Xuyên Thành Mẹ Chồng Mang Cả Nhà Đổi Đời - Chương 101: So Sánh

Cập nhật lúc: 2026-04-19 13:42:32
Lượt xem: 2

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/50Swm38Sjz

MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

 

Phong tục ở chỗ bọn họ là cưới vợ đưa sính lễ, bình thường là từ hai trăm văn đến sáu trăm văn đồng nhất, trấn đa phần là sáu trăm văn, trong thôn thường là bốn trăm văn, trong núi sẽ ít hơn một chút, nhưng cũng hai trăm văn, Dương Đại Đầu đưa còn nhiều hơn cả trấn.

 

Liễu mẫu tiền dọa sợ, gân cổ lên hô: "Lão đầu t.ử, A Thụ!"

 

Liễu phụ và Liễu Thụ giật nảy , vội vàng nhà, thấy tám trăm văn tiền thì cả hai đều ngẩn .

 

Liễu phụ nghiêm túc hỏi: "Diệp t.ử, con thật , Dương gia lấy nhiều tiền như ?"

 

Bọn họ đều Dương gia nghèo, cũng tiền của Dương Hổ lai lịch bất chính, hiện giờ Dương Hổ đều c.h.ế.t, theo lý thuyết thì cuộc sống của Dương gia hẳn là càng khó khăn hơn mới đúng.

 

Liễu Diệp mím môi : "A cha, đại ca, đều là chuyện xưa , hiện giờ tình hình nhà chồng con vô cùng, chỉ xây mười mấy gian nhà mới, còn mở một cái xưởng, Đại Đầu cũng đầu bếp chính cho ở khách sạn, chỉ riêng tiền tháng ít, càng đừng chồng con còn bắt chúng con nộp tiền lên, hai đứa con hiện tại tự tích cóp tiền, trong tay dư dả, cần lo lắng."

 

Liễu mẫu ở một bên cảm thán : "Mọi xem, con bé cao lên béo lên ?"

 

Hai hán t.ử thô kệch lúc mới cẩn thận chằm chằm Liễu Diệp, rốt cuộc cũng phát hiện điểm khác biệt của nàng.

 

Liễu Thụ may mắn : "May quá may quá, nếu lúc đến Dương gia cưỡng ép mang chẳng là hại ! Hừ! Đại bá nương vẫn luôn khoe khoang nam nhân Liễu Dung gả cho , lúc đầu đối phương chẳng cũng chỉ đưa bốn trăm văn sính lễ, bên chính là đưa đủ tám trăm văn! Còn nhiều hơn bọn họ gấp đôi!

 

Lần lễ tết mang về thể bằng lễ tết nhà khác mấy năm! Quay đầu đổi chúng sang đại phòng khoe khoang."

 

Liễu Diệp che miệng khẽ, đem chuyện xảy đường tới đây kể , ba Liễu gia hả giận to.

 

Dương Đại Đầu phát hiện nhạc phụ và đại cữu ca nhà một chuyến, lúc rõ ràng thiết với hơn ít, còn vẻ mặt lạnh nhạt, hờ hững, bây giờ chỉ kéo chuyện nhà chuyện cửa, còn hỏi thăm tình hình trong nhà, thậm chí còn cùng uống một chén thật ngon.

 

Liễu Dung ở cách vách thấy tiếng , nháy mắt kéo dài mặt , trừng mắt Liễu Mộc: "Đại ca, Dương gia một cái gì , nghèo lý, gả qua đó khẳng định đường sống , đường dường như sống tồi a!"

 

Liễu Dung nghiến răng nghiến lợi.

 

Đinh thị kinh ngạc cực kỳ: "Không thể nào! Muốn nó sống hơn nữa chẳng lẽ còn thể hơn con? Nhà Khôn Bằng chính là g.i.ế.c heo, nhà ai dăm bữa nửa tháng thể dính chút mặn? Nhìn xem nuôi con bao nhiêu! Mạnh hơn ở nhà đẻ nhiều!"

 

Nếu thấy Liễu Diệp bà cũng nghĩ như , nhưng thấy bộ dáng Liễu Diệp hiện giờ còn một trang phục , bà đều cảm thấy trong lòng khó chịu, đầu nũng với Mã Khôn Bằng: "Ta may một bộ y phục mới."

 

Nụ mặt Mã Khôn Bằng nhạt vài phần: "Nàng còn mấy bộ y phục mặc ?"

 

Liễu Dung chu miệng lầm bầm : "Đó đều là mang từ nhà đẻ sang, đến nhà ngay cả một đôi giày mới cũng từng ! Nhìn đường xem, cũng chỉ xuất giá sớm hơn hai tháng, xem hôm nay nó mặc, đều là đến nhà chồng mới !"

 

Đinh thị vốn dĩ còn rõ tình huống, rốt cuộc cũng hiểu vài phần, ngay lập tức chạy sang cách vách: "Diệp t.ử về !"

 

Liễu mẫu ở trong phòng, ngay cả động cũng lười động, bên ngoài truyền đến tiếng chuyện của Liễu phụ và Đinh thị.

 

Liễu Diệp : "A nương, con ngoài xem ."

 

Khi Đinh thị thấy Liễu Diệp như biến thành khác cũng nhịn trong lòng chua xót: "Dô! Một năm gặp Diệp t.ử nhà chúng thế mà trở nên xinh như ! Chẳng lẽ là ở nhà chồng ăn tiên đan !"

 

Dương Đại Đầu lời cảm thấy thích hợp, thò đầu : "Tiên đan gì? Chẳng qua là ngày ngày ăn thịt mà thôi."

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://www.monkeydtruyen.com/xuyen-thanh-me-chong-mang-ca-nha-doi-doi/chuong-101-so-sanh.html.]

 

Đinh thị hít ngược một khí lạnh, lúc mới rõ Dương Đại Đầu, thể hiện giờ bộ dáng Dương Đại Đầu so với lúc Đinh thị gặp tuấn hơn nhiều, ít nhất hơn Mã Khôn Bằng.

 

So sánh , trong lòng Đinh thị càng thêm khó chịu, lạnh : "Còn ngày ngày ăn thịt! Tưởng nhà ngươi giống nhà con rể ? Cũng sợ thổi bò rách da."

 

"Ha ha ha thổi rách thổi rách, đại bá nương ! Muội phu của đầu bếp ở khách sạn, còn là đại trù, cũng là ngày ngày ăn thịt !" Liễu Thụ dương dương đắc ý , loại cảm giác hãnh diện.

 

Nụ của Đinh thị giữ nữa: "Đại trù? Chỉ bằng ? Đừng giỡn!"

 

Dương Đại Đầu với Liễu phụ: "Vừa lúc nhạc phụ nhạc mẫu còn nếm qua tay nghề của con, hôm nay liền xuống bếp trổ tài một chút cho ."

 

Liễu phụ kinh hãi: "Con thật ? Đâu chuyện cô gia tới cửa còn để cô gia nấu cơm!"

 

Liễu phụ ngăn cản, Dương Đại Đầu nhà bếp, thuần thục quét mắt qua gia vị bên trong, với Liễu Diệp: "Chỉ muối và dầu, quá ít, may mắn mang một ít đồ vật tới, nàng giúp lấy qua đây."

 

"Được !" Liễu Diệp xách cái giỏ tới, từ cùng lấy một ít bình lọ nhỏ, g.i.ế.c cá g.i.ế.c gà, động tác gọi là một cái nhanh nhẹn, đặc biệt là lúc thái cá, cách xử lý liền trong nghề, giống với phụ nhân bếp núc bình thường như bọn họ.

 

Liễu phụ và trực tiếp thẳng mắt, tròng mắt Đinh thị càng là sắp rớt ngoài.

 

Chờ cá kho của Dương Đại Đầu khỏi nồi, lời nghi ngờ của Đinh thị rốt cuộc nữa, Liễu mẫu và Liễu Hồng ở bên cạnh câu câu thảo luận tiền tháng của Dương Đại Đầu, sắc mặt càng thêm âm trầm.

 

Sự chú ý của đều ở Dương Đại Đầu, cũng Đinh thị rời từ lúc nào.

 

Đinh thị đến cửa nhà liền thấy cách vách một trận tiếng trầm trồ khen ngợi, nghĩ đến Dương Đại Đầu đến nhà vợ tặng đồ xuống bếp, hiền hòa việc, cô gia nhà bà giống như đại gia, cửa m.ô.n.g liền từng động đậy, con gái một bộ y phục mới còn cao hứng, càng nghĩ trong lòng càng nghẹn đến hoảng.

 

Dương Đại Đầu lộ một tay trấn trụ tất cả Liễu gia, ánh mắt Liễu phụ cực kỳ thiết, lôi kéo ngừng hỏi đông hỏi tây.

 

Liễu Diệp tình huống , dứt khoát tự cầm điểm tâm đến nhà Vạn nương t.ử.

 

Nhà Vạn nương t.ử cách đó xa, là một tòa nhà ngói xanh, bởi vì thành , cũng quyến khác, lễ tết nhất, trong nhà quạnh quẽ thật sự.

 

Vạn nương t.ử đang ở trong phòng thêu hoa, thấy tiếng gõ cửa mở cửa, thấy là Liễu Diệp còn kinh ngạc một chút: "Đã về ? Nhìn dáng vẻ sống cũng tồi."

 

Nói xong hai nhà.

 

Liễu Diệp buông điểm tâm xuống: "Vạn cô cô, chồng con điểm tâm, nếm thử."

 

Vạn nương t.ử cũng mở , mà là : "Con lòng, chuyện đường tỷ con hãm hại con, còn khó chịu một trận, hiện tại con như liền yên tâm."

 

Hốc mắt Liễu Diệp ửng đỏ: "Cảm ơn Vạn cô cô nhớ thương, Liễu Diệp , vẫn khỏe chứ?"

 

"Vẫn như cũ, cái gì ? Trước nhận một đứa con gái nuôi , kết quả đứa nhỏ khi gả chồng liền giống như mất tích, còn tâm bằng con, haizz! Nói nhiều khó chịu, nhắc tới!" Có lẽ là lớn tuổi, lời của Vạn nương t.ử so với nhiều hơn nhiều.

 

Liễu Diệp như trong lòng khó chịu, c.ắ.n răng : "Vạn cô cô, tuy rằng con gả chồng, nhưng vẫn thể phụng dưỡng tuổi già cho !"

 

 

Loading...