Xuyên Thành Mẹ Chồng Ác Nghiệt, Ta Làm Cả Làng Hoảng Hốt - Chương 98: Chiêu Độc
Cập nhật lúc: 2026-02-23 19:30:49
Lượt xem: 0
Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới
mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!
https://s.shopee.vn/3fxZBePryD
MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!
“Ngươi đủ đấy!”
Lưu Nhị Lang đột nhiên xuất hiện, tay chuẩn xác sai sót bắt lấy cổ tay Trương Nhị, để cây gậy gỗ trong tay gã đập Lưu Tứ Lang, chỉ là lúc thấy sắc mặt đau đến trắng bệch của Lưu Tam Ni, trong ánh mắt nhiễm một ngọn lửa giận.
“Ngươi đ.á.n.h ? Ngươi dám đ.á.n.h ?”
Trương Nhị đột nhiên ngăn cản, còn dọa giật , nhưng phát hiện là Lưu Nhị Lang, liền , vô cùng châm biếm:
“Lưu Nhị Lang, mày đều đuổi khỏi nhà còn xen việc khác ? Mau cút cho tao, nếu ...”
“Nếu thì ?”
Lưu Nhị Lang dùng sức đẩy đối phương đồng thời một quyền đ.ấ.m về phía mặt Trương Nhị: “Đánh bọn họ, ngươi tìm c.h.ế.t!”
Trong lúc đ.ấ.m Trương Nhị đến mức kêu la t.h.ả.m thiết, nữa vung nắm đ.ấ.m xông về phía Trương Nhị.
Mấy tỷ bọn họ đấu đá thế nào, là chuyện của bọn họ, nhưng đến lượt ngoài tới bắt nạt.
Dám bắt nạt bọn họ, coi bọn họ đều tồn tại, dễ bắt nạt ?
Trương Nhị tức giận, vung nắm đ.ấ.m đ.á.n.h trả.
Lưu Nhị Lang cũng dạng , càng bạo lực tàn nhẫn đ.á.n.h trả .
Hai cứ như đ.á.n.h thành một đoàn, mãi cho đến khi Thôn trưởng tới, hai mới kéo .
Nghe bọn họ xông nhà Lâm Cửu Nương cướp đồ ăn thức uống, còn động tay đ.á.n.h , Cố Trường An suýt chút nữa tức ngất .
Nạn hạn hán mới chỉ bắt đầu, loạn thành cái dạng , theo nạn hạn hán sâu ...
Cố Trường An rùng một cái.
Nghiêm trị, nghiêm trị, ngăn chặn loại gió độc mới , nếu e là tương lai sẽ xuất hiện chuyện khủng khiếp hơn.
ông hình phạt, thấy Trương Nhị khinh thường lau vết m.á.u khóe miệng: “Thôn trưởng, nể mặt ông mấy phần, mới gọi ông một tiếng Thôn trưởng, nể mặt ông thì ông chính là lão già khọm.”
“Ông tưởng bây giờ vẫn là , còn lời ông ? Đừng ngốc nữa, bây giờ loạn , sống sót mới là quan trọng nhất.”
“Lão già khọm, tao cảnh cáo ông, còn xen việc khác tao đ.á.n.h cả ông luôn đấy.”
Nói xong, trực tiếp dẫn nghênh ngang rời , Cố Trường An tức c.h.ế.t .
đối mặt với loại vô như , Cố Trường An cũng hết cách, liền an ủi Lưu Tứ Lang vài câu vội vã rời , chuyện coi như giải quyết gì.
Trong cái sân rộng lớn, chớp mắt chỉ còn ba Lưu gia.
Lưu Nhị Lang sờ lên khuôn mặt đ.á.n.h rách khóe miệng, buồn bực : “Sau đừng tùy tiện mở cửa cho .”
Nói xong liền ngoài cửa.
“Đệ, sẽ cảm ơn ,” Lưu Tứ Lang đỏ bừng mặt.
Đáng tiếc bước chân Lưu Nhị Lang dừng cũng dừng một chút tiếp tục ngoài, cho đến khi xác định đám Lưu Tứ Lang thấy nữa, Lưu Nhị Lang mới lộ vẻ mặt đau đớn.
Đau c.h.ế.t .
Tay nhịn sờ lên mặt, đau đến mức vặn vẹo.
“Nhị Lang!”
lúc , một giọng nữ dịu dàng vang lên bên cạnh, cơ thể Lưu Nhị Lang cứng đờ, vội vàng bỏ tay xuống, chút mất tự nhiên :
“Sao nàng tới đây? Không bảo nàng ở nhà ?”
“Ta yên tâm về ,” Triệu Thanh Lan tiến lên, chút đau lòng , “Đau ?”
“Nhị Lang, xin , , nên bảo tới xen việc khác, hại đ.á.n.h, xin .”
Triệu Thanh Lan đỏ hoe hai mắt, nàng chính là thấy đám Trương Nhị tới nhà Tứ Lang gây sự, sợ bọn họ chịu thiệt nên mới bảo Lưu Nhị Lang qua xem thử, chỉ là ngờ liên lụy Nhị Lang cũng đ.á.n.h.
“Triệu Thanh Lan, đầu óc nàng vấn đề ?”
Nhìn thấy vẻ mặt sợ hãi của Triệu Thanh Lan, Lưu Nhị Lang vẻ mặt ghét bỏ: “Ai với nàng đây là xen việc khác?”
Ngay đó vẻ mặt phiền não và mất kiên nhẫn: “Thôi bỏ , lười với nàng, thôi, về nhà.”
Vừa hai bước, về, đưa tay đỡ nàng: “Đều bảo nàng ở nhà đừng chạy lung tung khắp nơi, nàng chính là lời, nếu xảy chuyện gì, xem nàng thế nào.”
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://www.monkeydtruyen.com/xuyen-thanh-me-chong-ac-nghiet-ta-lam-ca-lang-hoang-hot/chuong-98-chieu-doc.html.]
Trên mặt Triệu Thanh Lan nở nụ ngọt ngào: “Sẽ , sẽ bảo vệ đứa bé.”
“Bớt lải nhải , nhanh lên.”...
Nếu , đây là khúc dạo đầu, thì ngày hôm mới là cao trào của câu chuyện.
Đám Trương Nhị giống như ăn tủy vị, trời sáng liền tới gõ cửa lớn Lâm gia, bảo đám Lưu Tứ Lang chuẩn đồ ăn cho bọn họ.
Hai tỷ Lưu Tam Ni bài học tối qua, thế nào cũng mở cửa, mặc kệ bọn họ đập cửa vang đến mức nào, mặc kệ bọn họ c.h.ử.i rủa khó đến mức nào, đều ngơ.
“Lưu Tứ Lang, Lưu Tam Ni, tao chúng mày ở nhà. Mở cửa, còn mở cửa, tao sẽ đập nát cửa lớn nhà mày, mở cửa.”
“Cút đây, thấy , đây. Nương mày lừa nương bọn tao , chúng mày chịu trách nhiệm ăn uống tiêu tiểu của bọn tao cho đến khi nương tao bình an trở về!”
“Còn , tao xông g.i.ế.c c.h.ế.t mày.”...
Hai tỷ trong nhà tức đến mức run rẩy, đồ vô liêm sỉ.
Rõ ràng chính gã đuổi nương gã đến Ký t.ử diêu, là nương đành lòng mới dẫn bọn họ tìm đường sống, bây giờ ăn cướp la làng ăn vạ bọn họ.
Nghĩ đến hành vi giống như cường đạo tối qua của bọn họ, Lưu Tứ Lang kích động cầm lấy con d.a.o liền xông ngoài lý luận với đối phương.
Lưu Tam Ni cản .
“Đừng kích động,” Lưu Tam Ni giật lấy con d.a.o trong tay , “Đừng để ý đến bọn họ, đợi nương tối về tính.”
“ tỷ bọn họ xem, miệng thối như ,” Lưu Tứ Lang nuốt trôi cục tức , hơn nữa tối qua bọn họ chà đạp hết đồ ăn thức uống nhà bọn họ , bây giờ còn mặt mũi đến nhà đòi ăn đòi uống?
Lưu Tam Ni khẩy: “Yên tâm, tỷ chuẩn đồ cho bọn họ , theo tỷ.”
Nói xong dẫn Lưu Tứ Lang chạy thẳng sân , lúc sân trong tay hai tỷ đều thêm một cái xẻng sắt, mà trong xẻng sắt đều một tổ kiến.
Hai tỷ , chần chừ, hiệu một cái cùng ném ngoài cửa lớn.
Kiến và cát giống như tiên nữ rải hoa rắc về phía những bên ngoài.
Đám Trương Nhị rắc một cát chỉ cát dọa một chút, nhịn trào phúng hai tỷ là đồ ngu, bảo bọn họ mau mở cửa lấy đồ ăn cho bọn họ.
Đồ ngu?
Lấy đồ ăn cho các ?
Trên mặt hai tỷ đều lộ một tia châm biếm, nghĩ cũng đừng nghĩ, tuyệt đối thể nào.
Còn nữa, lát nữa sẽ cho các tay.
Bởi vì hắt một cát, bọn họ cũng lăn từ trong đó , Trương Nhị nhịn , nữa mở miệng đe dọa đám Lưu Tứ Lang.
lúc đột nhiên bả vai gã đau nhói, Trương Nhị nhíu mày, đưa tay vỗ vỗ chỗ đau, liền chuẩn bảo cưỡng chế tông cửa, đúng lúc , trong đám kêu oai oái.
Trương Nhị đang định c.h.ử.i , nhưng cơ thể đột nhiên đau nhói, ngay đó khắp nơi cơ thể đều đau đớn, giống như vô con bọ đang c.ắ.n .
Chưa đợi gã phản ứng là chuyện gì, đột nhiên lớn tiếng hét lên:
“Kiến, nhiều kiến quá, đau, đau c.h.ế.t mất.”
Ngay đó cũng giống như kẻ điên nhảy tưng tưng tại chỗ, hai tay ngừng gãi trong , cuối cùng nhịn bắt đầu cởi quần áo xông về phía .
Trương Nhị đến bây giờ còn gì hiểu?
Tất cả những thứ đều là do tỷ Lưu gia giở trò, lập tức gầm thét: “Lưu Tứ Lang, tao tuyệt đối sẽ tha cho mày.”
Lời tàn nhẫn buông xong, bản Trương Nhị chịu nổi cơn đau do kiến c.ắ.n, cởi quần áo chạy về nhà .
Trong chốc lát, tất cả thi bỏ chạy.
Lưu Tứ Lang hài lòng, giơ ngón tay cái với Lưu Tam Ni: “Tam tỷ, chiêu của tỷ độc thật.”
Nghĩ đến cảm giác chua xót khi bọn họ một đống kiến c.ắ.n, Lưu Tứ Lang đến mức khép miệng.
Lưu Tam Ni cũng nở nụ : “Được , đừng đắc ý. Bây giờ cách lúc nương về còn một thời gian dài, bọn họ chắc chắn sẽ dễ dàng từ bỏ như , nhất định sẽ ngóc đầu trở , nghĩ cách giữ chân bọn họ, đợi nương về.”
“Tứ Lang, chúng giữ vững ngôi nhà của chúng , tuyệt đối thể để bọn họ phá hủy nhà chúng .”