Xuyên Thành Mẹ Chồng Mang Cả Nhà Đổi Đời - Chương 317: Một Đợt Ba Chiết

Cập nhật lúc: 2026-04-19 13:51:01
Lượt xem: 0

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/50Swm38Sjz

MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

 

Giang Ninh cũng hình dung nhân duyên của cô nương nhị phòng Hoàng gia như thế nào nữa, lúc đầu trúng Bạch gia, kết quả Bạch gia đổ, hiện giờ trúng Kỳ gia, vốn tưởng rằng Kỳ gia và Phạm gia là thông gia, gia phong khẳng định thành vấn đề, vạn ngờ thế nhưng xảy loại chuyện !

 

Triệu thị hít sâu một , ép buộc chính bình tĩnh , miễn cưỡng nặn một nụ nhạt, Chung Miên Miên, dò hỏi: “Vị cô nương thù với Kỳ gia?”

 

Chung Miên Miên nửa điểm do dự đều , trả lời thập phần dứt khoát: “Thù đội trời chung.”

 

Mày Triệu thị nhíu đến thể kẹp c.h.ế.t ruồi bọ, ôm tâm lý may mắn, tiếp tục truy vấn: “Không cô nương là tiểu thư nhà ai? Có thù oán gì với Kỳ gia?”

 

Giang Ninh thương hại Triệu thị, Chung Miên Miên trả lời: “Vị cháu gái của viện trưởng Cù Châu thư viện Chung Bác Hãn, mẫu nàng là trưởng nữ của Phạm Đồng Thư, là tỷ ruột với đẻ Kỳ công t.ử.”

 

Triệu thị chỉ cảm thấy đỉnh đầu thiên lôi cuồn cuộn, suýt chút nữa ngất , bởi vì vấn đề còn hỏi xong, nàng ép buộc chính trấn định, sức nuốt nước miếng, thanh âm run rẩy : “Đã là tỷ ruột, vì ...”

 

Chung Miên Miên hừ lạnh một tiếng: “Vị di mẫu của vẫn luôn ghen ghét mẫu gả , ngày tháng trôi chảy, còn sinh cùng mẫu định nhi nữ gia, gia gia đồng ý, di mẫu liền ghi hận trong lòng, lúc còn nhỏ cho bắt cóc . May mắn gặp Giang đại nương, cũng là Giang đại nương cứu , bằng nào ngày hôm nay!”

 

Triệu thị tức giận đến đầu váng mắt hoa, bỗng nhiên lên, lảo đảo, lảo đảo lắc lư ngoài.

 

Giang Ninh sợ nàng xảy chuyện, chạy nhanh để Vu ma ma mấy theo, đưa Triệu thị hồi phủ.

 

Chung Miên Miên hiểu , chút sợ hãi: “Đại nương, con gây họa ?”

 

Giang Ninh lập tức đem chuyện xảy thuyền khách Kỳ gia , “Việc mới xảy lâu, còn cần quan phủ điều tra, khi kết quả sẽ trắng trợn truyền , chúng xa ở Kinh thành, thể tiên tình huống Cù Châu, nếu là Kỳ gia cố ý giấu giếm, liền càng khó sự tình thật giả.”

 

Lúc Triệu thị rời khỏi Quảng Ân Hầu phủ đầu óc đều là choáng váng, đến nửa đường mới trấn định một chút, nghiến răng nghiến lợi phân phó : “Quay đầu phủ nhị gia.”

 

Nhị phòng Triệu gia thời gian bởi vì Hoàng Nhu sắp đính hôn, trong phủ giăng đèn kết hoa, ngay cả mặt hạ nhân đều dào dạt vui mừng.

 

Hoàng nhị phu nhân Diêu thị thấy Triệu thị tới, lập tức nhiệt tình tiến lên, kéo nàng lải nhải: “Ta đang cân nhắc lát nữa để chưởng quầy tiệm vải đây, thêm mấy bộ y phục cho Nhu nhi, tỷ tới lúc, lát nữa giúp cùng chọn một ít vải dệt.”

 

“Nhu nhi là cô nương đầu tiên của nhà , đại bá mẫu tuyệt đối thể trơ mắt nó nhảy hố lửa, kế sách hiện nay là phái phủ Cù Châu hỏi thăm rõ ràng, còn ân oán giữa Kỳ gia và Chung gia cùng với thái độ của Phạm gia, những cái các ngươi đều tìm hiểu qua ?”

 

Nhà bọn họ đều là trải qua trắc trở d.ụ.c hỏa trùng sinh, hai phòng thiết như một phòng, hiềm khích như nhà khác, đều trưởng tẩu như , lời Triệu thị ở trong lòng hai vợ chồng phân lượng cực nặng.

 

Giang Ninh hướng nàng trấn an , trong lòng yên lặng thở dài, dậy về phòng trả lời tin tức cho bên phía phủ Cù Châu.

 

Sắc mặt Triệu thị khó coi, cũng tiếp lời Diêu thị, cho lui tả hữu mới thấp giọng : “Hôn sự của Nhu nha đầu thành, thể kết với Kỳ gia.”

 

Hoàng Chính Húc nhà liền thấy lời , sắc mặt chợt biến, nghĩ cũng nghĩ liền hỏi: “Đại tẩu cớ gì lời ?”

 

Triệu thị hỏi một câu, sắc mặt hai vợ chồng liền trắng một phần.

 

Hoàng Chính Húc phản ứng , ảo não đến dậm chân: “Lúc Cù Châu Kỳ gia còn lành, tuy rằng sinh ý thuyền hành bằng , nhưng cũng dị dạng khác, Kỳ gia công t.ử sách ở Cù Châu thư viện, chính là nghĩ nát óc cũng thể tưởng hai nhà thế nhưng ân oán sâu như !

 

May mắn, may mắn hôn sự thành, hết thảy còn đường sống vãn hồi.”

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://www.monkeydtruyen.com/xuyen-thanh-me-chong-mang-ca-nha-doi-doi/chuong-317-mot-dot-ba-chiet.html.]

 

“May mắn cái gì a!” Diêu thị nhịn hỏng mất lớn, dùng sức vỗ mặt bàn: “Chàng rõ ràng bảo đảm với lắm, khẳng định thành vấn đề, còn nữ nhi là gả thấp, Kỳ gia khẳng định dám chậm trễ nó, đến ngàn vạn , kết quả thì ? Nhà chồng trong miệng chính là như ! Ô ô ô... Nhu nhi của mệnh khổ như a!”

 

Hoàng Chính Húc tự đuối lý, gục xuống đầu mặc cho Diêu thị quở trách cũng phản bác.

 

Triệu thị trong lòng cũng khó chịu, vỗ lưng Diêu thị khuyên nhủ: “Cũng may bên ngoài chỉ cô nương nhà chúng đính hôn, cũng rõ ràng là nhà ai, theo thấy nếu là thể trong thời gian ngắn tìm nhà chồng thích hợp định hôn sự, coi như chuyện Kỳ gia từng xảy .”

 

Diêu thị cũng lúc thể giải quyết vấn đề, lập tức liền thu nước mắt, nghẹn ngào : “Còn một nhân tuyển, chỉ là lo lắng đại ca đồng ý.”

 

“Ai?”

 

Thần sắc Diêu thị chút do dự, đôi tay theo bản năng xoa khăn tay, c.ắ.n răng : “Là Ôn phó tướng Ôn Tập.”

 

“Hắn vẫn từ bỏ ý định?” Triệu thị thập phần khiếp sợ.

 

Người nàng cũng , lúc khi bọn họ còn bình phản, Ôn Tập tòng quân ở Tây Bắc, từ một hỏa phu nho nhỏ vẫn luôn thăng, dựa quân công vị trí phó tướng, năng lực tuyệt đối thành vấn đề, hơn nữa Định Vương trọng dụng, Định Vương hồi kinh, là một thành viên theo.

 

Theo lý thuyết như trúng Hoàng Nhu Hoàng gia do dự, nhưng vấn đề ở chỗ Ôn Tập đến tuổi nhi lập, tuổi lớn hơn Hoàng Nhu một giáp, đó Định Vương từng thăm dò khẩu phong, Hoàng Chính Dương từ chối.

 

Sự tình cũng qua hơn một năm, tên thế nhưng còn thành ?

 

Diêu thị gật gật đầu, thấy sắc mặt Triệu thị , vội vàng giải thích : “Người cũng cái gì, chính là khi tới Kinh thành ngày ngày đều t.ửu lầu nhà chúng , gặp chúng thập phần khách khí, còn tặng chút lễ, chúng nhưng thật nhận, nhưng chỉ là đặc sản Tây Bắc, chúng cũng tiện từ chối.

 

Tỷ ân cần như thế, giống bộ dáng hết hy vọng ?”

 

Triệu thị bất đắc dĩ thở dài một trọc khí, mệt mỏi xoa xoa mi tâm: “Chờ lão gia trở về , nhưng hôn sự Kỳ gia khẳng định là thành, chạy nhanh cắt đứt.”

 

Cùng lúc đó, Thụy Lão Vương gia biến mất mấy ngày đột nhiên dẫn tới Quảng Ân Hầu phủ, liếc thấy hai tiểu nha đầu mười tuổi, lão đầu t.ử vui hỏng , dỗ dành Dương Tiểu Hoa và Chung Miên Miên gọi gia gia.

 

Hắn hôm nay ăn mặc mộc mạc, nửa điểm cái giá Vương gia, mang đến cũng là một thường phục, hai tiểu nha đầu cho dù kiến thức cũng đoán phận của , thế nhưng hề gánh nặng gọi gia gia.

 

Thụy Lão Vương gia đại hỉ, thấy A Ức đây, lập tức hô: “Nhi t.ử!”

 

Dương Tiểu Hoa thất sắc, đôi mắt chuyển động qua Thụy Lão Vương gia, A Ức và Giang Ninh, lắp bắp hỏi: “Thẩm thẩm, ngài chỉ tìm đại ca còn tìm cha? Việc với a bà ?”

 

“Phụt!” Giang Ninh phun một nước , dở dở .

 

Vu ma ma vội vàng giải thích : “Vị là cha nuôi của A Ức công t.ử, là...”

 

“Chính là một lão già thúi!” Thụy Lão Vương gia cướp lời.

 

Sắc mặt Vu ma ma trắng nhợt, chạy nhanh câm miệng.

 

 

Loading...