Xuyên Thành Mẹ Chồng Mang Cả Nhà Đổi Đời - Chương 280: Dương Đại Đầu Vào Cung
Cập nhật lúc: 2026-04-19 13:49:32
Lượt xem: 0
Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới
mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!
https://s.shopee.vn/2qORev24qW
MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!
Hoàng đế xác thật an ủi, sắc mặt mắt thường thể thấy lên, chính là còn chút biệt nữu: “Trước trẫm từng qua huyện Bình An phủ Cù Châu, gặp qua mấy đứa nhỏ nhà Quảng Ân Bá, từng đứa thật thà hiếu thuận thông minh đáng yêu, hiếm thấy chính là đột nhiên phát gia cũng nửa điểm phù phiếm.
Lại xem lão Lục, trẫm nghĩ thế nào cũng nghĩ , trẫm cho nhất, Bạch gia là hoàng thương, thể là tiền nhất trong đám ! Như thế còn đủ! Trẫm thật sự thất vọng a!”
Thụy Lão Vương gia ngẩn , dùng sức chớp chớp mắt, : “Đều con nhà nghèo sớm đương gia, tình huống nhà họ Dương giống , hài t.ử sớm trưởng thành ? Huống chi Quảng Ân Bá xác thật lợi hại, một nữ t.ử tâm ức khí lượng thành phủ đều thể so sánh với nam t.ử, nàng nuôi hài t.ử ưu tú cũng kỳ quái a!”
Hoàng đế lâm trầm tư, hồi lâu mới sâu kín : “Hoàng thúc, ngài trẫm để Quảng Ân Bá thường xuyên cung chuyện với phi tần về đạo nuôi con khả thi ?”
“Phụt!” Nước trong miệng Thụy Lão Vương gia phun hết , kinh ngạc phi thường: “Hoàng thượng! Ngài cho dù sốt ruột cũng thể bậy a! Quảng Ân Bá xuất cao, tuy rằng phát hiện hương vu và bạch thiều tạo phúc vạn dân, nhưng trong mắt những cao môn quý nữ phận vẫn thấp một chút, ngài để nàng cùng những nữ nhân hậu cung đàm luận đạo nuôi con là kéo thù hận cho nàng ?”
Hoàng đế cũng chỉ là , Thụy Lão Vương gia quở trách một trận, lập tức liền tắt tâm tư.
Giang Ninh mãi cho đến khi cửa cung lên xe ngựa trái tim còn thình thịch đập loạn, xe ngựa một lát, nửa đường liền gặp xe ngựa của Định Quốc Công phủ dừng ở ven đường.
Xa phu hỏi thăm một tiếng, Giang Ninh vén rèm xe lên, lúc thấy hạ nhân Định Quốc Công phủ chờ ở bên cạnh.
“Bá gia, lão thái quân mời ngài qua chuyện.”
Giang Ninh gật đầu, bảo xa phu đ.á.n.h xe ngựa qua.
Lúc Thẩm lão thái quân cũng xốc rèm xe lên, hai cách thế hệ lúc thế mà loại cảm giác cùng chung hoạn nạn khi sống sót.
Thái độ của Thẩm lão thái quân thập phần ôn hòa, còn vài phần nhiệt tình và thấp thỏm: “Bá gia, lão mời ngươi đây là hỏi khi lão , Hoàng thượng còn tức giận ?”
Giang Ninh bày bộ dáng dự liệu bên trong, hướng Thẩm lão thái quân gật đầu: “Lão thái quân cần lo lắng, Hoàng thượng thực , chỉ là giữ thần để giao đãi một việc thôi, một việc qua liền qua, cần ghi nhớ trong lòng.”
Ánh mắt Thẩm lão thái quân Giang Ninh nháy mắt đổi, nặng nề gật đầu, ha hả : “Như thế lão liền an tâm , rượu của Bách Vị lâu ngay cả Hoàng thượng cũng thích, lát nữa lão bảo Quốc công gia mua mấy vò về nếm thử.”
Giang Ninh che miệng khẽ: “Vậy thật đúng là khéo, Hoàng thượng cũng rượu, ngài cùng Hoàng thượng hổ là một nhà.”
Lời Thẩm lão thái quân thích , lập tức liền híp mắt: “Bá gia rảnh rỗi thường tới Định Quốc Công phủ chơi, lão hoan nghênh hết .”
“Đa tạ lão thái quân, rảnh rỗi nhất định !”
Giang Ninh chờ xe ngựa Định Quốc Công phủ mới bảo xa phu đ.á.n.h xe về Bách Vị lâu.
Lúc trong Bách Vị lâu còn đang nghị luận màn kịch vui đường phố hôm nay, cùng với chuyện Bạch gia gia.
Liễu Diệp thấy bà trở về, vội vàng đỡ đến hậu viện: “A nương, Bạch gia gia ? Đó là hoàng thương ?”
Hôm nay màn kịch vui phố nàng cũng mặt, chỉ tưởng Bạch gia xảy bê bối l.o.ạ.n l.u.â.n, trăm triệu nghĩ tới thế mà còn chuyện.
Tuy rằng Bạch gia xuống dốc nàng vui vẻ, nhưng một quái vật khổng lồ cứ như đổ cũng đủ kinh hãi.
Giang Ninh chống đỡ đến khi Liễu Diệp đóng cửa, cả trực tiếp nhào ghế.
Liễu Diệp hoảng sợ, vội vàng đỡ dậy, rót nước nóng cho Giang Ninh.
Tay bưng chén của Giang Ninh đều đang run.
Liễu Diệp đến trong lòng đ.á.n.h trống, vội vàng tiếp nhận chén đút miệng bà.
Qua một lát Giang Ninh mới hoãn , nhắm mắt phân phó : “Đi gọi Đại Đầu đây, việc giao đãi.”
Dương Đại Đầu đang ở phòng bếp dạy mấy hạ nhân nấu ăn, mùa đông khắc nghiệt mà đầu đầy mồ hôi, cửa còn mang theo một cỗ mùi mồ hôi.
Giang Ninh theo bản năng nhíu mày, nghiêm túc thẳng : “Hoàng thượng bảo con cung, là thương lượng chuyện tiệc tối đêm giao thừa, con lát nữa tắm gội một bộ quần áo sạch sẽ.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://www.monkeydtruyen.com/xuyen-thanh-me-chong-mang-ca-nha-doi-doi/chuong-280-duong-dai-dau-vao-cung.html.]
Hôm nay trong cung xảy nhiều chuyện, Hoàng thượng tự tay c.h.ặ.t một cánh tay của Lục hoàng t.ử, biếm thứ nhân vòng cấm, Đức phi phế, Bạch gia gia, còn Đổng gia...”
Vợ chồng Dương Đại Đầu đến trợn mắt há hốc mồm, hồi lâu đều phục hồi tinh thần .
Dương Đại Đầu càng là hai chân run rẩy: “A nương, con thể chờ Hoàng thượng tâm tình cung ?”
Giang Ninh tiếc nuối lắc đầu: “A nương cũng con lúc tiến cung diện thánh, nhưng ai bảo Hoàng thượng cứ điểm tên của con, hoàng mệnh khó trái, con trai a! Con hãy nhớ kỹ, cẩn ngôn thận hành, ít ít , giả bộ hồ đồ, hiểu ? Tương lai nhà cũng đều dựa con đó!”
Dương Đại Đầu chính là như thế nào khỏi sương phòng, là như thế nào tắm gội rửa mặt, chờ phục hồi tinh thần mặc một quần áo tơ lụa mới tinh ở trong xe ngựa.
Quần áo , Diệp t.ử cũng tắm cho sạch sẽ, xe ngựa cũng thoải mái, hết thảy đều khá , chính là luôn cảm giác chỗ nào cũng thích hợp.
Chờ xe ngựa tới cửa cung, tường thành nguy nga, choáng váng, bước tiếp theo nên gì.
Vẫn là cấm vệ quân dẫn đầu hỏi chuyện mới lắp bắp báo gia môn.
Mãi cho đến khi cấm vệ quân dẫn cung còn loại cảm giác đang mơ.
Mơ mơ màng màng, cứ như quỳ gối mặt Hoàng đế.
Hoàng đế vốn dĩ tâm tình là buồn bực, Dương Đại Đầu ngốc nghếch tiến đến, ngài tức khắc vui vẻ, bảo Đức Khang ban chỗ cho .
Dương Đại Đầu cũng hiểu những quy củ , Hoàng đế bảo thật đúng là rắn chắc xuống.
Đức Khang chút sốt ruột.
Hoàng đế nhịn ha ha.
Đôi mắt trong veo của Dương Đại Đầu tràn đầy mờ mịt và luống cuống, còn vài phần thật cẩn thận và .
Hoàng đế mạc danh tâm tình lên, : “Dương Đại Đầu, Quảng Ân Bá với ngươi trẫm tìm ngươi cung là vì chuyện gì ?”
Dương Đại Đầu gật đầu lia lịa: “Khởi bẩm Hoàng thượng, a nương đều với thảo dân , ngài bảo thảo dân cung là vì chuyện nấu ăn cho tiệc tối đêm giao thừa.”
Hoàng đế gật đầu, dậy: “Đi thôi! Trẫm dẫn ngươi Ngự thiện phòng xem.”
“Hoàng thượng?” Đức Khang ngẩn , rõ nguyên do.
Dương Đại Đầu thì ngoan ngoãn theo lên, ở lưng Hoàng đế từng bước theo.
Một đoàn tới đột ngột, ngự trù của Ngự thiện phòng trở tay kịp, càng cho Hoàng đế ngoài ý chính là ngài thế mà ở chỗ thấy Vĩnh Dương công chúa và Bát hoàng t.ử Tiêu Trọng Quân.
“Vĩnh Dương? Lão Bát? Các con đang gì?”
Vĩnh Dương công chúa và Bát hoàng t.ử hoảng sợ, hai còn dính bột mì, giống như đứa nhỏ sai chuyện dùng sức lắc đầu lui về phía .
“Nhi thần bái kiến phụ hoàng.”
Hoàng đế nhíu mày tiến lên: “Trẫm hỏi các con đang gì?”
Hai hai mặt , mở miệng như thế nào.
Ngự trù kiên trì bẩm báo: “Khởi bẩm Hoàng thượng, Vĩnh Dương công chúa và Bát hoàng t.ử Hoàng thượng tâm tình vui, đặc biệt tới Ngự thiện phòng tìm vi thần học món ăn Hoàng thượng thích ăn.”
“Cái gì tiện ?” Lông mày nhíu c.h.ặ.t của Hoàng đế giãn , tâm tình hơn nhiều.