Xuyên Thành Mẹ Chồng Độc Ác Cực Phẩm - Chương 43

Cập nhật lúc: 2025-11-29 14:35:51
Lượt xem: 8

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/4q8Ci093BO

MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

 

Mấy ngày nay Trương Lan Lan cứ lì ở Cẩm Tú Phường, canh chừng Vương chưởng quầy, ngừng truy vấn chuyện tiền bạc. Ban đầu Vương chưởng quầy còn ấp úng lấp l.i.ế.m nàng, nhưng ai ngờ Trương Lan Lan dễ đối phó. Nàng cả ngày giữ vẻ mặt lạnh như tiền ở đại sảnh tiệm thêu, khiến khách nhân sợ hãi dám , ngay cả việc ăn cũng ảnh hưởng.

 

Vương chưởng quầy mặt mày khổ sở, : "Ôi chao, cô tổ của ơi, nàng canh giữ cũng vô dụng thôi. Bạc trong tay , tính."

 

Trương Lan Lan liếc xéo một cái, : "Khế ước của là ký với ngươi, đương nhiên tìm ngươi để đòi bạc, ngươi đừng đẩy ngoài. Ai định khế ước với , sẽ chỉ tìm đúng đó."

 

Vương chưởng quầy : "Tiền hàng của lô hàng đó còn thanh toán xong. Chờ tính toán thỏa, nhất định sẽ giao phần chia cho nàng, nàng cứ về nhà đợi tin tức ."

 

Trương Lan Lan hừ lạnh một tiếng: "Ngươi chớ thấy là phụ nhân nhà nông mà lừa gạt . Những y phục cùng đợt mẫu thêu của đưa kinh thành đều tính toán xong xuôi, ngay cả sổ sách cũng gửi về, duy chỉ lô hàng của thanh toán?"

 

Mấy ngày nay Trương Lan Lan ngang nhiên trong Cẩm Tú Phường, ngay cả sổ sách cũng nàng lật xem, tiểu nhị dám ngăn cản, mà cũng ngăn nổi, Vương chưởng quỹ căn bản thể quản .

 

Vương chưởng quỹ thực sự hành hạ đến còn cách nào, lô y phục kỳ thật bán xong từ lâu, kinh thành cũng thanh toán tiền từ sớm. Theo lý mà , quả thực dựa theo khế ước mà chia phần cho Trương Lan Lan, nhưng cố tình phía đỏ mắt khoản bạc lớn như , tròn năm trăm lượng cơ đấy! Sao thể khiến thèm !

 

Kẻ phía thể đắc tội, Vương chưởng quỹ cũng dám đắc tội, chỉ thể kéo dài thời gian, tìm cách qua mặt Trương Lan Lan. trong lòng Vương chưởng quỹ rõ, thể lừa dối Trương Lan Lan cả đời, phụ nhân hung hãn là loại dễ chuyện, mấy ngày nay cứ như một vị thần giữ cửa, dọa chạy hết thảy khách hàng tìm đến.

 

Vương chưởng quỹ dày vò đến mức hết cách, liền nháy mắt hiệu cho Trương Lan Lan, kéo nàng phòng trong, móc ruột móc gan : "Lưu nương tử, cố tình giữ bạc của nàng đưa, mà là cũng chẳng còn cách nào khác! Phía buông tay, lấy gì mà giao cho nàng chứ!"

 

"Phía ? Kẻ nào dám nuốt bạc của ?" Trương Lan Lan túm lấy cổ áo Vương chưởng quỹ, năm trăm lượng bạc cơ đấy! Nàng tuyệt đối thể bỏ qua dễ dàng, "Ta nể mặt Cẩm Tú Phường tiếng , ăn đàng hoàng nên mới hợp tác. Mới kiếm chút bạc như nuốt chửng, quả thực quá thiển cận. Ngươi cho , rốt cuộc là kẻ nào?"

 

Vương chưởng quỹ dám thẳng, cau mày động tác ám chỉ. Trương Lan Lan ngẩn , "Vân cô nương?"

 

Vương chưởng quỹ vội vàng xua tay, : "Lưu nương tử, đây là nàng tự đoán , do nhé!"

 

Thật ngờ, Vân cô nương khí phách thì vẻ là nhà giàu , nhưng việc của thị, bảo thế nào đây? Quả thực ngu xuẩn thiển cận!

 

Vương chưởng quỹ cũng việc Vân cô nương là vô cùng sai trái, thở dài, hạ giọng : "Ta vị vẫn luôn đại gia nhà họ nạp , nhưng ai Đại nãi nãi nhà đó thủ đoạn cao siêu, bao nhiêu năm trời vẫn để vị chiếm chút lợi lộc nào. Hiện giờ, tuổi tác lớn, gả ngoài, nên mới tìm cách tự kiếm tiền hồi môn cho ."

 

Hầu hết nha chút nhan sắc trong nhà quyền quý đều trèo lên . Vân cô nương dung mạo tệ, xem vẫn luôn nuôi ý định , khi thất bại thì chuyển sang tính toán chuyện gả chồng.

 

Hạt Dẻ Nhỏ

mặc kệ Vân cô nương ý đồ gì, thị cũng thể nuốt bạc của Trương Lan Lan!

 

Trong lòng Trương Lan Lan bốc lên lửa giận hừng hực. Bị một nha giở trò, đây là chuyện gì ?

 

Trương Lan Lan suy nghĩ một lát, với Vương chưởng quỹ: "Vương chưởng quỹ, ngươi là Nghĩa phụ của Tú Tú nhà . Hiện tại một chuyện , nếu thành công, lợi lộc của ngươi sẽ thiếu."

 

Vương chưởng quỹ suy nghĩ, : "Lưu nương t.ử cứ thử."

 

"Lần Tuần phủ thái thái giao cho Vân cô nương phụ trách lô mẫu thêu mà vẽ, giờ chuyện đó xong, cũng chẳng còn việc gì của Vân cô nương nữa. Ta đoán, chính Vân cô nương cũng kiếm một khoản lớn từ trong đó." Trương Lan Lan tiếp, " mẫu thêu đó là do Vương chưởng quỹ ngươi ký kết, cuối cùng lợi lộc một nha chặn ngang, bạc cũng rơi túi , chẳng công cho khác ư?"

 

Vương chưởng quỹ thở dài, lời Trương Lan Lan là sự thật. Vân cô nương chia phần, nhưng bản , ký hợp đồng mẫu thêu, kiếm một xu lợi lộc nào, thể tức giận?

 

"Chỉ trách sơ suất, chỉ bảo đưa mẫu thêu , mới để cho chặn đường. Nếu sớm kẻ xen , đích đưa mẫu thêu tới, tự xin việc, lời hứa của Thái Thái mới yên lòng." Vương chưởng quỹ đầy vẻ hối hận.

 

Trương Lan Lan mỉm , : "Lô mẫu thêu , hắc hắc, chẳng qua chỉ là hàng phẩm cấp trung hạ."

 

"Trung hạ phẩm!!" Vương chưởng quỹ kinh ngạc Trương Lan Lan. Phải rằng lô hàng đưa đến kinh thành, các phu nhân quý tộc gần như tranh mua phát điên, ai cũng hoa văn độc đáo tuyệt , sợ mua chậm sẽ hết.

 

Trương Lan Lan gật đầu, với Vương chưởng quỹ: "Phiền ngươi lấy bút mực, t.h.u.ố.c nhuộm, giấy Tuyên thành cho vẽ mẫu thêu. Ồ, đúng , lấy thêm một khúc củi cháy thành than trong bếp nữa."

 

Vương chưởng quỹ từng chứng kiến tài năng vẽ mẫu thêu của Trương Lan Lan, đương nhiên dám chậm trễ, lập tức chuẩn đầy đủ thứ, đó đợi ngoài cửa.

 

Trương Lan Lan nén một trong lồng ngực, cầm lấy khúc than gỗ, dùng vải bố quấn . Giờ bút chì phác thảo, đành dùng than gỗ tạm . Tranh vẽ thời đại đa phần theo phong cách sơn thủy tả ý, phát triển phái tả thực, càng khái niệm phác thảo phối cảnh.

 

Hoa tính lập thể, từng thấy ? Trương Lan Lan hừ lạnh một tiếng, cầm than gỗ lên bắt đầu vẽ từng nét.

 

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://www.monkeydtruyen.com/xuyen-thanh-me-chong-doc-ac-cuc-pham/chuong-43.html.]

Vương chưởng quỹ canh giữ ở cửa, từ sáng sớm cho đến khi mặt trời sắp lặn, chân gãy lìa, mới thấy Trương Lan Lan gọi .

 

"Vào ." Trương Lan Lan xoa xoa thái dương, cúi đầu tác phẩm mới nhất của .

 

"Đây... Trời ạ!" Vương chưởng quỹ chằm chằm đóa hoa mẫu đơn, căn bản dám tin mắt ! Bông hoa , là thật ? Chỗ nào giống như vẽ lên?

 

"Đây... đây là hoa thật ư? Lưu nương t.ử đừng trêu chọc nữa." Vương chưởng quỹ run rẩy, cũng vững.

 

"Vương chưởng quỹ cứ thử hái xem, sẽ thật giả." Trương Lan Lan buông bút nhuộm màu, .

 

Vương chưởng quỹ do dự đưa tay về phía đóa hoa, động tác hái hoa, nhưng ai ngờ ngón tay chạm giấy Tuyên thành!

 

"Thật là! Thần kỳ!" Vương chưởng quỹ suýt nữa quỳ xuống lạy nàng.

 

"Cái mới chỉ coi là trung phẩm." Trương Lan Lan xoa xoa vai, : "Lần chưởng quỹ thế nào chứ?"

 

Vương chưởng quỹ mừng đến nỗi miệng khép , đập đùi một cái : "Lần sơ suất, tuyệt đối sẽ ! Vật như thế , nếu còn để chặn ngang nữa, sẽ trực tiếp treo cổ ở cửa, còn mặt mũi nào gặp !"

 

Vương chưởng quỹ cẩn thận cuộn bức tranh , chuẩn dùng hộp đựng, đích mang đến dâng cho Tuần phủ Thái Thái.

 

"Khế, khế ước?" Vương chưởng quỹ chợt vỗ đầu nhớ , còn ký khế ước, ngay cả tiền vẽ bức mẫu thêu cũng đưa.

 

"Khế ước? Không cần." Trương Lan Lan , bức vẽ của nàng, ai thể bắt chước , bất kể là bản bức vẽ màu sắc, đều thể chép. Lần màu sắc nàng tùy tiện phối khiến thợ nhuộm đau đầu, nàng tinh tế phối màu, ai thể bắt chước?

 

"Cứ coi như món quà mắt tặng cho Tuần phủ Thái Thái." Trương Lan Lan tỏ vẻ hề bận tâm. Nếu vị Tuần phủ Thái Thái ngu xuẩn, nhất định thể giá trị của bức họa .

 

Ngày thứ hai khi vẽ xong, Trương Lan Lan về nhà. Chờ Tuần phủ Thái Thái thấy bức họa , thì nàng Trương Lan Lan cầu xin trả tiền, mà là thiết tha dâng bạc cho nàng, còn sợ nàng chịu nhận.

 

Quả nhiên, Trương Lan Lan về nhà nghỉ ngơi đầy hai ngày, thấy một toán rầm rộ kéo đến cửa nhà .

 

Người nhà họ Lưu thấy cảnh tượng , lúc thấy cũng lấy kinh ngạc lắm. Lần đến chỉ Vân cô nương, mà còn Vương chưởng quỹ cùng một bà mụ chừng bốn mươi tuổi. Nghe Vương chưởng quỹ giới thiệu, đây là Lý ma ma quản sự của phủ Tuần phủ.

 

Đón khách ở chính sảnh, Vân cô nương luôn cúi đầu, Trương Lan Lan cũng gì nhiều, chỉ gọi Lưu Tú dâng xong thì đó uống .

 

Kiếp Trương Lan Lan vốn là một họa sĩ nổi tiếng, giờ phút bưng chén nhấp môi, toát khí chất của một dòng dõi danh gia. Lý ma ma lặng lẽ đ.á.n.h giá nàng, thấy vị nương t.ử dung mạo xuất chúng, khí độ bất phàm, giống một phụ nhân nhà quê mà tựa như một bậc danh gia ẩn cư nơi thôn dã.

 

Nghĩ bức mẫu đơn đồ ... Lý ma ma càng thêm khẳng định Trương Lan Lan chính là danh gia ẩn và vô cùng kín tiếng.

 

"Lưu nương tử, bức mẫu đơn đồ , chăng là kiệt tác của nương tử?" Lý ma ma hỏi.

 

Trương Lan Lan cúi đầu , chuyện nợ bạc của còn xong, hỏi ngay về bức mẫu đơn đồ.

 

"Ừm." Trương Lan Lan qua loa đáp vài tiếng.

 

Nói về hôm đó Vương chưởng quỹ mang mẫu đơn đồ đến, Tuần phủ Thái Thái đến sáng cả mắt, lập tức truy hỏi là do danh gia nào vẽ. Vương chưởng quỹ úp mở hồi lâu, lúc mới là do một nhân tài ở thôn quê . Tuần phủ Thái Thái thẳng bức họa giá trị liên thành, nếu thành đồ thêu, quả thực sẽ kiếm lợi nhuận khổng lồ.

 

Tuần phủ Thái Thái lập tức lấy bạc, mua bức họa về thành đồ thêu, nhưng Vương chưởng quỹ tỏ ấp úng khó xử. Dưới sự thúc ép của Tuần phủ Thái Thái, mới "bất đắc dĩ" vị chính là Lưu nương t.ử từng hợp tác đây, chỉ là vì tranh chấp về tiền bạc, nên hiện tại tiện hợp tác cho lắm.

 

Tuần phủ Thái Thái xưa nay vẫn cho rằng Cẩm Tú Phường của ăn công bằng, lừa gạt trẻ con lẫn già, xảy tranh chấp tiền bạc? Lập tức sai điều tra, liền tra chuyện Vân cô nương tư túi bòn rút bạc. Vừa thấy nha trong phòng dựa chủ mà tác oai tác quái, đắc tội với một danh gia như , Thái Thái tức giận mắng c.h.ử.i Vân cô nương một trận, lệnh thị giao hết bạc , về giao bất cứ công việc gì của tiệm cho thị nữa.

 

Vì nhà , Thái Thái vốn định đích gặp vị danh gia , nhưng vì lo lắng gần đây thể khỏe, nên phái quản sự tâm phúc nhất là Lý ma ma, cùng với Vương chưởng quỹ trung gian, dẫn theo Vân cô nương đến tận nhà tạ tội.

 

Lý ma ma thấy Trương Lan Lan vui, trong lòng hiểu rằng đường đột, liền oán hận trừng mắt Vân cô nương, quở trách: "Thứ điều, cái bản mặt ngươi những chuyện kinh tởm , còn mau quỳ xuống tạ tội với Lưu nương tử!"

 

Vân cô nương sớm sợ mất hồn vía, vội vàng bưng một túi bạc lớn đặt mặt Trương Lan Lan, ngoan ngoãn quỳ chân nàng, : "Lưu nương tử, là do tiện tỳ mỡ heo che mắt, đặc biệt đến thỉnh tội với nương tử."

 

 

Loading...