Xuyên Thành Mẹ Chồng Độc Ác Cực Phẩm - Chương 63
Cập nhật lúc: 2025-11-29 22:02:14
Lượt xem: 4
Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới
mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!
https://s.shopee.vn/1gBAw7DeBB
MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!
Quan thanh liêm khó xử việc nhà. Trương Lan Lan chỉ Thẩm Y than thở, chỉ thể dịu dàng an ủi. Nàng tuy là nửa phần sư nương của Tiểu Thạch Đầu, nhưng dù đó cũng là chuyện riêng của gia đình , nàng tiện xen quá sâu.
Thẩm Y một lúc, cảm thấy trong lòng dễ chịu hơn. Bên , Tiểu Thạch Đầu uống rượu cùng Lưu Cảnh, say mèm gì. Thấy trời tối, Tiểu Thạch Đầu say bất tỉnh nhân sự, nhà họ Lưu và Thẩm Y bàn bạc, thu xếp một căn phòng để Phu thê hai ở đêm nay, mai hãy về.
Thẩm Y lúc vạn về nhà. Căn nhà vốn dĩ họ đang sống yên , Chu thị đột nhiên dẫn theo gã gian phu và mấy đứa bé xông , là sống chung, nhưng thực chất là chiếm đoạt. Dựa việc sinh Tiểu Thạch Đầu, là Nương của Thẩm Y, nàng luôn vẻ Bà bà, luôn tìm cách giày vò Thẩm Y. Tiểu Thạch Đầu thương thê tử, đương nhiên sẽ bảo vệ Thẩm Y, nhưng một khi tiệm, Thẩm Y một đối diện với cả nhà , thực sự đau lòng.
Theo ý của Trương Lan Lan, nếu nàng là Tiểu Thạch Đầu, nàng sẽ đuổi hết đám vô đó ngoài. Mặc kệ nương , sinh mà nuôi, còn mặt mũi về loạn? Nếu thực sự thể vứt bỏ như cao da chó, thì bán căn nhà , cả nhà chuyển chỗ khác. Dù thì các tiệm chi nhánh của Tiểu Thạch Đầu cũng trải khắp cả nước, đến nơi nào cũng .
Tiểu Thạch Đầu rốt cuộc là Trương Lan Lan, ai nghĩ gì, nên vài lời Trương Lan Lan tiện , bằng , vạn nhất mẫu t.ử họ hòa thuận, chẳng nàng sẽ trở thành kẻ mang tiếng cả trong lẫn ngoài .
Ngày thứ hai, tiễn Tiểu Thạch Đầu và Thẩm Y về. Ai ngờ hai ngày, Tiểu Thạch Đầu dẫn Thẩm Y đến cửa.
Lần Thẩm Y mặt mày trắng bệch, lóc t.h.ả.m thiết như lê hoa đái vũ, tay cuộn một gói đồ. Trương Lan Lan thấy liền xảy chuyện, vội vàng đón đôi phu thê nhà.
“Thím ơi, thật sự còn đường nào khác .” Thẩm Y thấy Trương Lan Lan òa lên lớn.
“Tiểu Thạch Đầu, rốt cuộc là thế? Kẻ nào ức h.i.ế.p nương t.ử của con?” Trương Lan Lan mặt mày giận dữ, cần hỏi cũng , chắc chắn là Nương già của Tiểu Thạch Đầu!
Sắc mặt Tiểu Thạch Đầu cực kỳ tệ, một hán t.ử đường đường ôm mặt nức nở. Trương Lan Lan thấy Phu thê hai cùng , đến nỗi đầu nàng nổ tung, vội vàng dỗ dành như dỗ trẻ con, mãi mới ngưng .
“Thím ơi, hôm qua cảm thấy khỏe, ca ca [Tiểu Thạch Đầu] mời đại phu đến. Đại phu , m.a.n.g t.h.a.i một tháng.” Thẩm Y rơi lệ .
“Mang t.h.a.i ư? Đó là tin vui mà, ?” Trương Lan Lan nắm tay Thẩm Y .
Thẩm Y c.ắ.n môi, ánh mắt đầy vẻ oán hận, : “Thím thấy là tin vui, nhưng , coi đứa trẻ như cái gai trong mắt!”
Nói đoạn, nàng nức nở, kể: “Ca ca thai, mừng tả xiết. phu thê bàn , báo tin lành cho nương của .” Thẩm Y dừng một chút, trong mắt hiện lên sự căm hận vô bờ, tiếp lời: “Chúng vốn nghĩ, nàng cháu nội, lẽ sẽ nể mặt cháu mà tiết chế một chút, còn nhà cửa loạn như nồi cháo nữa. Ai ngờ, ai ngờ…”
“Nàng chỉ thẳng mặt mà mắng, đứa bé trong bụng là con của ca ca, nhất định là nghiệt chủng!” Thẩm Y đến khản cả giọng. “Ta loại như thế! Nàng rõ ràng ngày ngày bước chân khỏi cửa, mà phun m.á.u !”
Tiểu Thạch Đầu thấy nương t.ử kích động, vội vàng dỗ dành bên cạnh, : “Nàng là thế nào rõ nhất, nàng là nương t.ử nhất thiên hạ. Đừng nóng giận, bảo trọng thể là chính.”
Thẩm Y thèm Tiểu Thạch Đầu, dường như còn oán giận , tiếp tục : “Chúng giải thích với nàng hồi lâu, nàng vẫn khăng khăng đứa bé trong bụng là nghiệt chủng, đó liền vui mà bỏ . Ai ngờ ngày hôm , nàng thừa lúc ca ca tiệm, dẫn theo gã chồng và mấy đứa con xông phòng , cầm bát t.h.u.ố.c phá t.h.a.i cưỡng ép uống. Nếu lúc đó trong phòng một bà v.ú ở đó, liều mạng đ.á.n.h đổ chén thuốc, bảo vệ chạy thoát, thật sự … ô ô ô…”
Chuyện như cũng ! Trương Lan Lan xong hít một khí lạnh.
Tiểu Thạch Đầu nắm lấy tóc , vẻ mặt vô cùng đau khổ, : “Là , là hại nàng chịu ủy khuất.”
“Bây giờ thế thì ích gì!” Thẩm Y lớn tiếng, “Hôm nay coi như mệnh lớn, nếu bà v.ú ngăn bọn họ, và đứa bé lúc cùng gặp Diêm Vương !”
Thẩm Y cảm xúc kích động, Trương Lan Lan sợ nàng nổi giận quá mức lỡ mà sẩy thai, thì . Vội vàng bảo Lưu Tú dẫn Thẩm Y nghỉ ngơi ở sương phòng vườn, để tránh nàng thấy Tiểu Thạch Đầu sinh khí.
Sau khi Thẩm Y , Trương Lan Lan nghiêm nghị Tiểu Thạch Đầu, : “Tiểu Thạch Đầu, thím ly gián, nhưng nương con là thứ lành gì. Ban đầu chỉ nghĩ nàng tham lam thôi, chỉ cần con cho tiền là thể tiêu tiền chuộc lấy sự bình yên, nhưng giờ xem , nàng chỉ tham lam, mà còn độc ác. Đứa bé trong bụng Thẩm Y là cốt nhục ruột thịt của con, là cháu nội ruột của nàng , mà nàng thể tay độc ác đến thế! Ta cũng là Bà bà, cũng cháu nội cháu ngoại, thương chúng còn kịp, thể chuyện !”
Tiểu Thạch Đầu vô cùng đau khổ, : “Ta cũng ngờ nàng độc ác đến .”
Trương Lan Lan suy nghĩ một lát, : “Con thử nghĩ xem, nếu đứa con của con mất , ai là lợi nhất?”
Tiểu Thạch Đầu ngây , đây từng nghĩ đến phương diện đó, bây giờ nghĩ ... Nếu con, sản nghiệp mà gây dựng chắc chắn sẽ để cho con . nếu Tiểu Thạch Đầu cả đời con, thì gia sản của sẽ nương và gia đình nghiệt chủng chia hết...
Trương Lan Lan thấy hiểu , : “Nương con ngay cả con ruột là con cũng màng, nàng còn thể quan tâm đến con của con ? Nói thật, thím thấy, chỉ cần Nương con còn sống một ngày, con đừng hòng giữ dòng dõi.”
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://www.monkeydtruyen.com/xuyen-thanh-me-chong-doc-ac-cuc-pham/chuong-63.html.]
Tiểu Thạch Đầu toát mồ hôi lạnh. Trước đây luôn nhớ chút tình m.á.u mủ, luôn chút đành lòng với Chu thị, nhưng sự việc hôm nay tan biến chút tình còn sót đó.
Đó nương ! Kẻ thù cũng tuyệt tình đến mức !
“Thím ơi, nghĩ thông suốt .” Tiểu Thạch Đầu cúi đầu, : “Nửa đời sống cùng nương t.ử và gia đình nàng . Nương ư, hừ! Ta coi như nàng c.h.ế.t từ cái ngày nàng bỏ rơi mười mấy năm về !”
Tiểu Thạch Đầu nghĩ thông suốt, hạ quyết tâm. Trương Lan Lan tính cách của đứa trẻ , một khi nhận định một lẽ, nhất định sẽ vượt qua khó khăn để thực hiện. Chuyện của Chu thị tuy khó giải quyết, nhưng Trương Lan Lan tin Tiểu Thạch Đầu thể xử lý , vì thế thêm gì nữa.
“Mấy ngày sẽ nghĩ cách giải quyết việc .” Tiểu Thạch Đầu : “Nương t.ử của xin nhờ thím chăm sóc vài ngày. Nhạc phụ nhạc mẫu của sức khỏe , dám để họ , sợ họ tức giận mà sinh bệnh. Nàng ở ngoài cũng yên tâm, chỉ thể phiền thím thôi.”
Trương Lan Lan khách sáo với , bảo mau chóng giải quyết việc cho xong, đừng để nương t.ử của lạnh lòng nữa.
Tiểu Thạch Đầu đều đồng ý, khi để một trăm lạng bạc. Chàng nhờ chú thím Lưu gia chăm sóc nương tử, lẽ nào để họ tốn kém tiền ăn ở.
Thẩm Y liền ở nhà họ Lưu, sống ở căn phòng bên cạnh Lưu Tú. Người nhà họ Lưu hoạt bát và hiếu khách, thêm ba đứa bé, ngày nào cũng rộn rã tiếng đùa, Thẩm Y dần dần cũng thoải mái hơn nhiều. La Uyển đồng cảm với việc Thẩm Y gặp một bà Bà bà như , vì thế ngày thường chăm sóc Thẩm Y chu đáo. Chưa đầy hai ngày, hai nhanh chóng thiết, như tỷ ruột.
La Uyển sinh hai đứa trẻ, kinh nghiệm về m.a.n.g t.h.a.i và sinh nở. Thẩm Y m.a.n.g t.h.a.i đầu, nương ở bên chỉ dạy, việc đều trông cậy La Uyển. La Uyển mạnh dạn dáng chị, dốc hết những gì để chỉ bảo, chỉ mong Thẩm Y thể dưỡng thể thật , sinh một đứa bé mập mạp khỏe mạnh.
Thẩm Y ở đây nửa tháng, Tiểu Thạch Đầu ngày nào cũng đến thăm nàng, Phu thê hai những lời thủ thỉ, đó Tiểu Thạch Đầu về căn nhà cũ.
Lại qua nửa tháng nữa, trời càng lúc càng lạnh, xem chừng sắp tuyết rơi. Thẩm Y càng ngày càng yên tĩnh, ngày ngày trong phòng cùng La Uyển kim chỉ, chuẩn y phục cho đứa bé sắp chào đời.
Vào ngày tuyết đầu mùa đông, Thẩm Y nhận một tờ hưu thư.
Tiểu Thạch Đầu hưu nàng.
Trương Lan Lan vô cùng kinh ngạc, thầm nghĩ Tiểu Thạch Đầu điên chăng, hưu thê t.ử đang mang thai? Vì Nương hỗn láo ư?
Thẩm Y thấy thím một vẻ đòi công bằng cho , liền bật thành tiếng, : “Thím đừng vội, là vô tình vô nghĩa như thế.”
Hưu thư ở mắt , còn vô tình vô nghĩa ? Trương Lan Lan trợn tròn mắt, thầm nghĩ Thẩm Y ngốc ?
“Muội đừng tủi , sẽ tìm tên phụ bạc đó lý lẽ ngay!” La Uyển vốn tính tình hiền lành cũng hiếm khi nổi giận, xắn tay áo lên thật sự ngoài, như thể đ.á.n.h Tiểu Thạch Đầu một trận mới hả .
“Thím, tỷ tỷ, hai hãy .” Thẩm Y gập tờ hưu thư , thèm liếc , kéo hai xuống, : “Những ngày , chạy vạy khắp nơi, nghĩ cách để tiễn nương . hai cũng , nếu con trai phụng dưỡng nương , nương kiện lên nha môn, chỉ chịu án tù, mà cuối cùng vẫn nuôi. liền khắp nơi thỉnh giáo khác, cuối cùng một vị Tụng sư hiến kế cho .”
“Kế sách gì?” Trương Lan Lan và La Uyển đồng thanh hỏi.
Thẩm Y đến mức mắt híp , : “Nhập chuế [ở rể]. Vị Tụng sư , chỉ cần nhập chuế nữ gia, theo luật pháp của triều , chỉ cần nữ gia đưa cho nam gia một khoản sính lễ khi thành hôn, khi nam gia gả nữ gia, chỉ cần phụng dưỡng cha Nương nữ gia. Cha nương của nam gia, sống c.h.ế.t gì đều còn liên quan nữa. Mà và ca ca từng thành , nên nếu nhập chuế nhà , thì chỉ cách là hưu . Hiện giờ chúng trai cưới gái gả, cha Nương đang chuẩn sính lễ, để cưới nhà !”
Nhập chuế!? Chàng rể ở nhà thê t.ử thời cổ đại là điều xem thường. Nam nhân bình thường chút bản lĩnh sẽ bao giờ chịu rể nhà khác, mà Tiểu Thạch Đầu cam tâm rể vì nương t.ử của !?
Việc thật sự khiến Trương Lan Lan bằng con mắt khác.
Hạt Dẻ Nhỏ
“Nhập chuế nhà , đổi sang họ Thẩm, con cái cũng mang họ Thẩm, Tiểu Thạch Đầu cũng cam lòng ?” La Uyển thể tin hỏi.
Tiểu Thạch Đầu gia tài bạc vạn, là phú thương tiếng trong thành, mà nhập chuế?
“Chàng cam lòng.” Thẩm Y híp mắt ngọt ngào, : “Chàng , nơi nào và cha Nương , đó mới là nhà của . Chàng hề bận tâm đến họ tên, danh tiếng gì cả, chỉ cần cả nhà chúng sống bên hòa thuận, ai ngoài nhai lưỡi thì cứ việc nhai thôi.”