Xuyên Thành Mẹ Chồng Độc Ác Cực Phẩm - Chương 88

Cập nhật lúc: 2025-11-29 22:02:39
Lượt xem: 4

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/BM51iBiBc

MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

 

Hôn sự định, bất luận là sính lễ giá trang đều chuẩn đủ đầy, nếu thiếu sót gì thì cứ bảo La Uyển trông coi là . Trương Lan Lan bắt đầu suy tính để cho nữ nhi một món “truyền gia bảo” đặc biệt.

 

Thế là, kể từ khi hạ, Trương Lan Lan mỗi buổi chiều đều dành nửa canh giờ, bí mật ẩn trong phòng vẽ vời thứ gì đó, đến cả Lưu Cảnh cũng nàng đuổi ngoài cho .

 

Lưu Tú ngoan ngoãn ở trong khuê phòng của chờ gả. Ngoài việc vẽ mẫu thêu, nàng còn tự tay thêu một chiếc chăn uyên ương. Lưu Dụ sắp cưới thê tử, tuy bề ngoài lộ , nhưng theo ngày Rằm tháng Tám cận kề, ai cũng thể nhận cũng mang theo gió.

 

Thoáng cái đến ngày mười bốn tháng Tám. Chương gia và Lưu gia bàn bạc, dứt khoát đặt hỷ đường của hai đôi tân nhân tại cùng một chỗ, cho thêm phần náo nhiệt. Thế là cuối cùng họ tháo dỡ cửa của Chương phủ và Lưu phủ, xây dựng một cổng vòm mới, rộng rãi và uy nghi. Đến ngày thành , hai cửa mở đối diện , hai phủ liền thông suốt.

 

Người hầu trong phủ bận rộn ngơi chân. Theo thông lệ, đêm khi con gái xuất giá, do nương ngủ cùng, truyền thụ vài đạo lý khuê phòng.

 

Chương Lăng là kẻ từng trải sự đời, Lưu Tú cũng chẳng hiểu gì, Trương Lan Lan sợ đêm tân hôn nữ nhi chịu ủy khuất, đương nhiên giáo huấn một phen. Lưu Tú ngượng đến mức mặt đỏ bừng, lắng Nương thì thầm bên tai. Trương Lan Lan xong, đặt cái hộp gỗ lên bàn trang điểm của Lưu Tú, : “Đây là truyền gia bảo mà nương tặng con, con cất giữ cho kỹ. Tối mai con động phòng, đợi uống rượu giao bôi xong thì hãy mở . Nhớ kỹ, truyền gia bảo chỉ con cùng Lăng nhi , những còn cũng một cái, hiểu ?”

 

Hạt Dẻ Nhỏ

Lời nương dặn dò Lưu Tú luôn ghi lòng tạc . Buổi tối nương con hai ngủ cùng một chỗ. Đêm dần sâu, Trương Lan Lan ôm nữ nhi ngủ . Nàng cảm thấy ngủ bao lâu nha gọi tỉnh. Tân nương t.ử nên dậy trang điểm .

 

Tuy hai nhà ở gần , nhưng lễ nghi thể bỏ. Vẫn dùng kiệu tám khiêng, chiêng trống ồn ào đưa Lưu Tú vòng quanh đường phố bên ngoài một lượt, đó mới từ cửa chính rước Chương phủ. Sáng sớm, Lưu gia chia hai đường. Nữ quyến ở bên Lưu Tú lo liệu, đấng phu quân thì Phó gia nghênh tân nương tử.

 

Trương Lan Lan cả đêm thấy Lưu Cảnh. Hôm qua, Lưu Cảnh nàng sai ngủ cùng . Lưu Dụ cũng là trải sự đời, chẳng hiểu gì. Trương Lan Lan tẩu tẩu tiện với những chuyện đó, Lưu Cảnh là trưởng như phụ, chuyện phòng the với , tránh để tân tức phụ chịu ủy khuất.

 

Phó phủ cách Lưu phủ xa, ở hai đầu Kinh thành, cho dù trời sáng xuất phát, đến Lưu phủ cũng quá giữa trưa. Bởi , Lưu gia tính toán thời gian, rước Lưu Tú khỏi phủ, như vặn hai vị tân nương tử, một khiêng từ cửa lớn Chương phủ , một khiêng từ cửa lớn Lưu phủ , cùng rước đến bên ngoài hỷ đường thiết lập tại Lưu phủ.

 

Chương Lăng và Lưu Dụ hai vị tân lang quan sóng đôi, phong thần tuấn tú, mê hoặc bao nhiêu nữ quyến đến dự tiệc. Hai ngóng trông mỏi mắt, chờ tân nương t.ử nhập cuộc.

 

Cuối cùng tân nương cửa. Hai đôi tân nhân bái thiên địa xong, liền đưa động phòng. Tân nương t.ử chờ trong động phòng, hai tân lang quan ngoài chiêu đãi khách, chuốc rượu say lử đử.

 

Lưu Cảnh thương tế t.ử và , dẫn Lưu Tuấn chặn rượu. Mấy nam nhân đều uống đến say mèm. Chương Phong cũng Trần thị xúi giục giúp cháu chặn rượu, tránh cho cháu trai say quá đến nỗi ngay cả động phòng cũng .

 

Khách khứa lui tới đều là quan viên, con mắt tinh đời, cho dù loạn cũng quá đáng. Thấy hai tân lang quan đều say năm sáu phần, liền chuốc rượu họ nữa. Mấy thiếu niên lang vây quanh hai tân lang quan, chia đưa họ đến động phòng. Động phòng của Lưu Dụ đặt tại Lưu phủ, còn Chương Lăng thì ở Chương phủ. Các thiếu niên chia hai nhóm, náo loạn một hồi.

 

Trương Lan Lan sợ bọn họ náo loạn quá mức, sớm ngoài cửa phòng Lưu Tú canh chừng, bảo La Uyển xem chừng bên Lưu Dụ. May mắn Chương Lăng là gánh vác việc, tuy say, nhưng vẫn chặn đám đang hăm hở náo động phòng, đuổi hết thiếu niên lang . Hắn sớm thể chờ đợi thê t.ử của .

 

Trương Lan Lan ở ngoài cửa xa xa thấy Chương Lăng bước đến, đang giáo huấn vài câu, bỗng nhiên Chương Lăng dừng bước, rẽ sang hướng khác. Trương Lan Lan đang tự hỏi , lát liền thấy Chương Lăng cầm một cái mâm, đó đặt một chén mì sợi gà xé nóng hổi.

 

Tên nhóc lắm, thê t.ử cả ngày ăn uống, thương thê tử, tồi tồi. Trương Lan Lan hài lòng gật đầu, giờ xem ngay cả việc vẻ Sư phụ giáo d.ụ.c đồ cũng cần, liền trực tiếp dẫn Đào Hồng rời .

 

Chương Lăng bưng mì phòng, đuổi các nha bà t.ử , vén khăn che đầu. Nhìn thấy Tú Tú mà ngày đêm mong nhớ kiều diễm như hoa, cảm thấy cả đều nóng bừng.

 

“Tú nhi, đói cả ngày , ăn chút mì .” Chương Lăng nắm tay Lưu Tú, dẫn nàng đến bàn xuống.

 

Lưu Tú đói bụng lắm , ăn xong mì, lúc mới cảm thấy dễ chịu hơn nhiều. Hai uống rượu giao bôi. Chương Lăng thâm tình thê tử, khó kìm lòng nắm lấy vòng eo nàng.

 

Lưu Tú hổ, vùng , chuyển chủ đề, lắp bắp : “Nương, nương dặn , truyền gia bảo... là uống rượu giao bôi xong mới xem.”

 

Chương Lăng lúc tâm trí nghĩ gì đến truyền gia bảo, cho dù cho cả núi bảo vật cũng cần. Xuân tiêu một khắc đáng ngàn vàng cơ mà!

 

Lưu Tú ngượng đến mức mặt đỏ như nhỏ máu, ngay cả cũng dám, chạy như bay đến bàn trang điểm, lấy cái hộp mà nương đưa đến. “Nương , chỉ hai chúng , để truyền gia bảo.” Lưu Tú cúi đầu, giọng nhỏ như tiếng muỗi, lộ một gáy trắng nõn.

 

Chương Lăng cảm thấy nhẫn nại đến cực hạn, nhưng thê t.ử xem truyền gia bảo, hơn nữa còn là Sư phụ tặng. Ai da, Sư phụ rốt cuộc đang cái quái gì ! Chương Lăng thầm bụng phi, cho động phòng t.ử tế !?

 

Chương Lăng mở hộp , xem bên trong rốt cuộc là bảo bối gì. Chỉ thấy bên trong là mấy quyển sách dày cộp. Lưu Tú và Chương Lăng lật xem, lập tức kinh ngạc đến ngây dại! Bên trong cư nhiên là xuân cung đồ do chính tay Trương Lan Lan vẽ! Trên đó còn cái gì đó Bách Linh Bát Thức (Một trăm lẻ tám tư thế)?

 

Ngoài khuôn mặt của nhân vật là để trống , các phần còn miêu tả chân thật đến cực điểm! Trong sách còn kẹp một tờ giấy nhỏ, : “Yêu đồ chuyên tâm nghiên cứu, đối đãi với Tú nhi nhà , chớ phụ một mảnh khổ tâm của vi sư.”

 

Cái thứ so với mấy thứ thô thiển mà Chương Lăng lén lút kiếm về học rõ ràng hơn nhiều! Chương Lăng lập tức cảm thấy một Sư phụ là họa sĩ theo trường phái hiện thực thật tuyệt vời! Sư phụ quả thật quá hiểu , còn chuẩn cho món truyền gia bảo !

 

“A!” Lưu Tú kinh hô một tiếng, ngượng đến mức mặt đỏ bừng.

 

Có một nương vẽ vời gì đó, quả thật quá ư là hổ!

 

“Sư phụ để lời dặn chuyên tâm nghiên cứu mà.” Chương Lăng hì hì.

 

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://www.monkeydtruyen.com/xuyen-thanh-me-chong-doc-ac-cuc-pham/chuong-88.html.]

Lưu Tú hận thể tìm cái kẽ đất chui . Trong lúc hoảng loạn, nàng đ.á.n.h đổ cái hộp, mấy quyển sách dày cộp bên trong liền rơi xuống đất. Chương Lăng thấy quyển sách chỗ kỳ lạ, khi lật nhanh, những tiểu nhân bên trong hình như còn đang cử động?

 

Lưu Tú tâm trí chú ý quyển sách đó, chỉ hận thể đào một cái hố chôn nó cho . Chương Lăng nhặt quyển sách lên, lật nhanh, phát hiện bên trong quả nhiên đang cử động!

 

, Trương Lan Lan vẽ một cuốn sách hoạt hình đơn giản tặng cho họ quà cưới kiêm truyền gia bảo…

 

Thế là, ánh nến đỏ lay động, một phòng tràn ngập thở diễm lệ.

 

Sau khi Chương Lăng và Lưu Dụ thành hôn, Trương Lan Lan liền ném hết công việc trong tay cho Phó thị và La Uyển, bản cùng Lưu Cảnh thuê một chiếc thuyền lớn xa hoa, tính toán du sơn ngoạn thủy khắp nơi, triệt để quản việc nhà nữa.

 

Chương phu t.ử , nài nỉ đòi theo. Phu thê hai bàn bạc, thương lượng với Chương Phong, quyết định mang Chương phu t.ử theo. Dù họ chủ yếu đường thủy, con thuyền đó xa hoa, ở thoải mái, thích hợp cho già du ngoạn.

 

Thế là, khi Lưu Tú về nhà Nương đẻ, phu thê Lưu Cảnh nhanh chóng phất áo bỏ , ngay cả Lưu An cũng mang theo. La Uyển ghen tị thôi, nhưng nàng đang chăm sóc ba tiểu oa nhi, thể thoát khỏi việc nhà trong phủ. Nàng thầm tính toán, mau mau chờ bọn trẻ lớn lên, ném hết việc cho Tức phụ, bản cũng giống như Bà bà, khắp nơi du sơn ngoạn thủy.

 

Ăn uống vui chơi là sảng khoái nhất, ai thèm quản cái thứ gia đình phiền toái đó!

 

Phó thị gả tới, lập tức La Uyển giao phó việc quản gia trong phủ. La Uyển quản ba đứa trẻ và chuyện Cầu Vồng Các đủ bận rộn, nào còn tâm trí mà quản việc nhà.

 

Phó thị mặt mày ngơ ngác. Người Lưu gia theo lẽ thường tình? Chẳng lẽ những gì nàng học ở nhà Nương đẻ về cách tranh quyền đoạt vị quản gia đều là trò đùa ? Nàng thấy những nhà Lưu gia ai nấy đều chỉ mong quản gia.

 

Trương Lan Lan du sơn ngoạn thủy, thỉnh thoảng thư về nhà. Trong thư nàng chi tiết miêu tả phong tục tập quán các nơi, đặc biệt nhấn mạnh ẩm thực! Thậm chí nếu nàng vui vẻ, còn vẽ vài đĩa thức ăn để chọc thèm bọn họ.

 

Lưu Tú một lòng câu thúc khó nhịn, cũng theo nương ngoài du ngoạn, nhưng nàng mới tân hôn mang thai. Nàng hận đến mức lườm Chương Lăng mấy cái. Nếu tên , nàng thể ké thuyền của nương nàng chơi khắp nơi !

 

Lưu Tú gả sang Chương gia, cuộc sống trôi qua dễ chịu, nhị thẩm và tiểu cô đều thiết với nàng. Chỉ là nàng ốm nghén nghiêm trọng lắm, mấy tháng đầu nôn ói ngừng. Chương Lăng mỗi ngày về nhà hầu hạ thê tử, hầu hạ thầm bụng phi đứa con trong bụng Lưu Tú: “Ngươi thể đến muộn hơn chút ? Cha ngươi mới động phòng khai vị thôi, còn ăn mấy bữa ăn nữa !”

 

Trương Lan Lan tin con gái mang thai, chỉ bảo Trần thị chiếu cố nhiều hơn một chút, bản sẽ trở về khi Lưu Tú sinh nở, vô tư dẫn Chương phu t.ử xuống phương Nam du ngoạn tiếp.

 

Lưu Tú khổ sở: Quả nhiên con gái gả là bát nước hắt mà!

 

Phải rằng, việc du ngoạn sơn thủy khắp chốn quả thực thoải mái hơn nhiều so với việc quản lý gia sự cửa hàng, mỗi ngày chỉ lo ăn uống vui chơi, hết bạc thì gia đình sẽ gửi tới. Rong ruổi bên ngoài lâu về cố hương Lưu Gia thôn ở Từ Châu để nghỉ ngơi một thời gian.

 

Vương Nhạc cũng đính . Năm xưa Lưu Tú thành , Vương gia nhờ gửi tặng lễ vật chúc mừng đến Kinh thành, thế nên Trương Lan Lan cũng nhân cơ hội Vương Nhạc thành hôn mà hồi đáp lễ.

 

Hai nhà từ đó mới thỉnh thoảng khôi phục qua . Thời gian trôi qua, những chuyện vui năm xưa cũng tan thành mây khói, Hồ thị thỉnh thoảng tới thôn thăm nàng, hai thiết như thuở .

 

Lang bạt bên ngoài gần một năm, mãi đến khi Lưu Tú sắp lâm bồn, phu thê Lưu Cảnh mới dẫn theo Chương phu t.ử trở về Kinh thành.

 

Lần trở về, phu t.ử trông như trẻ cả chục tuổi, khiến Trần thị vô cùng hâm mộ, cũng cùng bọn họ chơi, chỉ là Trần thị thể so với Trương Lan Lan, nếu nàng ở đây, một Lưu Tú chăm con, lo cửa hàng, lo việc phủ, quả thực thể xoay xở nổi.

 

Lưu Tú sinh nở khá thuận lợi, hạ sinh một nữ nhi, dáng vẻ giống hệt Lưu Tú. Chương Lăng mừng rỡ khép miệng, ôm lấy con gái mà suýt nữa thì leo lên nóc nhà.

 

Sau khi Lưu Tú sinh con, bên phía Phó thị cũng tin vui, m.a.n.g t.h.a.i ba tháng, Lưu gia sắp thêm con cái!

 

Phó thị mang thai, tự nhiên thích quản lý việc nhà, đem gia sự trong phủ ném cho Đại tẩu. Trương Lan Lan đành nhận lấy mà quán xuyến, bèn với Lưu Cảnh: “Chờ sinh xong, thể hồi phục, chúng nhanh chóng ngoài, kẻo trói buộc. Lần chẳng Thục Trung thú vị , chúng sẽ tới Thục Trung!”

 

Phó thị hạ sinh một nam hài, Trương Lan Lan cẩn thận hầu hạ nàng cữ. Chờ đứa trẻ lễ đầy tháng xong, nàng dẫn theo Lưu Cảnh và Chương phu tử, tiếp tục cuộc hành trình.

 

Đã lo lắng nửa đời , những chuyện vụn vặt trần tục thể trói buộc bước chân nàng thêm nữa. Con cái đều tạo hóa riêng của chúng, lo lắng cũng bao giờ hết, chi bằng thừa dịp thể còn khỏe mạnh, còn thể vui chơi, tận hưởng cuộc đời cho trọn vẹn.

 

Sông lớn cuồn cuộn, thuyền vạn dặm, nàng cùng xem khắp non sông vạn dặm .

 

Lưu thị gia tộc từ Lưu Dụ bắt đầu hưng thịnh, Lưu Dụ quan đến Nội các, khi cáo lão hương trở về cố hương Từ Châu để an hưởng tuổi già, năm năm cháu trai của y là Lưu Thanh nhập Nội các. Một gia tộc trong hai đời liên tiếp sản sinh hai vị Các lão, đây là điều duy nhất trong triều đại .

 

Lưu Dụ trở về Lưu Gia thôn ở Từ Châu, phụng dưỡng trưởng, tẩu tẩu cùng ân sư Chương Hòe .

 

Chương Hòe sống thọ tới một trăm lẻ hai tuổi, phu thê Lưu Cảnh cũng lúc gần trăm tuổi mà cùng ngày giá hạc về tây, hợp táng tại tổ mộ Lưu gia.

 

Nam t.ử Lưu thị gia tộc giỏi sách, nữ quyến khéo hội họa, gia tộc hưng thịnh, từ đó mà kéo dài trăm năm.

 

(Hoàn)

Loading...