Xuyên Thành Mẹ Chồng Độc Ác Cực Phẩm - Chương 73
Cập nhật lúc: 2025-11-29 22:02:24
Lượt xem: 2
Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới
mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!
https://s.shopee.vn/7V8xsrupF2
MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!
Khi Lưu Tú đến tư thục, Chương phu nhân đang xách một hộp thức ăn tiễn Chương Vi ngoài.
Công công ở nhà khác, bà tuy lòng hiếu kính, nhưng ngày nào cũng đến quấy rầy quả thực , nên chuẩn một ít điểm tâm tinh xảo, định bảo Chương Vi mang theo khi thăm tổ phụ, chia cho mấy đứa trẻ nhà họ Lưu cùng ăn, cốt là để thắt chặt quan hệ, bản đến Lưu gia cũng tiện hơn.
Thấy Lưu Tú đến, Trần thị đổi phong thái quan phu nhân kiêu ngạo thường ngày, nhiệt tình kéo tay Lưu Tú, : "Những ngày để ý kỹ, hôm nay xem xét cặn kẽ, mới thấy Tú Tú cô nương quả là xinh lanh lợi, cứ như khắc từ một khuôn với nương ngươi !"
Lưu Tú : "Phu nhân quá khen . À mà, giờ phu nhân rảnh rỗi ? nương mời phu nhân ghé thăm, chuyện bàn bạc."
Trần thị đang tìm cớ để đến Lưu gia, nay cơ hội tự đưa đến cửa, vội vàng đồng ý. Bà thiết một tay kéo Chương Vi, một tay kéo Lưu Tú, dẫn theo một bà t.ử về phía Lưu gia.
Trần thị ước chừng ngày, gần đến thời điểm Chương Lăng gửi thư cho nhị thúc của . Cứ mười ngày, Chương Lăng gửi một phong thư về Kinh thành. Trần thị sợ cháu trai sẽ những chuyện đó cho trượng phu , như sẽ phiền phức lớn. Bà đang định đến Lưu gia để khuyên bảo cháu trai đừng với trượng phu.
Lưu Tú dẫn Nương con Trần thị về nhà. Chương Vi xách hộp thức ăn tìm tổ phụ , còn Lưu Tú thì ở bên cạnh nương , đại tẩu La Uyển bầu bạn, chuẩn chuyện mở tiệm với Trần thị.
Trần thị thấy ba phụ nữ nhà họ Lưu đều ở đây, lòng thấy bất an, các nàng cố ý mời đến đây là mưu đồ gì.
Trương Lan Lan thấy Trần thị chút đề phòng, bèn dứt khoát mở cửa sổ chuyện sáng, kể bộ kế hoạch của cho Trần thị , : "Nếu phu nhân cùng góp vốn, tiệm của chúng mở Kinh thành, nhất định thể ngày thu về đấu vàng."
Trần thị kinh ngạc tột độ, ngờ gia đình đến tìm để cùng ăn. Bà đ.á.n.h giá Trương Lan Lan và những khác, thấy ai nấy đều khí thế tràn đầy, tự tin.
Năm xưa khi Chương Phong điều về Kinh thành nhậm chức, Trần thị mua vài trang trại ở ngoại ô và mấy căn tiệm trong thành. Trần thị đầu óc kinh doanh. Tuy sản nghiệp trong nhà nhiều, nhưng đều đang sinh lời, mấy năm qua tích góp một khoản gia sản nhỏ. thử hỏi, ai chê bạc nhiều?
"Phu nhân sống ở Kinh thành lâu, hẳn là đến loại y phục mà Cẩm Tú Phường bán vài năm , với những tú dạng vô cùng độc đáo ?" Trương Lan Lan hỏi.
Trần thị suy nghĩ một chút, : "Đương nhiên nhớ. Bộ y phục đó bán cực kỳ đắt, mà lượng ít, bạc cũng mua . Hồi đó ở Kinh thành cũng vài tiệm thêu khác bắt chước hoa văn đó, nhưng hiểu , đều thiếu cái thần thái của bản gốc. Ta là do màu sắc tơ lụa dùng giống, Cẩm Tú Phường tự dùng tơ lụa đặc chế, bên ngoài màu đó, nên hoa văn thêu kém hơn nhiều."
Trương Lan Lan nở nụ mặt, Trần thị. Bà thì còn gì hơn.
"Phu nhân , tú dạng là do ai vẽ ? Còn tơ lụa màu sắc đặc chế , là công thức của ai?" Trương Lan Lan mím môi, mỉm Trần thị.
Trần thị chợt hiểu , che miệng, thể tin nổi Trương Lan Lan, : "Chẳng lẽ... hoa văn là bút tích của Đại sư!?"
Trương Lan Lan khẽ gật đầu, : "Không sai, đó chính là do vẽ. Những năm gia cảnh khó khăn, bèn bán tú dạng đổi lấy tiền, chỉ là lúc đó suýt chút nữa lừa gạt."
Thế là nàng kể chuyện nha giở trò. Trương Lan Lan cảm thấy gì khó xử khi những chuyện , hiện tại nàng việc cầu Trần thị, trong chuyện ăn đương nhiên thành thật với .
"Thì bên trong còn khúc mắc như ." Trần thị .
"Bọn là dân thường ăn buôn bán, chuyện vô cùng khó khăn. Phu nhân kiến thức rộng rãi, đương nhiên hiểu rõ." Trương Lan Lan , "Thứ chúng là thứ đỉnh cao nhất. Muốn lớn, mạnh ở Kinh thành, chỉ dựa sức lực của chúng là khó. Dụ Oa cho dù thi đỗ công danh, mấy năm đầu khó tránh khỏi ngoài tích lũy công trạng; Thanh Oa còn nhỏ tuổi, thể trông cậy . Chương phu nhân, đây là một mối ăn , chắc chắn kiếm bạc, xin phu nhân hãy suy xét."
Trần thị cúi đầu. Người thẳng thắn, hề giấu diếm bà . Bên Trương Lan Lan kỹ thuật, nhưng thiếu chỗ dựa. Nếu bà đồng ý, phủ Đại Lý Tự Khanh thể chỗ dựa cho họ.
Hoa văn của Trương Lan Lan, Trần thị tin tưởng. Năm xưa Cẩm Tú Phường chỉ dựa một loạt hoa văn mới kiếm vô bạc, mà trong đầu Trương Lan Lan chất chứa những thứ ngừng nghỉ, nguồn lợi sẽ vô tận.
Trần thị khẽ c.ắ.n môi, trong đầu nhanh chóng suy tính.
Kỳ thực, nếu Lưu gia thật sự Kinh thành ăn, tìm chỗ dựa khác cũng là thể. Ở Kinh thành, ít thương nhân từ nơi khác đến đều sẽ nương tựa quan viên bản địa, chẳng qua là cần hiếu kính thêm chút bạc mà thôi. Lưu gia tìm đến , cũng là coi trọng mối quan hệ giữa hai nhà, dù nữa, nước phù sa chảy ruộng ngoài.
"Được! Ta thấy mối ăn thể !" Trần thị lập tức quyết đoán, vô cùng sảng khoái nhận lời.
Hạt Dẻ Nhỏ
Ba nữ t.ử nhà họ Lưu mừng rỡ mặt, ngờ Trần thị dễ dàng đồng ý như .
Đã kết thành cộng đồng lợi ích, những lời tiếp theo càng dễ hơn nhiều. Bốn tụ tập một chỗ, tíu tít thảo luận các chi tiết cụ thể, thế nào để bắt đầu, thế nào để góp vốn, thế nào để chia lợi nhuận, thế nào để kinh doanh, v.v.
Trần thị hổ là đích quản lý mấy sản nghiệp, kiến thức của bà phong phú hơn Trương Lan Lan và những khác, khi về kinh doanh thì đó, logic rõ ràng.
Ba nhà họ Lưu sở trường về kỹ thuật, Trần thị sở trường về kinh doanh quản lý. Bốn bổ sung ưu điểm cho , càng càng cảm thấy mối ăn nhất định sẽ kiếm tiền lớn!
"Ta sẽ thư về nhà ngay, với lão gia nhà chuyện ." Trần thị , "Sản nghiệp trong nhà đều do quản lý, bên còn vài chưởng quỹ tháo vát đáng tin cậy gánh vác, sẽ thư cho bọn họ, bảo họ bắt đầu chuẩn việc mở tiệm."
Trương Lan Lan cực kỳ thích tác phong việc nhanh gọn dứt khoát của Trần thị, : "Ta sẽ bảo Tức phụ và đại nhi t.ử bàn bạc, kêu nó tìm những xưởng nhuộm đang sang nhượng, chắc nhanh tin tức. Hoa văn chỉ một vẽ , con gái và Tức phụ đều thể vẽ. Các nàng theo học vẽ nhiều năm, vẽ vài hoa văn thành vấn đề."
"Tốt, việc ở Từ Châu xin phiền Đại sư lo liệu, việc ở Kinh thành cứ giao cho ." Trần thị , "Ngày mai cháu sẽ gửi thư về Kinh thành. Tối nay sẽ thư cho xong, ngày mai gửi cùng. Chỉ là..."
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://www.monkeydtruyen.com/xuyen-thanh-me-chong-doc-ac-cuc-pham/chuong-73.html.]
Trần thị lộ vẻ khó xử, : "Mấy ngày cùng Đại sư chút hiểu lầm. Nay hiểu lầm của chúng hóa giải, thiết như một nhà... Chuyện đó, thiết nghĩ cần thiết để lão gia nhà , sợ lo lắng, thấy đúng ?"
Trương Lan Lan lập tức hiểu ý, vội vàng gật đầu, : "Phải , chúng giờ là một nhà, nào hiểu lầm gì. Chốc nữa sẽ tìm Lăng Nhi chuyện. Nhị thúc nó ở Kinh thành sự vụ phức tạp, đừng lấy những chuyện nhỏ nhặt lông gà vỏ tỏi khiến Chương đại nhân bận lòng. Người ở bên ngoài đều báo tin vui chứ báo tin buồn. Lăng Nhi là đứa hiểu chuyện, với nó một tiếng là ."
Vừa mới kết minh, tặng chút ân huệ nhỏ, lợi lợi .
Trần thị xoa xoa ngực, quả thật một tảng đá lớn rơi xuống. Bà sợ nhất là trượng phu chuyện giận dỗi khiến công công dọn ngoài ở. Dù hiện tại công công ở Lưu gia , bà cũng hòa giải với Lưu gia, chuyện vặt vãnh coi như bỏ qua là , cần nhắc tới.
"Tốt , đa tạ Đại sư!" Trần thị .
"Chỉ là tiện tay mà thôi." Trương Lan Lan phất tay, : "Ta thấy phu nhân lớn hơn vài tuổi, đừng gọi Đại sư Đại sư nữa, khách sáo quá! Nếu phu nhân chê, hãy gọi một tiếng tử."
"Ài, ! Lan tử!" Trần thị thiết gọi một tiếng. Dù nàng cũng là sư phụ của cháu , cũng coi như là một nhà.
Trần thị ở Lưu gia trọn cả ngày hôm đó. Mấy bàn bạc kỹ lưỡng chuyện mở tiệm, đến họa thất của Trương Lan Lan xem xét. Trần thị vẽ những hoa văn đang thịnh hành trong năm, giảng giải sở thích của các quan quý nhân trong thành. Ba Trương Lan Lan chăm chú lắng , ghi nhớ từng điều, chuẩn vẽ vài mẫu tú dạng cho Trần thị xem, bàn bạc xem nên mắt lô tú dạng đầu tiên với màu sắc nào.
Trần thị cũng ăn bữa tối ở Lưu gia. Trên bàn ăn, Chương Phu t.ử thấy Trần thị và Trương Lan Lan sát , thái độ chuyện cũng thiết hơn nhiều, lấy lạ hỏi: "Tiểu Mẫu Đơn, hai nàng ? Sao mới gặp nửa ngày, thiết như tỷ ruột ?"
Trương Lan Lan hì hì, : "Vị Tức phụ của quả là tài giỏi! Vừa tháo vát hiền huệ, đây . Nay , chỉ mong ngày nào cũng bám lấy nàng để học hỏi kinh nghiệm!"
Chương Phu t.ử tin lời Trương Lan Lan bừa, : "Tiểu Mẫu Đơn, con cứ lừa . Lát nữa sẽ hỏi tôn nữ !"
Trương Lan Lan : "Phu tử, và Chương phu nhân đang bàn bạc xem thế nào để tích lũy thêm chút của hồi môn cho tôn nữ đấy!"
Chương Vi đỏ mặt, vội vàng cúi đầu ăn cơm.
Chương Phu t.ử mắt sáng rực. Tôn nữ ông chỉ vài năm nữa là đến tuổi xuất giá. Tôn nữ nhà thì tự thương yêu, bậc lão nhân nào mà chẳng hy vọng đứa cháu gái yêu quý của của hồi môn phong phú khi xuất giá, để đến phu gia cũng thể ngẩng cao đầu ức hiếp.
"Tốt , chủ ý !" Chương Phu t.ử xoa râu, thấy tôn nữ thẹn thùng, bèn xoa đầu Chương Vi, với Trương Lan Lan: "Tiểu Mẫu Đơn, con đừng vòng vo nữa, nương thânh thật khai rốt cuộc cả buổi chiều hai nàng trốn trong phòng những gì."
Trương Lan Lan bèn thuật chuyện các nàng mở tiệm cho Chương Phu t.ử .
Chương Phu t.ử vỗ hai tay một cái, : "Chủ ý đấy! Các con mau chóng mở tiệm , chỗ nào cần giúp đỡ, cứ ! Ta cũng góp chút sức, tích lũy thêm của hồi môn cho Vi Vi nhà !"
Trần thị : "Cha, trong nhà một già, như một bảo vật. Người cứ ăn uống nghỉ ngơi thật , giữ cho cơ thể khỏe mạnh, còn hơn bất kỳ bảo vật nào!"
Trần thị buổi tối về nhà, sắp xếp suy nghĩ, cầm bút thư. Trong thư điều khoản rõ ràng, liệt kê một hai ba bốn năm rành mạch, chưởng quỹ bên chỉ cần theo là sẽ sai sót.
Trương Lan Lan tìm Chương Lăng, nhắc nhở qua về đạo lý "gia hòa vạn sự hưng" (gia đình hòa thuận thì sự đều ). Buổi tối khi dùng cơm, Chương Lăng nhị thẩm cùng sư phụ một nhà ăn, chuyện vui đó đều tan biến, bèn một phong thư mới, xóa bỏ những chuyện vui .
Trần thị hôm tự đưa thư đến Lưu gia, Trương Lan Lan thư của Chương Lăng , hai đặt thư cùng một chỗ, giao cho Chương Lăng.
Lưu Tuấn bên ngừng nghỉ chạy trong thành, khắp nơi dò hỏi chuyện xưởng nhuộm. Buổi trưa Lưu Tuấn về tiệm ăn cơm, một tiểu nhị lén lút chạy , : "Lão bản, một nữ nhân đến tiệm chúng , là tìm ."
"A?" Lưu Tuấn lấy lạ, nữ nhân đến tiệm tìm nhỉ, bèn bảo tiểu nhị dẫn .
Người đến là một cô nương trẻ, dung mạo thanh tú. cô nương cửa, liền : "Ngươi là lão bản họ Lưu? Ta nhà ngươi mua xưởng nhuộm, thật ?"
Lưu Tuấn ngây ngô gật đầu.
cô nương vuốt ngực, : "Hê, quả nhiên là hỏi đúng . Đi, ngươi mau dẫn gặp nương ngươi, xưởng nhuộm nhà sang nhượng."
Hành vi bất thường tức là điều khuất tất. Lưu Tuấn thấy cô nương bán xưởng nhuộm thì cứ bán, nhất định gặp nương , nhất thời thử nàng, : "Chuyện xưởng nhuộm chủ , ngươi với ."
cô nương khoát tay, : "Ta với ngươi, chuyện với Mẫu Đơn Đại sư."
Nàng như , Lưu Tuấn càng dám đưa nàng gặp Nương , bèn đáp: “Cô nương đây đang đùa cợt đấy chứ?”
Cô nương đầy vẻ mất kiên nhẫn, : “Ôi chao, nương ngươi là sảng khoái, sinh đứa con lề mề như ngươi? Ta từng ăn với nương ngươi, thấy bà phối chế t.h.u.ố.c nhuộm. Lần nhà ngươi mua xưởng nhuộm, là tự nhuộm màu để buôn bán tơ lụa, đoán sai chứ?”
Lòng Lưu Tuấn chợt thắt . Chuyện nhà mở tiệm bán mẫu thêu và tơ lụa, ngoài hai nhà Lưu, Chương , ngoài nào , cô nương ?
“Ôi chao, ngươi cứ dẫn đến nhà ngươi, với nương ngươi rằng Hồng cô nương đến tìm bà bái sư.” Nàng , “Xưởng nhuộm nhà , bất luận là t.h.u.ố.c nhuộm thợ đều là bậc tinh nhất, nhà ngươi mua chắc chắn lỗ. Ngày thường giúp trông nom, nhà ngươi cũng bớt tâm sức. Điều kiện duy nhất là Mẫu Đơn Đại sư nhận đồ , truyền thụ cho kỹ nghệ điều chế t.h.u.ố.c nhuộm.”