Mạt Dữ nhíu mày. Ả nhanh chỉnh đốn cảm xúc của , ngẩng đầu, ngậm : “Yến Vương...”
“Cút!” Từ Duật một chút cũng khách khí, trực tiếp xoay xuống ngựa. Mà lúc từ ngựa bước xuống, mùi m.á.u tanh trở nên nồng nặc hơn.
Khương Mạt Dữ giống như thấy lời , cả đầy m.á.u, che miệng thét ch.ói tai: “Vương gia, ngài thương ? Ngài, ngài nhiều m.á.u như . Ta, giúp ngài xem thử.” Nói xong, buông tay , vội vàng nhào tới giúp kiểm tra vết thương.
Từ Duật nghiêng , tránh tay ả. Trong bóng tối, đáy mắt Từ Duật xẹt qua một tia chán ghét.
Bị tránh , Khương Mạt Dữ cũng tức giận, ngẩng đầu, đáng thương : “Vương gia, , chỉ là lo lắng cho ngài. Ngài để giúp ngài xem vết thương một chút, ? Còn nữa, chỗ mang theo t.h.u.ố.c trị thương, thể giúp ngài băng bó vết thương, sợ.”
“Vương gia, để giúp ngài, ? Ta, chỉ là lo lắng cho Vương gia mà thôi.” Nói xong, Khương Mạt Dữ đỏ hoe hai mắt, tủi cúi đầu xuống.
“Không cần,” Giọng của Từ Duật cứng nhắc, hai tay nắm c.h.ặ.t buông : “Đây là m.á.u của khác.”
Thấy ả mang dáng vẻ thở phào nhẹ nhõm, khóe miệng Từ Duật nhếch lên một nụ tà mị, mở miệng chậm rãi : “Ngươi bản vương g.i.ế.c bao nhiêu ?”
Thấy ả vẻ mặt ngơ ngác , sự ý nơi khóe miệng Từ Duật dần dần phóng đại: “Mười lăm , một mẻ hốt gọn. G.i.ế.c!” Nói xong liền rút bội kiếm của , một kiếm vung ngoài.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://www.monkeydtruyen.com/xuyen-thanh-me-chong-ac-nghiet-ta-lam-ca-lang-hoang-hot/chuong-1183-cut-tranh-xa-ban-vuong-ra-mot-chut.html.]
Khương Mạt Dữ dọa sợ, tưởng vung kiếm c.h.é.m , chật vật lùi về phía .
Rầm! Thân thể ả va cửa, phát tiếng động lớn. Mà thanh kiếm cũng sượt qua bả vai ả, trượt xuống bên cạnh, xẹt xuống đất, phát tiếng cọ xát ch.ói tai.
Khoảnh khắc , Khương Mạt Dữ suýt chút nữa quên mất hô hấp. Ả cảm thấy sượt qua cái c.h.ế.t, cái c.h.ế.t hóa gần đến . Sự run rẩy của nỗi sợ hãi, lan tràn khắp ả. Yến Vương, quả nhiên dễ chọc.
Thấy ả mang bộ dạng sợ vỡ mật , mặt Từ Duật nhiều thêm một tia trào phúng. Cứ như , cũng dám tới tính kế ?
Keng! Hắn cắm kiếm về vỏ, “Cút, tránh xa bản vương một chút!” Nói xong, bảo Từ Đại mở cửa . Lạt mềm buộc c.h.ặ.t! Hắn nếu lập tức đồng ý, mới gọi là quỷ.
Khương Mạt Dữ từ trong sự kinh hãi lấy tinh thần, căng thẳng nuốt nước bọt, cố gắng để bản bình tĩnh . Ả thể bỏ cuộc, ả nếu bỏ cuộc, thì thật sự mất hết. Những chuyện ả trong tối, bại lộ, ả còn bất kỳ đường lui nào nữa.
Sau khi nhanh ch.óng chỉnh đốn cảm xúc của , Khương Mạt Dữ nữa về phía Từ Duật: “Vương gia, tối nay là đêm giao thừa. Ta chuẩn xong một bữa tiệc tất niên thịnh soạn, tới, là mời Vương gia cùng ăn cơm. Vương gia, thể ?”
Từ Duật trả lời, thấy Từ Đại mở cửa, liền chuẩn .
Khương Mạt Dữ gấp gáp. Vội vàng đưa tay ngăn cản, một bộ dáng chực : “Vương gia, thật sự nhẫn tâm như ? Ta, nghĩ Vương gia cô đơn một bên ngoài, liền từ bỏ việc hồi kinh, chỉ ở đây cùng Vương gia ăn bữa cơm tất niên mà thôi, sai điều gì?” Nói đến đây... Khương Mạt Dữ cúi đầu, lấy khăn tay nhẹ nhàng lau mắt.
“Tiểu thư,” Tiểu Lan lóc hô lên: “Tiểu thư, nô tỳ sớm gọi hồi kinh , về, lão gia chắc chắn sẽ phạt . Người cố tình , cứ một mực ở đây cơm tất niên cho Yến Vương điện hạ. Bây giờ thì , Yến Vương điện hạ nhận tình, về nhà còn lão gia phạt, tiểu thư a, đáng thương như ?”
“Tiểu Lan, ngươi đừng nữa.” Khương Mạt Dữ ngẩng đầu. Đôi mắt sưng đỏ dịu dàng về phía Từ Duật: “Vương gia, ngài cần để trong lòng, . Trở về , cha cùng lắm cũng chỉ là phạt quỳ nửa ngày ở từ đường mà thôi, thể chịu . Nếu Vương gia ăn, cũng khó Vương gia nữa, cáo từ.” Nói xong, hít mũi một cái, gọi nha Tiểu Lan của , trực tiếp xoay rời .
Ả chậm. Ả đang đợi Yến Vương đuổi theo. Nam nhân đều ăn bộ , thể thấy nữ nhân ở mặt bọn họ giả vờ đáng thương, rơi lệ. Nếu là nam nhân khác, ả nắm chắc, ả bọn họ liền sẽ đuổi theo. Yến Vương Từ Duật, ả nắm chắc.
Một bước. Hai bước... Ba mươi bước !
Khương Mạt Dữ càng bước chân càng nhỏ, hơn nữa cảm xúc cũng từ từ dâng lên . Hắn đuổi theo! Nghĩ đến những việc hôm nay, bộ uổng phí. Bàn tay giấu trong tay áo của Khương Mạt Dữ nhịn nắm c.h.ặ.t thành quyền, móng tay cắm trong thịt. Cơn đau dữ dội đang cho ả , thể đầu. Một khi đầu, công sức đổ sông đổ biển. ... Vẫn nhịn bạo táo. Tại , tại vẫn đuổi theo, tại ?
Khuôn mặt Khương Mạt Dữ trở nên dữ tợn vặn vẹo, cảm giác ăn quả đắng, khiến ả khó chịu. Tiểu Lan bên cạnh ả, nơm nớp lo sợ, tiểu thư thật đáng sợ.
Đột nhiên, một bàn tay móc lấy cánh tay nàng, thể Tiểu Lan cứng đờ. Tới ! Giây tiếp theo, đau! Tiểu Lan suýt chút nữa nhịn thét ch.ói tai, nàng gắt gao c.ắ.n c.h.ặ.t môi , để bản thét lên. , đau quá! Tiểu thư mỗi đều như , lúc tức giận, để phát hiện, liền sẽ cấu véo nàng ở chỗ ai chú ý tới. Cánh tay của nàng! Tiểu Lan cúi đầu, cố nhịn nước mắt sắp trào khỏi tròng mắt. Run rẩy thể, bước chân chậm chạp về phía .
Đột nhiên...
“Đi thôi, ăn cơm.” Một bóng cao ngất, đột nhiên ngang qua bên cạnh các nàng.
Trong khoảnh khắc , Tiểu Lan vô cùng cảm tạ Yến Vương. Bởi vì , giải cứu khỏi vực sâu đau khổ.