Xuyên Thành Mẹ Chồng Mang Cả Nhà Đổi Đời - Chương 309: Bước Đầu Tiên Trả Thù

Cập nhật lúc: 2026-04-19 13:50:53
Lượt xem: 0

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/5L5nAgyTop

MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

 

Kỳ Quảng An nữ nhân đang ôm c.h.ặ.t lấy chân , hận sắt thành thép mắng: “Hôm nay nể mặt vợ tạm thời xử lý , đợi chuyện xong xuôi, chúng tính sổ đàng hoàng!”

 

Bỏ lời tàn nhẫn, y lập tức sai đưa Dương Tiểu Hoa và Chung Miên Miên .

 

Thừa dịp đêm hôm khuya khoắt đều đang ngủ, bên ngoài ai, họ thuận lợi đưa hai đến phòng lái ở phía tầng một. Chỉ ở đây mới là an nhất, khó phát hiện nhất.

 

Kỳ Quảng An ném các nàng trong khóa trái cửa bỏ .

 

Ánh sáng trong phòng lái mờ ảo, chỉ hai ngọn đèn dầu tỏa chút ánh sáng yếu ớt.

 

Dương Tiểu Hoa khi xác định bên ngoài động tĩnh, nhanh ch.óng cởi trói tay, lưu loát gỡ dây thừng chân, lấy miếng vải miệng , động tác liền mạch lưu loát, khiến Chung Miên Miên đến ngây .

 

Nàng dọn dẹp xong đồ đạc , lập tức cởi trói cho Chung Miên Miên, hạ thấp giọng dặn dò bên tai nàng: “Nhỏ tiếng thôi, đừng kinh động bên ngoài, bây giờ đến lượt chúng phản sát .”

 

Chung Miên Miên kinh hãi: “Tiểu Hoa tỷ tỷ, tỷ bình tĩnh như ?”

 

Dương Tiểu Hoa tinh nghịch chớp mắt với nàng, mang bộ dạng như lẽ đương nhiên: “Vì ngay từ đầu đang diễn kịch mà! Từ lúc lén bọn chúng chuyện kẻ đó tuyệt đối sẽ tay, một kế thành chắc chắn sẽ sinh kế khác. Chúng còn thuyền hai ngày, đạo lý ngàn ngày phòng trộm. Cho nên chủ động bó tay chịu trói, như mới ai vô tội ai đáng c.h.ế.t!”

 

“Tỷ lợi hại quá! Tỷ thông minh quá! Từ hôm nay trở , trong lòng tỷ chỉ xếp Giang đại nương thôi!” Chung Miên Miên lúc hóa thành tiểu mê của Dương Tiểu Hoa.

 

Cửa phòng lái khóa trái từ bên ngoài, các nàng thể quang minh chính đại , phía bên là cửa sổ, bên ngoài là biển cả.

 

“Làm đây?” Chung Miên Miên hết cách, thấy Dương Tiểu Hoa lưu loát chui khỏi cửa sổ, nàng sợ tới mức dám thở mạnh.

 

Đợi xác định Dương Tiểu Hoa an trèo lên mới thò đầu , cái gì cũng dám , cái gì cũng dám hỏi.

 

Bên Dương Tiểu Hoa giống như con khỉ, bám sợi dây thừng rủ xuống từ cột buồm, nhanh ch.óng đến bên ngoài sương phòng tầng hai, với tốc độ nhanh nhất mở cửa sổ phòng khách của vợ chồng Kỳ Quảng Sinh, chui trong.

 

Chung Miên Miên vô cùng lo lắng, luôn thò nửa ngoài, vô tình chạm bánh lái cũng phát hiện.

 

Nàng vểnh tai cẩn thận lắng âm thanh bên , nhưng bất kỳ tiếng động nào, chỉ tiếng sóng biển vỗ rì rào ngừng truyền đến.

 

Khoảng một canh giờ , Dương Tiểu Hoa cuối cùng cũng men theo dây thừng phòng lái. Không đợi Chung Miên Miên mở miệng hỏi, nàng chủ động trói tay chân hai , an tâm cùng Chung Miên Miên rúc ngủ .

 

Bất tri bất giác, biển trời sáng, đỉnh đầu truyền đến từng trận tiếng bước chân.

 

Kỳ Quảng An đêm qua Kỳ Quảng Sinh chọc tức ngủ ngon, đến lúc trời sắp sáng mới trụ nổi mà ngủ . Chưa ngủ bao lâu, thuyền truyền tiếng la hét hoảng sợ thê lương của phụ nhân.

 

Kỳ Quảng An nghĩ đến hai tiểu cô nương trong phòng lái, sợ tới mức giật vội vàng lao khỏi sương phòng, thấy âm thanh truyền đến từ lầu, vội vàng theo tiếng động lên. Khoảnh khắc đẩy cửa phòng , cho dù là Kỳ Quảng An từng trải qua sóng to gió lớn cũng cảnh tượng đẫm m.á.u mắt dọa cho run rẩy tâm can, một luồng hàn ý khó hiểu từ lòng bàn chân y bốc lên, chạy thẳng lên đỉnh đầu.

 

Những vị khách chạy theo tới cũng dọa điên , hoảng hốt bỏ chạy, la hét ầm ĩ: “G.i.ế.c , g.i.ế.c ! Cứu mạng với! Trên thuyền kẻ ác!”

 

“A! Bụng bụng ...” Vợ Kỳ Quảng Sinh đột nhiên ôm bụng đau đớn lăn lộn mặt đất.

 

Kỳ Quảng An với tốc độ nhanh nhất bình tĩnh , vẻ mặt ngưng trọng phân phó: “Đưa vợ Quảng Sinh , niêm phong sương phòng , đợi cập bến báo quan.”

 

“Không đại ca! Huynh quên hai tiểu cô nương trong phòng lái ? Nếu báo quan thì quan phủ chỉ định bắt ai đây!” Một thủy thủ sốt ruột ngăn cản.

 

Sắc mặt Kỳ Quảng An biến đổi, vội vã chạy xuống lầu. Khi họ đến phòng lái thì phát hiện ổ khóa vẫn nguyên vẹn, dấu hiệu mở . Sau khi mở cửa, Dương Tiểu Hoa và Chung Miên Miên đang co ro trong góc, mắt nhắm mắt mở, nhưng cảnh giác y.

 

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://www.monkeydtruyen.com/xuyen-thanh-me-chong-mang-ca-nha-doi-doi/chuong-309-buoc-dau-tien-tra-thu.html.]

Kỳ Quảng An âm thầm thở phào nhẹ nhõm, nhiều lời, đóng cửa .

 

“Không các nàng .”

 

Kỳ Quảng Phát tức giận : “Thuyền trưởng, nghi ngờ ai nghi ngờ, nghi ngờ hai nha đầu vắt mũi sạch đó? Các nàng cho dù bản lĩnh bằng trời cũng thể lặng lẽ g.i.ế.c c.h.ế.t Quảng Sinh !”

 

Vừa nãy đều thấy , nửa Kỳ Quảng Sinh ngoài cửa sổ, bên ngoài thuyền, sàn khoang thuyền, còn giường, là m.á.u. Ước chừng m.á.u đều rút cạn, dáng vẻ c.h.ế.t ch.óc kinh hoàng, tay chân đều dấu vết giãy giụa, khi c.h.ế.t chắc là tỉnh táo, chỉ là thể kêu cứu mà thôi.

 

Hai tiểu nha đầu thể !

 

Kỳ Quảng An đau đầu xoa xoa mi tâm: “Quảng Sinh ngoài việc kết thù với hai nha đầu đó còn ai lấy mạng ?”

 

“Thuyền trưởng, quên , hai nha đầu đó còn đồng bọn, chính là tên gã sai vặt nhà họ Dương .” Kỳ Quảng Phát nhắc nhở.

 

Sắc mặt Kỳ Quảng An nghiêm , hít sâu một , cất bước về phía boong thuyền: “Lát nữa chúng thăm dò tình hình của kẻ đó , đừng hành động thiếu suy nghĩ.”

 

cũng là nhà họ Dương, Quảng Ân Hầu bọn họ vẫn như sấm bên tai. Kỳ gia đắc tội với Chung gia, tuyệt đối thể kéo nhà họ Dương nữa.

 

Những khác tâm tư khác , nhưng vẫn theo ý của Kỳ Quảng An.

 

Trên thuyền xảy án mạng nghiêm trọng như , lòng hoang mang, tất cả đều trốn chen chúc boong thuyền.

 

Gã sai vặt nhà họ Dương là Thành Bình đang tìm kiếm bọn Dương Tiểu Hoa trong đám đông đen kịt, mấy vòng cũng thấy , sợ tới mức òa lên: “Các ai thấy cô nương nhà chúng ? Ai thấy ...”

 

Tất cả đều lắc đầu.

 

Thành Bình lập tức lao trong khoang thuyền, một chạy lên tầng hai, tìm một vòng các phòng ngoài nơi xảy án mạng cũng thấy nửa bóng , sợ tới mức ngã quỵ boong thuyền.

 

Người bên cạnh đành lòng, nhao nhao đến khuyên can.

 

Đám Kỳ Quảng An quan sát trong bóng tối, thấy phản ứng của Thành Bình giống giả vờ, càng thêm khó hiểu.

 

lúc , một vội vã đến báo: “Thuyền trưởng, , vợ Quảng Sinh sắp sinh , chúng đều cả!”

 

Sắc mặt Kỳ Quảng An đột biến, vội vàng qua đó.

 

Tiết thị thấy y như thấy cứu tinh, đôi mắt ngấn lệ, thê lương đáng thương: “Quảng An, cứu , cứu đứa con của chúng ...”

 

Kỳ Quảng An thấy bọn Kỳ Quảng Phát đuổi theo, tật giật lớn tiếng : “Đệ yên tâm, nhất định sẽ tìm cứu và đứa bé, dù trong bụng cũng là cốt nhục của Quảng Sinh! Chỉ là thuyền ai thể giúp .”

 

Tiết thị như vớ cọng rơm cứu mạng, sốt sắng : “Cô nương Quảng Sinh trói đó, nàng là một nữ đại phu, nàng thể giúp !”

 

Kỳ Quảng An theo bản năng nhíu mày: “ các nàng chúng trói , bộ mặt thật của chúng liệu chịu giúp đỡ ?”

 

Kỳ Quảng Phát sốt ruột: “Thuyền trưởng, lúc nào , còn cố kỵ những thứ đó gì? Dù chuyện cũng là do Kỳ Quảng Sinh , bây giờ c.h.ế.t , chúng thể đẩy hết chuyện lên đầu , an ủi hai cô nương đó cho .

 

Người thường y giả phụ mẫu tâm, vị nữ đại phu đó chắc sẽ thấy c.h.ế.t cứu .”

 

Tiết thị rơi lệ cầu xin: “Giúp với, giúp với...”

 

 

Loading...