Xuyên Thành Mẹ Chồng Mang Cả Nhà Đổi Đời - Chương 452: Ô Nhã Vương Vào Kinh

Cập nhật lúc: 2026-04-19 14:10:46
Lượt xem: 0

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/1VtLYG2sFR

MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

 

Sính lễ bộ đều dựa theo lúc nghênh cưới Hứa Nặc Ngôn mà đưa, nhưng Dương Tam Thiết kiếm tiền, thêm ít đồ chuẩn , ngược ai dị nghị.

 

Mấy ngày đại hôn, vị bạn của Dương Hán mới nhận tin tức, hấp tấp mang theo phu nhân tới Quảng Ân Hầu phủ, phu thê hai Dương Tiểu Hoa nhận Lô thị chủ mẫu thích, do Lô thị chủ mẫu nàng lo liệu hôn sự xong.

 

Hai hối hận thôi, thất hồn lạc phách Giang Ninh đuổi về.

 

Có các bên chiếu cố, hôn sự của Dương Tam Thiết thuận lợi, xảy chuyện gì ngoài ý nữa.

 

Đôi vợ chồng son đại hôn vẫn ở tại Quảng Ân Hầu phủ, Dương Tiểu Hoa thỉnh thoảng mới về biệt viện phía nam thành một chuyến, ngày tháng vẫn khác gì , chỉ là xưng hô với nàng đổi, từ Dương cô nương đổi giọng thành Tam thiếu phu nhân.

 

Thêm Dương Tiểu Hoa, cái tết càng náo nhiệt hơn một chút.

 

Trong lúc bận rộn, Giang Ninh đều sắp quên mất những chuyện tồi tệ của Ô Nhã bộ lạc, mãi cho đến một ngày đầu xuân, một trận tiếng vó ngựa đ.á.n.h thức bá tánh kinh thành trong mộng , Giang Ninh mới , Định Vương dẫn bắt sống Ô Nhã Vương, bao lâu nữa sẽ áp giải Ô Nhã Vương về kinh.

 

Hứa Nặc Ngôn khi tin tức , ngày ngày đều canh giữ ở nhã gian lầu hai Bách Vị lâu mặt phố, từ sáng đến tối, lúc đầu nàng còn tìm đủ loại cớ, thời gian lâu, cũng hỏi nữa.

 

Giữa trưa ngày hôm nay.

 

Quân đội của Định Vương rốt cuộc thành.

 

Hắn cưỡi con ngựa cao to, khí thế bức , phía còn một chiếc xe ngựa che chắn.

 

Nói là xe ngựa thật càng giống xe tù hơn.

 

Ô Nhã Vương vai u thịt bắp nhốt ở bên trong, râu quai nón che khuất nửa khuôn mặt , trong miệng vẫn luôn lải nhải đứt quãng những lời hiểu, âm thanh lúc cao lúc thấp.

 

Hứa Nặc Ngôn lập tức buông chén xuống, ghé sát , cẩn thận lắng .

 

Ngọc Trạc lo lắng: "Nhị thiếu phu nhân, ngài cẩn thận một chút, đừng để thương!"

 

Hứa Nặc Ngôn mặc kệ, chằm chằm phía , tầm mắt di chuyển theo đoàn xe, mãi cho đến khi đám Định Vương biến mất.

 

Ngọc Trạc trực giác cảm thấy cảm xúc Hứa Nặc Ngôn đúng, thấp thỏm hỏi: "Nhị thiếu phu nhân, ăn thêm chút điểm tâm ?"

 

Hứa Nặc Ngôn lắc đầu, lau nước mắt trong mắt: "Không cần, chúng trở về !"

 

Chủ tớ hai tới cửa nhà, vặn đụng Giang Ninh ăn mặc trang trọng đang cửa.

 

Hứa Nặc Ngôn theo bản năng hỏi: "A nương, ?"

 

"Vào cung! Hoàng thượng lệnh văn võ bá quan cung, bởi vì chuyện Ô Nhã Vương, con nếu là việc gì thì ở trong phủ, hôm nay đừng cửa." Giang Ninh dặn dò xong liền lên kiệu.

 

Hứa Nặc Ngôn tiến lên ngăn cản một chút, khẩn thiết : "A nương, tin con ?"

 

Giang Ninh sửng sốt một chút, hiểu gật đầu: "Con là con dâu , tự nhiên tin con."

 

"Cảm ơn." Hứa Nặc Ngôn , : "Con mới thấy Ô Nhã Vương , ở Bách Vị lâu, Ô Nhã Vương thật!"

 

Sắc mặt Giang Ninh khẽ biến: "Con là Định Vương bắt nhầm ?"

 

Hứa Nặc Ngôn lắc đầu: "Con , nhưng là một tên con lai tạp chủng, ở ngoài quan ải chính là nô lệ hạ đẳng nhất, xứng Vương!"

 

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://www.monkeydtruyen.com/xuyen-thanh-me-chong-mang-ca-nha-doi-doi/chuong-452-o-nha-vuong-vao-kinh.html.]

Trong mắt Hứa Nặc Ngôn bùng lên lửa giận hừng hực, dáng vẻ nghiến răng nghiến lợi hận thể xé xác tên Ô Nhã Vương .

 

Giang Ninh ý thức vấn đề đúng, vội vàng kéo nàng đến bên cạnh, nhỏ giọng hỏi: "Đem những chuyện con một năm một mười cho A nương, A nương mới dễ phán đoán."

 

Hứa Nặc Ngôn thấy Giang Ninh truy hỏi, định thần , : "Tên Ô Nhã Vương tên thật gọi là La Lặc, phụ là dũng sĩ Ô Nhã bộ lạc, mẫu là nữ t.ử Hán lai lịch bất minh, là cướp từ trong tay mã phỉ biên quan nước Tề, nữ t.ử sinh cho dũng sĩ Ô Nhã bộ lạc hai đứa con trai, trong đó một chính là La Lặc.

 

Còn một nuôi đến năm sáu tuổi thì bộ lạc bài xích vứt bỏ, La Lặc bởi vì nguyên nhân mẫu ruột, ở trong bộ lạc mấy coi trọng , vì sinh tồn, tìm tới Ô Nhã Vương, trở thành nô lệ bên cạnh Ô Nhã Vương.

 

Ô Nhã bộ lạc trong một trận tranh đoạt lãnh địa hai mươi năm diệt, tộc nhân đầu hàng thì đầu hàng, phản kháng thì bộ đều g.i.ế.c, tên La Lặc là Ô Nhã Vương cái gì chứ? Quan trọng hơn một điểm là..."

 

Giang Ninh kinh ngạc đến mức líu lưỡi, những chuyện bộ lạc quan ngoại chỉ sợ là Định Vương quanh năm ở biên quan cũng chắc , lão nhị tức phụ nhà nàng vậy mà nhiều như , đứa nhỏ chẳng lẽ khi trọng sinh chính là của Ô Nhã bộ lạc?

 

Trong lòng nàng đủ loại suy đoán, thật vất vả mới định tâm thần, hít sâu một , : "A nương , con về phủ , những lời đừng với thứ hai, đợi cung tìm hiểu ngọn ngành."

 

Hứa Nặc Ngôn ngoan ngoãn cửa.

 

Giang Ninh mãi cho đến khi cung thấy Hoàng đế tâm tình vẫn hồi lâu thể bình tĩnh.

 

Trên đại điện, Ô Nhã Vương ưỡn thẳng lưng, lớn tiếng tiếng quê hương mà hiểu.

 

Định Vương ném một ánh mắt sắc lẹm qua: "Ô Nhã Vương, lúc ở ngoài quan ải tiếng nước Tề trôi chảy , thế nào? Bây giờ mở miệng nữa ? Có bỏ đói ngươi mấy ngày mấy đêm ?"

 

Ô Nhã Vương tức nghẹn, chỉ Định Vương mắng nhiếc: "Ta là Vương của Ô Nhã bộ lạc, các ngươi lừa gạt Huyền Vũ đỉnh của chúng , còn sỉ nhục như thế! Sĩ khả sát bất khả nhục!"

 

"Hừ! Ô Nhã Vương ngược hiểu ít đạo lý nước Tề chúng ." Tôn thừa tướng nhanh chậm trêu chọc một câu.

 

Ô Nhã Vương khinh bỉ Tôn thừa tướng một cái.

 

Lão đầu t.ử nữa, chỉ nhảy dựng lên: "Ngươi còn dám khinh bỉ !"

 

"Phi! Đồ già c.h.ế.t!" Ô Nhã Vương mắng một câu.

 

Ngôn ngữ thô lỗ và thái độ kiêu ngạo ngược giống hệt Ô Nhã công chúa.

 

Sắc mặt Hoàng đế xanh mét, chỉ một ánh mắt, Tôn thừa tướng liền yên tĩnh, ngoan ngoãn lui sang một bên.

 

Hoàng đế đ.á.n.h giá Ô Nhã Vương, trầm ngâm : "Ô Nhã Vương, Định Vương hẳn là với ngươi mục đích trẫm tìm ngươi, ngươi lời gì ?"

 

Ô Nhã Vương lúc đó liền gấp: "Tề Hoàng, chính là thật tâm thật ý giao hảo với nước Tề, Ô Nhã công chúa thiên chân vạn xác là con gái của , chỉ một chút huyết mạch , giả ! Về phần Huyền Vũ đỉnh, vẫn luôn là như thế, tình hình ngoài quan ải Định Vương cũng rõ ràng, chúng căn bản cũng cách nào giả!"

 

"Vậy thì là đưa Huyền Vũ đỉnh cho ngươi giả! Hắn là ai?" Ngữ khí Hoàng đế hùng hổ dọa , ánh mắt dị thường sắc bén.

 

Quần thần bộ đều rũ mắt xuống, dám thẳng.

 

Tất cả tâm tư của Giang Ninh đều ở Ô Nhã Vương, ngược chịu ảnh hưởng gì.

 

Ô Nhã Vương vẫn là bộ dáng vững như thái sơn , nhưng Giang Ninh bỏ qua ánh mắt lấp lóe vài cái, rõ ràng chính là chột , việc !

 

"Ta hiểu ý của Tề Hoàng, quan ngoại vốn dĩ hỗn loạn, cái Huyền Vũ đỉnh là Ô Nhã bộ lạc chúng cướp từ bộ lạc khác, ngươi tranh đoạt, thắng thì tiếp quản bộ tài vật của bộ lạc đối phương, bao gồm cả tộc nhân, thua cũng sẽ thua tất cả, nhiều năm như , tộc nhân c.h.ế.t thì c.h.ế.t thì , ai còn nhớ lai lịch của Huyền Vũ đỉnh?

 

Hơn nữa kiến thức chúng ít, lúc đầu cũng Huyền Vũ đỉnh là thứ đáng tiền gì, chỉ là cảm thấy nó to lớn như thế, nhất định phàm phẩm, liền dùng để tế tự cầu phúc, mãi cho đến khi Định Vương tìm Thanh Long đỉnh ở ngoài quan ải chúng mới lai lịch của Huyền Vũ đỉnh, động ý niệm liên hôn với nước Tề, vấn đề gì ?"

 

 

Loading...