Xuyên Thành Mẹ Chồng Cực Phẩm Dạy Con Làm Giàu - Chương 554: Đại Kết Cục
Cập nhật lúc: 2026-03-22 14:05:03
Lượt xem: 4
Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới
mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!
https://s.shopee.vn/1VtLYG2sFR
MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!
Điện thí bảng vàng , thịnh sự ba đầu Tam giáp cưỡi ngựa dạo phố, liền oanh động bộ kinh thành.
Diệp Văn sớm trong nhã gian lầu hai của Mật Hợp Phường, vị trí giáp phố, tầm nhất, Ôn Hướng Nam sớm bảo trong tiệm giữ căn phòng .
Hai bên con phố dài sớm chen chúc đầy bách tính, tiếng nghị luận, tiếng , tiếng bán hàng rong rao hàng đan xen thành một mảnh khói lửa nhân gian.
“Nghe ? Thám hoa lang năm nay chính là Tam công t.ử của phủ Trưởng công chúa đấy!”
“Sao ! Vị Tam công t.ử dung mạo sinh cực , học vấn vững chắc, thực sự là tiền trình tựa gấm a!”
“Đáng tiếc thành từ sớm, bằng …”
Lời một cô nương chải tóc hai b.úi bên cạnh thấy, bĩu môi : “Thành thì ? Nhân gia như , về tam thê tứ còn là chuyện bình thường ?”
“Ây dô, cô nương là từ nơi khác đến ?” Thẩm t.ử bắt chuyện bên cạnh rộ lên, “Trong phủ Trưởng công chúa lập chính là thiết quy củ, t.ử nữ chỉ cho phép một phu một thê, ai mà phá lệ , đó là đuổi khỏi nhà đấy!”
“Ba vị thiếu gia thương tức phụ nhi, đó là nổi danh khắp kinh thành đấy!”
“ , mấy tháng Tam thiếu phu nhân sinh một trận bệnh nặng, Tam thiếu gia ngay cả Quốc T.ử Giám cũng , túc trực bên cạnh Thiếu phu nhân đấy!”
Cô nương còn tranh biện, chợt phía một trận ồn ào: “Đến đến !”
Biển lập tức khởi động.
Trạng nguyên, Bảng nhãn, Thám hoa ba một hai chậm rãi tới.
Ôn Hướng Bắc mặc Thám hoa phục màu đỏ thẫm, đầu đội mũ ô sa, bên mũ cài một đóa mẫu đơn mới hái.
Nắng xuân rơi hàng chân mày , đem đường nét vốn thanh tuấn mạ lên một tầng ánh sáng ôn nhuận, thực sự là mặt như quan ngọc, thần thái rạng rỡ.
Ánh mắt chậm rãi lướt qua từng khuôn mặt đang ngước bên đường.
Hoảng hốt gian, trong ánh sáng ngược, phảng phất như thấy cữu cữu cũng trong đám đông, đang mỉm với .
Diệp Văn tới bên cửa sổ.
Chỉ thấy thiếu niên lưng ngựa trong bụi sáng chậm rãi tới, một hồng bào ánh mặt trời chiếu rọi lấp lánh sinh huy, ngay cả bụi bặm do móng ngựa đạp lên cũng tựa như kim phấn trôi nổi.
Nàng mãi mãi, khóe môi bất giác giương lên.
Cảm giác đó kỳ lạ, giống như dụng tâm trồng xuống một gốc cây non, ngày đêm canh giữ nó trải qua mưa gió, một ngày nào đó ngẩng đầu lên, đột nhiên phát hiện nó đình đình như lọng, nở một cây hoa khiến dời mắt .
Tên tiểu t.ử khốn kiếp từng khiến nàng tức đến mức hận thể vung gậy đ.á.n.h cho một trận , nay trở thành “con nhà ” khắp kinh thành giao miệng xưng tán.
Lúc đội ngũ đến lầu Mật Hợp Phường, Ôn Hướng Bắc dường như sở cảm, đột nhiên ngẩng đầu lên.
Khoảnh khắc ánh mắt giao , Diệp Văn gì, chỉ mỉm , nhẹ nhàng gật đầu với .
Ôn Hướng Bắc lưng ngựa thẳng tắp sống lưng, bàn tay ống tay áo hồng bào lặng lẽ nắm c.h.ặ.t dây cương.
Gió xuân lướt qua con phố dài, chuông đồng góc hiên vang lên lanh lảnh.
Diệp Văn tựa bên cửa sổ, tiếng reo hò khen ngợi càng lúc càng cao trào của bách tính lầu, trong đầu đột nhiên vang lên một tiếng nhắc nhở rõ ràng của hệ thống:
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://www.monkeydtruyen.com/xuyen-thanh-me-chong-cuc-pham-day-con-lam-giau/chuong-554-dai-ket-cuc.html.]
[Hệ thống: Chúc mừng ký chủ, nhiệm vụ cải tạo nhân vật 'Ôn Hướng Bắc' thành. Tất cả nhiệm vụ đều cải tạo thành công, hệ thống chuẩn phát phần thưởng——]
“Khoan !”
Diệp Văn đột nhiên ngắt lời hệ thống, ở trong đầu gấp gáp hỏi: “Nhiệm vụ thành… sẽ bây giờ liền đưa về chứ?”
Nếu ở cái lúc khắp thành hoan khánh đột nhiên “biến mất”, Ôn gia chẳng là hỉ sự biến tang sự ?
[Hệ thống: Ký chủ xin yên tâm. Nút xác nhận trở về kích hoạt, thời hạn hiệu lực là ba mươi năm. Ngài thể lựa chọn trở về bất cứ lúc nào trong thời hạn, sẽ cưỡng chế thoát ly.] Giọng của hệ thống bình gợn sóng.
Diệp Văn thở phào một thật dài.
Chỉ cần “rời ” vội vã như , là .
[Hệ thống: Ký chủ thành cải tạo bộ nhân vật mấu chốt, chuẩn phát phần thưởng ẩn tối thượng.]
Diệp Văn ngưng thị nút xác nhận phát sáng lơ lửng trong hư , đầu ngón tay nhẹ nhàng điểm một cái.
[Hệ thống: Tổng kết phần thưởng: Số dư tài khoản hiện đại nhân lên một trăm . Phần thưởng hiệu lực theo thời gian thực, cần thao tác thêm.]
Giọng của hệ thống như nước chảy rút , chỉ còn một tia dư âm:
[Hệ thống: Cảm ơn ký chủ cày cấy ở thế giới . Tất cả thiện nhân ngài gieo xuống, đều kết thành thiện quả.]
Nhìn những 0 chi chít tài khoản, Diệp Văn hận thể nhảy cẫng lên tại chỗ, cái so với 0 ở Thành Đô còn nhiều hơn bao nhiêu !
Nàng một nữa ngoài cửa sổ.
Bóng đỏ cưỡi ngựa của Ôn Hướng Bắc dần dần xa, hóa thành một vệt màu sắc tươi tắn nơi cuối con phố dài.
Bên cạnh, mấy con dâu đang tựa bên cửa sổ chỉ trỏ lầu , chỉ thấy trong cửa sổ đối diện, Cố Vinh từ lúc nào ở đó, đang Ôn Hướng Nam dịu dàng mỉm .
Ánh mặt trời hôm nay quả thực , Diệp Văn chỉ cảm thấy vầng sáng đó lọt trong mắt, khiến nàng chút hoảng hốt.
Bên tai là tiếng nghị luận tước d.ư.ợ.c của bọn trẻ:
“Tam hôm nay thật tinh thần!”
“Nương xem, bách tính đều đang ném hoa cho kìa…”
“Tiểu , Thái t.ử điện hạ tới , nên qua đó xem một chút ?”
“Nhị tẩu tẩu bậy bạ gì đó, tới thì tới thôi, mới qua đó, qua đây thì !”
Diệp Văn , khóe môi bất tri bất giác cong lên.
Từng lúc, nàng chỉ coi tất cả những thứ đều là nhiệm vụ của nàng. nay từng khuôn mặt tươi sống , ánh sáng trong mắt bọn chúng, n.g.ự.c nàng cuộn trào một cỗ cảm giác kỳ diệu.
Giúp đỡ đám trẻ mọc lệch một nữa trưởng thành, là một loại thành tựu chứ?
Gió xuân hòa huýnh thổi cửa sổ, lướt qua đôi mắt hàm tiếu của nàng.
————“Toàn thư ”————