Xuyên Thành Mẹ Chồng Độc Ác Cực Phẩm - Chương 37
Cập nhật lúc: 2025-11-29 01:11:45
Lượt xem: 11
Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới
mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!
https://s.shopee.vn/40Z5iO0pya
MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!
Cả nhà thu xếp đồ đạc xong xuôi, chuẩn đầu thôn đón xe ngựa. Ai ngờ bước khỏi cổng sân, thấy một chiếc xe ngựa dừng ở đó. Chiếc xe thùng xe, khác hẳn với loại xe ngựa thô sơ mui của nhà nông bình thường; tuy khí phái bằng chiếc của Vân cô nương, nhưng vẫn là thứ mà những nông dân bình thường như họ dễ gì thể tùy tiện .
Người phu xe là một thanh niên ngoài hai mươi, mặc y phục vải thô, đầu vấn khăn, trông tinh thần gọn gàng. Người phu xe thấy Lưu Cảnh và mấy bước , vội : "Vân cô nương sai đến đón các vị thành."
Trương Lan Lan híp mắt, ngờ hưởng đãi ngộ như , xem nhân tài kỹ thuật ở cũng trọng dụng! Vì Vân cô nương việc nhờ nàng, phái xe ngựa đến đón, Trương Lan Lan cũng bộ tịch, dứt khoát lời cảm tạ.
Lưu Thanh và Lưu Tú từng chiếc xe ngựa đẽ như thế . Lưu Thanh ôm theo cái bọc nhỏ của , hì hì tự trèo lên xe. Lưu Tú đỡ lên xe, đó tự trèo lên. Hai đứa trẻ đùa rúc thùng xe.
Lưu Cảnh đỡ Trương Lan Lan lên xe, cuối cùng mới bước lên.
Cả nhà chui thùng xe, bên trong khá rộng rãi, chỗ bọc bằng vải thô dày, bên trong lót bông, xuống mềm mại thoải mái. Giữa thùng xe còn kê một chiếc bàn thấp, bên cạnh đặt một chiếc hộp gỗ lớn màu t.ử đàn.
Người phu xe tự nhảy lên xe, đầu trong : "Vân cô nương sợ các vị đói khát đường, chuẩn và điểm tâm cho các vị."
Trương Lan Lan : "Ta xin cảm tạ Vân cô nương ở đây."
Xe ngựa lăn bánh tiến thành. Lưu Tú mở to mắt, tò mò đ.á.n.h giá thứ trong thùng xe. Chiếc xe ngựa hoa lệ hơn nhiều so với chiếc xe mui mà nàng thường thành, vững vàng, đệm mềm mại, xóc nảy đến khó chịu.
Lưu Thanh tỏ thích thú với và điểm tâm trong hộp. Nó nghịch ngợm hồi lâu, mở nắp hộp, bên trong chia hai tầng, một tầng là năm đĩa điểm tâm đủ loại, mỗi chiếc đều tinh xảo hấp dẫn. Một tầng đặt ấm và bộ cụ, ấm bằng lò than sợi vàng, tỏa mùi hương dịu nhẹ.
"Nương, con ăn ?" Lưu Thanh nuốt nước bọt, mắt dán chặt những món điểm tâm đó.
Trương Lan Lan , xoa đầu con trai, : "Đây là đồ Dì Vân chuẩn cho chúng , Thanh nhi dĩ nhiên thể ăn. Đợi Thanh nhi thành gặp Dì Vân, cảm tạ dì , ?"
Lưu Thanh nương cho phép ăn điểm tâm, mừng rỡ vỗ tay reo: "Thanh nhi nhớ , Dì Vân cho chúng điểm tâm ăn, là !"
Trương Lan Lan dùng khăn lau tay cho Lưu Thanh. Tiểu bánh bao nóng lòng vớ lấy một miếng điểm tâm, định đưa miệng, chợt dừng , hai tay nâng điểm tâm lên đưa mặt Trương Lan Lan và Lưu Cảnh, : "Cha Nương ăn ."
Lưu Cảnh ha hả, đứa con trai hiếu thảo hiểu chuyện, : "Tốt, , Thanh nhi nhà chúng là hiếu thảo nhất." Nói , Lưu Cảnh nhận lấy điểm tâm từ tay con trai, đưa đến miệng thê tử, nghiêm nghị : "Nương con là vất vả nhất, để nương con ăn ."
Trương Lan Lan Cha con hai như đúc từ một khuôn, cong cả lưng, chút khách khí c.ắ.n lấy miếng điểm tâm trong tay Lưu Cảnh mà ăn.
Lưu Thanh lấy hai miếng điểm tâm, một miếng đưa Lưu Cảnh, : "Cha ăn." Lại đưa Lưu Tú một miếng, : "Tỷ tỷ cũng ăn." Sau đó mới lấy một miếng, : "Thanh nhi ăn cuối cùng."
Cả nhà vui vẻ ăn điểm tâm, uống , suốt đoạn đường thư thái nhẹ nhàng. Trương Lan Lan lâu, lưng mỏi, nàng đưa tay đ.ấ.m mấy cái hông, nheo mắt đôi tiểu nhi nữ đang vui đùa bên gối.
Lưu Cảnh thấy nàng đ.ấ.m lưng, vội vàng dựa sát gần thê tử, một tay đỡ eo nàng nhẹ nhàng xoa bóp, : "Nương tử, nàng dựa một lát, nghỉ ngơi chút cho đỡ mỏi."
Trương Lan Lan mặt đỏ bừng, lũ trẻ còn ở mặt, tên ...
Lưu Cảnh nhiều, nắm lấy vai Trương Lan Lan, để nàng dựa mà , hai tay ngoan ngoãn bắt đầu đ.ấ.m lưng cho nàng. Trương Lan Lan lúc đầu còn ngại ngùng, nhưng dần dần nhận Lưu Cảnh hề hành động bất chính gì, là thật lòng giúp nàng xoa bóp, liền từ từ thả lỏng, tựa , thỉnh thoảng ăn miếng điểm tâm, uống ngụm , chuyện với các con.
Các con chơi đùa một lúc, thêm ăn no điểm tâm, bắt đầu buồn ngủ, Tỷ hai tựa , cái đầu nhỏ gục xuống, ngủ say sưa.
Trương Lan Lan lấy một bộ y phục trong bọc đắp cho các con, còn rúc lòng Lưu Cảnh. Lưu Cảnh hình cao lớn, bờ vai rộng rãi, dựa lòng , cứ như đang trốn trong bến cảng an tránh bão táp.
Xe ngựa lắc lư theo nhịp điệu, Trương Lan Lan thấy mí mắt nặng trĩu, dần dần ngủ , cho đến khi Lưu Cảnh gọi tỉnh, vén rèm xuống xe, nàng mới nhận xe ngựa dừng ở ngoài Cẩm Tú Phường.
Vương chưởng quỹ và Hồ thị, cùng với Vương Lạc đang đợi họ ở cửa. Trương Lan Lan xuống xe, Hồ thị nhiệt tình đón lên, nắm tay nàng trò chuyện vài câu. Lưu Tú nhanh chóng nhảy xuống xe, giọng giòn tan : "Nghĩa phụ, Nghĩa mẫu, Lạc nhi!"
Mắt Vương Lạc sáng rực, nó xông tới, nắm c.h.ặ.t t.a.y Lưu Tú, khuôn mặt nhỏ nhắn đỏ bừng vì kích động, líu lo: "Tú Tú tỷ, tỷ cuối cùng cũng đến! Lạc nhi nhớ tỷ lắm!"
Lưu Tú cũng nhớ đứa em nuôi , : "Lạc nhi ngoan, tỷ cũng nhớ !" Nói , Lưu Tú lấy một gỗ nhỏ từ trong lòng , nhét tay Vương Lạc, : "Đây là gỗ cha cho , thấy thích búp bê gỗ nên mang đến cho chơi."
Vương Lạc nhận quà của tỷ nuôi, vui đến mức khép miệng . Nếu sáng nay Nương nó nắm tai dặn dò giữ lễ khi gặp Tú Tú tỷ, nó ôm chầm lấy tỷ !
Hạt Dẻ Nhỏ
"Hừ!" Một cái đầu tròn lẳng lơ thò từ thùng xe, cảnh giác chằm chằm Vương Lạc.
Lưu Thanh nhảy nhót xuống xe, vọt tới, ôm lấy eo Lưu Tú, giọng nũng nịu gọi: "Tỷ..."
Vương Lạc từng gặp Lưu Thanh, nó đang đắm chìm trong niềm vui gặp mặt Tú Tú tỷ, ai ngờ từ chạy đến một tên lùn tịt, ôm chầm lấy Tú Tú tỷ yêu quý nhất của .
"A, Lạc nhi, đây là Thanh nhi của tỷ. Thanh nhi, đây là Lạc nhi của ." Lưu Tú híp mắt giới thiệu hai đứa trẻ quen.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://www.monkeydtruyen.com/xuyen-thanh-me-chong-doc-ac-cuc-pham/chuong-37.html.]
Hừ, tên lùn tịt là ruột của Tú Tú tỷ! Một luồng vị chua chát dâng lên trong lòng Vương Lạc, nó thầm nghĩ, là cả, tên Thanh nhi ôm tỷ tỷ thì cũng ôm !
Vương Lạc đảo mắt một cái, đột nhiên nhào tới, ôm chặt lấy eo Lưu Tú, miệng cũng nũng nịu kêu: "Tỷ tỷ... Tỷ tỷ..."
Bốn lớn mặt tại đó đều ngây .
"Ôi chao, Lạc nhi nhà hiểu chuyện, thật là ngại quá." Hồ thị ngượng ngùng bước tới kéo Vương Lạc , ai ngờ Vương Lạc phịch xuống đất, ôm chặt lấy đùi Lưu Tú buông.
Thấy , Trương Lan Lan hai tiểu nam hài đang ganh đua tranh giành tỷ tỷ, cũng vội vàng kéo Lưu Thanh.
Lưu Thanh thấy tên Lạc nhi dám ôm đùi tỷ tỷ nhà , cũng chịu yếu thế, phịch xuống đất, ôm lấy cái đùi còn của Lưu Tú.
Lưu Tú một bên chân treo một tiểu bánh bao, cả ngây .
"Tỷ tỷ chơi với !"
"Tú Tú tỷ chơi gỗ với !"
Lưu Thanh giận dữ trừng mắt Vương Lạc, đ.á.n.h giá tên tiểu phì , thầm nghĩ: Tên béo từ đến, dám chạy đến tranh giành tỷ tỷ với !
Vương Lạc cũng trừng mắt Lưu Thanh, thầm nghĩ: Ngươi là tên lùn tịt ngày nào cũng Tú Tú tỷ chơi cùng, bây giờ tỷ khó khăn lắm mới đến nhà , ngươi còn độc chiếm, !
"Cha, nương... Nghĩa phụ, Nghĩa mẫu..." Lưu Tú cầu cứu với vẻ mặt bất đắc dĩ, thầm nghĩ hai đứa gặp hợp , mấy ngày ở chung với , chẳng lẽ đ.á.n.h mất thôi!
phu thê Lưu Cảnh và phu thê Vương chưởng quỹ đều cố nín . Lưu Cảnh dùng hết sức kéo Lưu Thanh lên, Hồ thị nhéo tai Vương Lạc xách nó dậy, mắng: "Đồ tiểu t.ử ngươi, mau nhà cho !"
Hai cục cưng treo gỡ xuống, Lưu Tú cuối cùng cũng thở phào nhẹ nhõm, kéo tay Nương vội vàng chạy sân.
Tai Vương Lạc nhéo kêu la oai oái, nhưng vẫn quên bóng lưng Lưu Tú, hô lớn: "Tú Tú tỷ, lát nữa sẽ chơi với tỷ!"
Lưu Thanh trong lòng Lưu Cảnh quằn quại cam tâm, cũng la lên: "Tỷ tỷ, tỷ chờ Thanh nhi nhé!"
Lưu Cảnh nhíu mày, thể quá nuông chiều con trai, để nó học thói vô phép tắc, liền nghiêm mặt huấn trách: "Thanh nhi bậy, vô phép!"
Ai ngờ Lưu Thanh sớm trong nhà là nương là cùng, cha là mềm lòng nhất, căn bản sẽ thực sự phạt , liền thõng cả xuống, thoát để tìm tỷ tỷ.
"Thanh nhi, lời cha !" Trương Lan Lan trừng mắt qua.
Lưu Thanh lập tức dám cử động nữa, ngoan ngoãn rụt trong lòng cha, thút thít tủi : "Con tìm tỷ tỷ, tỷ tỷ sắp tên tiểu phì cướp mất ! Thanh nhi cho ai cướp tỷ tỷ!"
Trương Lan Lan chọc trán Lưu Thanh, : "Cướp gì mà cướp, Lạc nhi là ca ca của con, Thanh nhi bậy."
Lưu Thanh bất mãn đầu , : "Thanh nhi ca ca, tỷ tỷ!"
Trương Lan Lan thấy con trai cố chấp như , ôm khuôn mặt nhỏ bé của nó, : "Ca ca Lạc nhi ngày thường ở nhà bạn chơi, cũng ca ca tỷ tỷ chơi cùng, giờ khó khăn lắm Tú Tú tỷ tỷ mới đến, thể chơi với nó. Ngày thường Thanh nhi đều ca ca tỷ tỷ chơi cùng con, bây giờ con cho ca ca mượn tỷ tỷ vài ngày, ?"
Lưu Thanh suy nghĩ một chút, vẻ đau lòng cắt ái, : "Ca ca Lạc nhi thật đáng thương, Thanh nhi cho ca ca mượn tỷ tỷ."
Thấy con trai hiểu chuyện như , Trương Lan Lan nhịn hôn nó một cái, : "Ca ca Lạc nhi cũng , Thanh nhi thể của ca ca , ba cùng chơi, ?"
"Vâng !" Lưu Thanh gật đầu lia lịa, : "Vậy Thanh nhi cũng cho ca ca Lạc nhi mượn !"
"Tốt lắm, chơi !"
Lưu Thanh trượt khỏi lòng cha, Trương Lan Lan vỗ nhẹ m.ô.n.g nó. Lưu Thanh nhảy tưng tưng hậu viện.
Lưu Cảnh thấy con trai ngày càng hiểu chuyện, đó là nhờ thê t.ử dạy dỗ đúng cách, cảm kích xúc động, kìm nắm c.h.ặ.t t.a.y thê tử, : "Nương tử, nàng dạy dỗ lũ trẻ thật ."
Trương Lan Lan mặt đỏ lên, vội rút tay , bước nhanh sân. Lưu Cảnh thấy thê t.ử thẹn thùng, mỉm theo .
phu thê Lưu Cảnh trong sân, Hồ thị vội vàng dẫn họ phòng uống , Vương chưởng quỹ vị Lưu nương t.ử là Vân cô nương coi trọng, dám lơ là, ngay cả cửa hàng cũng đến, tự tiếp đãi.
Uống một lúc, bên ngoài tiểu tư đến thông báo, rằng Vân cô nương đến. Mấy vội vàng cửa đón, chỉ thấy một chiếc kiệu mềm dừng ở cửa. Một nha to lớn vén rèm lên, Vân cô nương trong bộ gấm lụa màu xanh nhạt bước khỏi kiệu.