Xuyên Thành Mẹ Chồng Ác Nghiệt, Ta Làm Cả Làng Hoảng Hốt - Chương 319: Ta Nếu Nói Là Ngoài Ý Muốn, Ngươi Tin Không?

Cập nhật lúc: 2026-02-23 19:36:47
Lượt xem: 0

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/2qORev24qW

MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

Thôn trưởng Bảo Hương thôn Triệu Đức Tường lo lắng tới lui trong nhà, theo như giao hẹn, Tiền gia đáng lẽ hôm qua đến , nhưng đến hôm nay vẫn thấy bóng dáng, Tiền gia sẽ đến nữa chứ.

Nghĩ đến cát ma dân làng hái xuống và qua xử lý sơ bộ, ông liền sốt ruột đến bốc hỏa.

Vì năm mất mùa, Tiền gia ép giá, ông đồng ý.

Tiền gia than nghèo, nhưng bọn họ còn khó khăn hơn a.

Toàn bộ ruộng đất của thôn bọn họ đều dùng để trồng cát ma, trồng lương thực, bộ trông cậy việc bán cát ma lấy tiền đổi lương thực.

Bản giá cả cao, tiền kiếm cũng chỉ đủ sống qua ngày.

Nếu giá ép xuống, cộng thêm năm nay cát ma mất mùa, căn bản đường sống.

Bây giờ Tiền gia qua thời gian hẹn mà vẫn đến, sẽ là thật sự cần nữa chứ.

Triệu Đức Tường càng nghĩ càng phiền lòng, nhịn vươn dài cổ ngoài cổng lớn.

Còn cả Đại Cương mà ông sắp xếp đến bến tàu đợi , vẫn về?

Không , ông xem thử.

Không ngờ bước khỏi cửa, Đại Cương thở hồng hộc chạy về.

“Thôn trưởng!”

“Sao ?” Triệu Đức Tường sốt ruột thôi.

“Đến ,” Đại Cương thở hổn hển từng ngụm khí lớn.

Triệu Đức Tường thở phào nhẹ nhõm, mặt lộ vẻ vui mừng: “Đến là , đến là , chỉ sợ đến a, bảo chuẩn , ngày mai liền đưa bến tàu.”

“Thôn trưởng, !”

Đại Cương sốt ruột, nuốt ngụm khí xuống, vội vàng nắm lấy tay Triệu Đức Tường, lắc đầu lia lịa:

“Tiền gia, thuyền lớn của Tiền gia đến , nhưng, nhưng !”

“Cái gì!” Triệu Đức Tường đầu óc choáng váng, cơ thể lảo đảo một cái, tay gắt gao nắm c.h.ặ.t lấy tay Đại Cương: “Nhìn rõ ?”

“Không sai , cờ của bọn họ nhận , còn cả Tiền quản gia năm nào cũng đến thu mua, cũng nhận , ông cứ mũi thuyền, chính là thuyền của Tiền gia.”

Sắc mặt Triệu Đức Tường thoắt cái trắng bệch, Tiền gia, đây là ý gì?

Là thật sự thu mua cát ma của bọn họ nữa, là cố ý ép bọn họ giảm giá bán?

Lúc , tin tức thuyền của Tiền gia đến truyền khắp bộ Bảo Hương thôn.

Dân làng thi lao về phía nhà Triệu Đức Tường, bao vây Triệu Đức Tường vẫn hồn cú sốc giữa.

“Thôn trưởng, Tiền gia thật sự ?”

“Thôn trưởng, cát ma nhà chúng , ai cần nữa ?”...

Mỗi một câu ồn ào khiến Triệu Đức Tường đau cả đầu, bây giờ bất kể ông gì, dân làng đều thể yên tĩnh , ai nấy đều đang hỏi, bọn họ , tiền vay mượn, trả, tiếp theo sống qua ngày thế nào v. v.

thì vì cát ma , bọn họ đ.á.n.h đổi tất cả.

Nếu tất cả tâm huyết đều đổ sông đổ biển, bọn họ thật sự chịu nổi đả kích .

Triệu Đức Tường đầu óc căng phồng, đưa tay xoa xoa vầng trán đau nhức, bọn họ hoảng, ông thôn trưởng còn hoảng hơn bọn họ.

Hít sâu một , bắt đầu cố gắng xoa dịu cảm xúc của dân làng.

lúc , đám Lâm Cửu Nương đ.á.n.h xe ngựa cũng đến Bảo Hương thôn.

Lâm Cửu Nương ghét bỏ: “Cố Tiểu Bảo, ngươi đúng là mù đường. Đường dễ như , ngươi còn thể sai.”

Không sai, đ.á.n.h xe ngựa là Cố Tiểu Bảo.

Bọn họ hỏi thế nào, đều , gặp ngã ba, con đường phía , thì , trực tiếp con đường phía , thành công chệch hướng, lãng phí nhiều thời gian.

Cố Tiểu Bảo gượng: “Lâm nương t.ử, nếu là ngoài ý , cô tin ?”

“Ngươi xem?”

Lâm Cửu Nương khinh bỉ: “Cố Tiểu Bảo, ngươi còn nhiều thứ học, nghiêm túc một chút.”

Tiểu t.ử , còn thiếu chút rèn luyện.

Nói xong, nhảy từ xe ngựa xuống, về phía đám đông phía .

Đứng ngoài đám đông một lát, lập tức nguyên nhân những tụ tập ở đây.

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://www.monkeydtruyen.com/xuyen-thanh-me-chong-ac-nghiet-ta-lam-ca-lang-hoang-hot/chuong-319-ta-neu-noi-la-ngoai-y-muon-nguoi-tin-khong.html.]

Hai mắt Lâm Cửu Nương sáng rực, đây tính là trời giúp ?

Đợi tản xong, Lâm Cửu Nương trực tiếp tìm đến Triệu Đức Tường.

Triệu Đức Tường vẻ mặt hoang mang nữ t.ử mắt: “Cô là?”

“Lâm Cửu Nương, ông thể gọi là Lâm nương t.ử,” Lâm Cửu Nương khẽ.

Triệu Đức Tường gật đầu, gọi nàng một tiếng Lâm nương t.ử xong, trực tiếp mở miệng hỏi thăm mục đích đến của nàng.

Đợi nàng đến thu mua cát ma, trong lòng vui mừng: “Cô, cô thu mua cát ma?”

!”

Lâm Cửu Nương gật đầu: “Cát ma của các nếu xử lý , thể trả cho các hai văn tiền một cân, bao nhiêu lấy bấy nhiêu.”

“Hai văn!”

Giọng của Triệu Đức Tường chút kích động, cơ thể khẽ run lên.

Lâm Cửu Nương nhướng mày: “Giá thấp ?”

Mức giá hẳn là coi như cao chứ.

“Không ,” Triệu Đức Tường vội vàng lắc đầu, hít sâu để bản bình tĩnh : “Giá Lâm nương t.ử đưa công bằng.”

Trầm tư một lát, ngẩng đầu:

“Lâm nương t.ử từ phương xa đến nhỉ, là tối nay cứ ở tạm nhà một đêm, còn về chuyện bán cát ma, bàn bạc với trong thôn .”

cũng chuyện của một ông , ông trưng cầu ý kiến của dân làng.

Quan trọng hơn là, thảo luận xem nên bán cho nàng .

Không năm nay bán là xong, bọn họ còn cân nhắc những thứ khác, ví dụ như năm , năm nữa.

Nàng nếu chỉ cần năm nay, ông thể bán cho nàng, bởi vì năm nay bọn họ bán cho Tiền gia, thì chính là đắc tội với Tiền gia, Tiền gia đến thu mua nữa, bọn họ ?

nhà ông , Lâm Cửu Nương phản đối, dù bây giờ thời gian cũng muộn, đích thực cần một chỗ dừng chân.

Tuy nhiên sự do dự trong ánh mắt ông , Lâm Cửu Nương nhướng mày:

“Ông đang lo lắng, năm nay đến thu mua , năm đến nữa, đúng ?”

Trực giác thật nhạy bén!

Triệu Đức Tường gật đầu: “Không sai.”

“Không giấu gì Lâm nương t.ử, cát ma của Bảo Hương thôn chúng hàng năm đều do Tiền gia đến thu mua, năm nay Tiền gia tuy muộn hơn thời gian hẹn một chút, nhưng cũng đến .”

“Ta nếu bây giờ bán cát ma cho cô, đợi lúc Tiền gia đến cát ma bán cho Tiền gia, tự nhiên sẽ đắc tội Tiền gia. Nếu năm đến thu mua nữa, Tiền gia cũng đến nữa, những bách tính sống dựa việc trồng cát ma như chúng ? Cho nên, xin cô lượng thứ cho nỗi khó khăn của .”

“Ông là một thành thật,” Lâm Cửu Nương khẽ: “Cho nên...”

Nàng móc từ trong n.g.ự.c một tờ ngân phiếu: “Một ngàn lượng , thể tiền cọc đặt cát ma năm , như thể ông an tâm ?”

Hai mắt Triệu Đức Tường lập tức trợn trừng, tiền cọc đều đưa , ông còn lý do gì để từ chối?

Triệu Đức Tường chút do dự trực tiếp nhận lời, đó nhiệt tình mời Lâm Cửu Nương đến nhà khách, đồng thời cũng sai báo tin cho dân làng.

Đến ngày hôm , bách tính Bảo Hương thôn ai nấy đều vui mừng hớn hở đưa cát ma nhà bến tàu.

Lâm Cửu Nương và Triệu Đức Tường cùng đến nha môn ký một khế ước xong, cũng vội vã chạy bến tàu.

dân làng Bảo Hương thôn đưa cát ma bến tàu, còn đang đợi trả tiền.

Ở phía bến tàu bên , thuyền lớn của Tiền gia, một nữa tiến về Bảo An trấn.

Tiền An Quốc cát ma xếp dày đặc ở bến tàu, đắc ý với Tiền quản gia:

“Tiền thúc, ông xem, bảo ông đừng vội, cứ nên treo sự thèm của bọn họ lên.”

“Thấy ? Hôm qua lộ mặt một cái , hôm nay cần chúng lên tiếng, tự động đưa cát ma đến đây đợi chúng thu mua, lúc ép giá thì lúc nào ép?”

Tiền quản gia gật đầu, cũng cảm thấy nên kéo dài thêm một hai ngày nữa.

Tuy nhiên nếu đưa tới cửa , ép giá xuống thu mua là .

Liền sai cho thuyền cập bến, đến mũi thuyền, dõng dạc :

“Đều chuyển lên đây , hai cân ba văn tiền!”

 

 

Loading...