Xuyên Thành Mẹ Chồng Mang Cả Nhà Đổi Đời - Chương 324: Mất Hết Mặt Mũi
Cập nhật lúc: 2026-04-19 13:51:08
Lượt xem: 0
Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới
mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!
https://s.shopee.vn/AAB2OEiwVQ
MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!
Thạch thị kinh hãi, tông giọng cũng cao lên vài phần: “Quận chúa! Ngoại tôn nữ của lão nếu chỗ nào đúng, lão nguyện nó chịu phạt.”
Lung Nguyệt quận chúa khẩy : “Được thôi! Vậy thì phạt cả bà luôn!”
Thạch thị ngẩn , bà ở tuổi , cũng là cáo mệnh trong , Lung Nguyệt quận chúa dám ?
Lão thái quân thấy sự việc càng lúc càng lớn, đành : “Quận chúa.”
Lung Nguyệt quận chúa đầu , lập tức thu liễm tính khí, quy quy củ củ hành lễ với Lão thái quân.
Trịnh thị đỡ Lão thái quân xuống, vẻ mặt ôn hòa hỏi: “Quận chúa vì cớ gì mà động can qua như ?”
Nhắc đến chuyện Lung Nguyệt quận chúa tức đến ngứa răng, trừng mắt Kỳ Ngọc Uyển: “Cái ả tiện nhân ! Thế mà dám công khai vu khống vị hôn thê của tướng sĩ trấn thủ biên cương, chuyện thể nhẫn nhưng thể nhịn!”
Mọi ồ lên, Kỳ Ngọc Uyển với vẻ thể tin nổi.
Thạch thị càng là vẻ mặt ngỡ ngàng, bà tưởng Lung Nguyệt quận chúa là vì mặt cho Chung Miên Miên nên mới khó Kỳ Ngọc Uyển, lý do thực sự ngoài dự liệu của bà .
Kỳ Ngọc Uyển kinh hoàng lắc đầu phủ nhận: “Ta , ...”
“Ngươi ?” Lung Nguyệt quận chúa càng nóng m.á.u, giọng cũng trở nên sắc nhọn, chỉ cô nghiêm giọng hỏi: “Vừa ngươi với Chung tiểu thư câu cuối cùng là gì? Nói to lên!”
“Chúng cũng là đó mới Kỳ phu nhân thế mà còn thuê bọn bắt cóc bắt cóc chính cháu gái ruột của , phẩm hạnh tồi tệ như , thể chồng của con gái Hoàng gia ?
Kỳ Ngọc Uyển cuối cùng cũng nhớ , đợi cô mở miệng, Thạch thị liền nhíu mày : “Quận chúa, ngoại tôn của lão kinh chính là vì hôn sự, vấn đề gì ?”
“Ta...” Đầu óc Kỳ Ngọc Uyển rối bời, còn nhớ gì, ngược Oanh Nhi bên cạnh cô nhớ một chút, nhỏ giọng nhắc nhở: “Tiểu thư, chuyện đại công t.ử định .”
Những lời của Triệu thị coi như mắng Kỳ Ngọc Uyển một trận tơi bời, qua ngày hôm nay, cô ở kinh thành chẳng còn mặt mũi nào gặp khác nữa.
“Khi những chuyện chúng liền phái phi ngựa nhanh ch.óng đến phủ Cù Châu để tỏ rõ thái độ, nào ngờ Kỳ gia hổ như , cứ khăng khăng tìm tới cửa loạn, còn đòi nhà chúng cho một lời giải thích. Mọi phân xử xem, Kỳ gia che giấu những chuyện xa , rốt cuộc là ai đúng ai sai?
Chúng tìm Kỳ gia đòi lời giải thích là lắm , các lấy mặt mũi mà loạn với chúng ? Một cô nương, vì đạt mục đích mà từ thủ đoạn, ngay cả chuyện hạ lưu như cũng , may mà chúng kịp thời dừng , đưa cô nương hố lửa!”
Thạch thị theo bản năng lắc đầu: “Không thể nào! Chuyện thể nào! Hoàng gia rõ ràng đồng ý gả con gái cho ngoại tôn của !”
Người nhà họ Phạm kinh hãi thất sắc.
“Nói bậy!” Triệu thị đột nhiên lao khỏi đám đông, giận kìm mà gầm lên: “Phạm lão phu nhân, bản phu nhân nể mặt bà là trưởng bối nên so đo với các , ngờ các hổ như , công khai bôi nhọ danh tiếng cháu gái . Đã như , chúng hãy cho rõ ràng!
Phải! Hoàng gia chúng vốn dĩ ý định kết thông gia với Kỳ gia ở Cù Châu, dù Kỳ gia cũng là thông gia với Phạm gia và Chung gia, gia phong cũng sẽ kém . hai nhà chúng còn chính thức định , Kỳ gia gây ít chuyện bê bối.
Lung Nguyệt quận chúa vì quá tức: “Ngoại tôn của bà định với ai bản quận chúa quan tâm, nhưng ngoại tôn nữ của bà nên kéo cô nương Hoàng gia xuống nước! Các , Hoàng Nhu cô nương định với Phó tướng quân quân Tây Bắc là Ôn Tập Ôn tướng quân! Mối hôn sự còn là do Định Vương đích mai, dựa Kỳ gia, cũng xứng mơ tưởng đến chuẩn phu nhân của Phó tướng quân Tây Bắc , quả thực sống c.h.ế.t!”
Thạch thị giận hận, đau lòng ôm lấy Kỳ Ngọc Uyển đang thành tiếng, qua thật đáng thương: “Hoàng phu nhân! Là con thì ai cũng sẽ phạm sai lầm, con gái út của năm đó là đúng, nhưng nó cũng sai , từ đó về cải tà quy chính, thêm bất cứ chuyện sai trái nào nữa, bà cứ nắm lấy những chuyện quá khứ đó buông như , là rắp tâm gì?
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://www.monkeydtruyen.com/xuyen-thanh-me-chong-mang-ca-nha-doi-doi/chuong-324-mat-het-mat-mui.html.]
Hôm nay lão coi như hiểu rõ, các leo lên cành cao liền vội vã phủi sạch quan hệ với Kỳ gia, thậm chí tiếc đắc tội với Phạm gia chúng !”
Lão thái quân ở bên cạnh nổi nữa, hừ lạnh một tiếng: “Phạm lão phu nhân hồ đồ ! Quân Tây Bắc đều là những hán t.ử thiết cốt tranh tranh, quang minh lạc, nếu bà trong lòng phục cứ việc tìm Hoàng hậu nương nương chủ cho bà, chớ ác ý suy đoán khác, hỏng danh tiếng của Phạm gia.”
Sắc mặt Thạch thị khẽ biến, bà nhất thời tức giận, thế mà lỡ miệng hết suy nghĩ trong lòng , dáng vẻ chỉ trỏ của các phu nhân xung quanh, suýt chút nữa thì ngất xỉu.
Đang tính toán xem xuống đài thế nào, thì Hoàng hậu và Vĩnh Dương công chúa tới.
Mọi vội vàng dậy hành lễ.
Lão thái quân thấy sắc mặt Hoàng hậu khó coi, trong lòng thầm lắc đầu, Phạm gia năm nay vận hạn , chuyện cứ dồn một chỗ, chuyện hôm nay e là khó mà giải quyết êm .
Hoàng hậu còn mở miệng hỏi, Lung Nguyệt quận chúa đùng đùng nổi giận chạy đến mặt Hoàng hậu cáo trạng, trong lời ám chỉ Thạch thị ỷ già lên mặt, đổi trắng đen, hồ đồ ngang ngược, già mà kính.
Hoàng hậu sớm đầu đuôi sự việc, hiện giờ chẳng qua là cho lệ, lập tức khách khí mà răn dạy Thạch thị và Bùi thị một trận, bắt các bà xin Triệu thị, lệnh cho hai về nhà dạy dỗ cô nương trong phủ cho .
Cô nương ám chỉ ai thì cần cũng .
Thạch thị những năm nay ngoài đều kính trọng, đầu tiên mất mặt đám đông như , khuôn mặt già nua đỏ bừng như sắp nhỏ m.á.u, hận thể đào cái lỗ chui xuống. Bà lập tức trở về, nhưng Hoàng hậu và công chúa tới, Hoàng hậu và công chúa còn , nếu bọn họ rời lúc , chắc chắn là xong đời!
Thế là cả nhà đành kiên trì chỗ , những phu nhân đó cùng chuyện với họ lúc đều chạy mất tăm.
Còn bốn trơ trọi một bàn, vô cùng bắt mắt.
Cố thị thậm chí còn thể cảm nhận những ánh mắt khác thường từ xung quanh đổ dồn họ, cùng với những lời bàn tán xì xào, khiến bà hổ đến mức chốn dung .
Vĩnh Dương công chúa đợi nhà họ Phạm rời liền vẫy tay với Chung Miên Miên.
Chung Miên Miên chớp chớp mắt, ngoan ngoãn tiến lên hành lễ, Vĩnh Dương công chúa kéo dậy: “Khách sáo với bản cung như gì? Lúc ngươi ở phủ Cù Châu tính kế tiền bạc của bản cung thấy ngươi cẩn thận dè dặt như thế?”
“Công chúa tha mạng!” Chung Miên Miên co dãn , lập tức nhận thua.
Trong mắt Vĩnh Dương công chúa tràn đầy ý : “Ngươi kể cho bản cung chuyện thú vị ở phủ Cù Châu, bản cung sẽ tha cho ngươi!”
Chung Miên Miên ngẩn một chút, nhanh ch.óng phản ứng , sinh động như thật kể cho Vĩnh Dương công chúa chuyện cô và Dương Tiểu Hoa gặp nguy hiểm thuyền khách.
Nghe đến mức các khuê tú đó vẻ mặt căng thẳng, hô hấp dồn dập, đều Chung Miên Miên điều động cảm xúc, ngay cả Lung Nguyệt quận chúa cũng quên mất chuyện nổi giận.
Hoàng hậu buồn bàn đó, thấp giọng hỏi Giang Ninh: “Con bé chính là khuê nữ đáng thương của Phạm Từ ?”
Giang Ninh ngẩn một lát, ngẫm nghĩ Phạm Từ hẳn là tên khuê danh của Phạm thị, lập tức gật đầu: “Là nó.”
Hoàng hậu cảm thán một tiếng: “Năm đó Phạm Từ mất con, còn từng thư cho bản cung, cầu xin bản cung giúp đỡ, ngờ loáng cái qua bao nhiêu năm, cô nương xui xẻo của nàng lớn thế !”
Hoàng hậu khi xuất giá quan hệ tệ với Phạm Từ, nghiêm khắc răn dạy Thạch thị như cũng một phần nguyên nhân là trút giận cho Phạm Từ.