Xuyên Thành Mẹ Chồng: Bà Đây Chỉ Muốn Làm Phú Bà Nông Môn! - Chương 59: Ngân Trụ đã trở về
Cập nhật lúc: 2026-04-12 11:12:24
Lượt xem: 2
Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới
mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!
https://s.shopee.vn/7AXPDCwPVA
MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!
Thẩm Chiêu thấy phía Kim Trụ là Ngân Trụ, liền ngạc nhiên hỏi: "Lão nhị? Con về nhà từ tối qua ?"
Ngân Trụ gật đầu, quanh tiệm một lượt, thấy sáu bảy đang ăn, liền thấp giọng hỏi: "Mẫu , con ngờ chúng con mới rời nhà nửa tháng mà mở cửa tiệm , kinh doanh thế nào ạ?"
"Cũng , bận rộn suốt cả buổi sáng, đa là ăn tại đây, một ít thì mua bánh thịt mang về." Thẩm Chiêu đáp.
"Hai đứa ở bên đó thế nào, mệt ? Có nguy hiểm gì ?"
"Không nguy hiểm ạ, chỉ là xây mấy chục gian nhà đơn thôi, gì nguy hiểm, chắc đến cuối tháng Mười là xong việc ."
"Đại và Nhị ạ?" Ngân Trụ thấy Bảo Châu và Bảo Quyên trong tiệm liền hỏi.
"Các đang ở trong bếp rán bánh, ở ngoài sân !" Thẩm Chiêu chỉ tay về phía cửa hậu.
"Con thăm Bảo Châu !" Ngân Trụ thẳng sân .
Bảo Quyên và Bảo Châu đang bận rán bánh, thấy Nhị ca bước thì đều ngạc nhiên: "Nhị ca, về lúc nào thế? Tam ca cũng về ạ?"
"Không , chỉ về thôi, lo cho các nên về xem , lát nữa là ngay !" Ngân Trụ xong liền quan sát Bảo Châu, thấy sắc mặt vẫn bình thường thì mới thở phào nhẹ nhõm.
"Bảo Châu, Nhị tẩu của vẫn còn ý định về đó?" Ngân Trụ trầm mặt hỏi.
"Nhị ca yên tâm, về báo thù xong là sẽ hòa ly, định sống cả đời với kẻ đó nữa !"
Bảo Châu bây giờ chịu ảnh hưởng từ mẫu , tư tưởng nhiều đổi, nàng định cam chịu sống nhẫn nhục như nữa, nàng sợ ngày sẽ thực sự nhà đó hại c.h.ế.t.
Ngân Trụ nàng thì yên tâm, liền trở trong tiệm.
"Bây giờ khách đông lắm, hai đứa cũng đóng vai thực khách một , qua bên lấy khay và bát đũa ăn gì mẫu chuẩn cho." Thẩm Chiêu mỉm hai đứa hài nhi hờ mà .
"Dạ !" Ngân Trụ và Kim Trụ vui vẻ, mỗi lấy một chiếc khay, bên đặt bát đĩa, thấy cạnh đó đĩa đựng đồ ăn vặt liền lấy thêm một cái.
"Lão đại ăn bánh thịt Nhục Gia Ma?" Thẩm Chiêu hỏi một câu.
Thịnh Kim Trụ đầu tấm biển gỗ treo tường, : "Con ăn Nhục Gia Ma và Hồ Lạt Thang!"
"Còn Lão Nhị thì ?" Thẩm Chiêu hỏi.
"Con Nhục Bính và Hồ Lạt Thang!"
Thẩm Chiêu múc Hồ Lạt Thang cho hai vị nhi t.ử , gắp thêm cho mỗi một ít dưa muối, đó xoay lấy Nhục Bính cho bọn họ!
"Không ăn trứng ?" Thẩm Chiêu hỏi.
"Dạ thôi, trứng thì Nương cứ để bán lấy tiền ạ!" Hai đồng loạt lắc đầu.
Hai ăn Nhục Bính và Hồ Lạt Thang cũng là để nếm thử mùi vị, sẽ nỡ ăn nữa, để dành cho Nương bán lấy tiền.
Hai bưng đồ ăn đến ở chiếc bàn đặt trong góc.
Có một vị khách trông thấy , liền hướng về phía Thẩm Chiêu hô lên: "Đại thẩm, ngài quên thu tiền của bọn họ !"
Mèo Dịch Truyện
Thẩm Chiêu bật : "Đó là hai vị nhi t.ử của !"
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://www.monkeydtruyen.com/xuyen-thanh-me-chong-ba-day-chi-muon-lam-phu-ba-nong-mon/chuong-59-ngan-tru-da-tro-ve.html.]
Người nọ xong mới hiểu , ngượng ngùng hì hì.
Thẩm Chiêu mỉm , mang đến cho vị khách một quả trứng kho: "Đa tạ khách quan lo lắng . Lời của ngài nhắc nhở , đôi khi bận rộn quá đúng là dễ xảy sai sót. Quả trứng xem như lời cảm tạ, mời ngài thường xuyên ghé qua!"
"Được thôi, đại thẩm thật hào phóng!" Chàng thanh niên hì hì, nỡ ăn quả trứng kho đó ngay mà dùng giấy dầu gói bánh bọc quả trứng .
Thẩm Chiêu chú ý đến cảnh vì khách mới đến, nàng đang bận rộn tiếp đón!
Lần là một nhóm khách , những đều cầm tay phiếu giảm giá, tổng cộng sáu bảy , còn cầm mấy tờ.
Có dùng một lúc hai tờ, Thẩm Chiêu liền mỗi mỗi chỉ dùng một tờ.
Người nọ lập tức nổi giận, quát mắng: "Ngài thế là lừa ? Phát nhiều như mà chỉ cho dùng một tờ một ?"
Thẩm Chiêu liếc đối phương một cái, mấy cùng , nhàn nhạt : "Người của chúng khi phát phiếu rõ ràng, mỗi mỗi chỉ thể dùng một tờ."
"Vậy mấy tờ của chẳng đều là giấy vụn ?" Người nọ tức giận hậm hực.
Thẩm Chiêu thấy Kim Trụ và Ngân Trụ đang giận dữ định dậy lao tới, liền vội vàng hiệu cho hai đừng qua đây.
Thẩm Chiêu đối với mắt mỉm : "Vị , phiếu giảm giá của đều là phát miễn phí. Chỉ khi mang đến cửa tiệm , tờ giấy mà ngài tự dưng mới thể trừ một văn tiền khi dùng bữa."
"Nếu ngài ngoài nhặt bừa một tờ giấy đến nhà khác ăn cơm, liệu họ vì ngài đưa một tờ giấy mà bớt cho ngài một văn tiền ?"
Thẩm Chiêu thấy những phía đều lộ vẻ đăm chiêu, hề hùa theo la lối, rằng họ đến để gây chuyện, chỉ là khó tính nên cũng yên tâm.
Nàng tiếp tục : "Hơn nữa, chúng cũng phiếu giảm giá chỉ dùng trong ngày hôm nay!"
"Sau ngày nào ngài ăn Nhục Bính Nhục Gia Ma nhà , ngài mang đến dùng vẫn , hoặc nhà ngài cầm đến ăn cũng dùng, ngài đúng ?"
Giọng điệu của Thẩm Chiêu luôn điềm đạm, mặt mang theo nụ nhạt, khi đối phương hề tỏ tức giận khinh thường. Thái độ khiến đối phương nỡ mắng tiếp.
Hắn đầu đàn ông phía , đối phương cạn lời liếc một cái, trực tiếp lách qua đưa phiếu cho Thẩm Chiêu, một cái Nhục Gia Ma và một bát Hồ Lạt Thang. Người nọ lúc mới chịu im lặng.
Sau khi Thẩm Chiêu chuẩn xong đồ ăn cho vị khách đó, nọ dùng một tờ phiếu giảm giá cộng thêm mười bốn văn tiền để kết toán, bưng đồ đến một chiếc bàn trống ăn.
Thẩm Chiêu mỉm hỏi : "Tiểu , thế nào , nghĩ kỹ ăn gì ?"
"Vậy một cái bánh, một quả trứng kho, một bát cháo, một đĩa dưa muối, phiếu dùng ?"
"Được chứ, một khi chúng định quy tắc như thì dù ngài mua đồ đắt rẻ, chúng đều bớt cho một văn." Người nọ lúc cảm thấy hời, tâm khí thuận, liền gật đầu những thứ đó.
Những khác thấy chỉ tốn bốn văn tiền mà ăn nhiều thứ như , cảm thấy phiếu giảm giá quả thật , liền vội vàng gọi món theo cách của .
Cũng thiếu vài văn tiền đó, đến đây chỉ để nếm thử Nhục Gia Ma Nhục Bính, vì so sánh , Thẩm Chiêu vẫn bán Nhục Gia Ma và Nhục Bính nhiều hơn.
Có ăn xong lúc sắp liền hỏi Thẩm Chiêu, liệu Hồ Lạt Thang thể mang về .
Thẩm Chiêu chỉ tay chiếc hũ sứ trắng kệ đằng : "Dùng hũ sứ trắng đó thể mang về, nhưng giá đắt, một hũ là hai mươi văn, bên trong lượng tương đương hai bát, đủ cho hai ăn."
Người nọ kinh ngạc: "Đắt ?"