Xuyên Thành Mẹ Kế Độc Ác, Dựa Vào Nuôi Con Để Làm Mưa Làm Gió Trong Giới Tu Tiên - Chương 22: Thứ nàng không thể kháng cự nhất chính là sự cám dỗ
Cập nhật lúc: 2025-12-31 18:20:40
Lượt xem: 8
Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới
mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!
https://s.shopee.vn/5VOeVJoUJl
MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!
Không , nàng thể để mặc con tiểu tiện nhân Vân Hướng Vãn tiếp tục hống hách như .
“Ta trị cô, ắt sẽ trị cô.”
Trần Nhị Nha nhổ một bãi nước bọt cổng nhà họ Tiêu, đó hằn học rời .
...
Cơm tối xong xuôi, mấy đứa nhỏ bắt đầu bước tu luyện. Đây là tính nhịn ngủ luôn ?
Vân Hướng Vãn thấy thế cũng yên, nàng xoay lẩn trong gian. Nàng đem linh d.ư.ợ.c hái hôm nay trồng d.ư.ợ.c điền, tưới thêm nước Linh Tuyền. Đám linh d.ư.ợ.c vốn đang héo rũ lập tức trở nên tràn đầy sức sống.
Nhìn cảnh , nàng càng thêm sầu não.
“Hệ thống, ngươi xem nên nhổ loại linh d.ư.ợ.c nào bán thì hơn?”
Chú ch.ó điện t.ử bay đến mặt nàng: “Chủ nhân, thấy hình như ngài chẳng nỡ bán loại nào cả.”
“ thế, đều nỡ, thậm chí còn mua thêm linh d.ư.ợ.c về trồng đầy mảnh ruộng .” Vân Hướng Vãn xổm bên mép ruộng, một tay chống cằm, mặt mày ủ dột.
Đôi mắt xanh biếc của chú ch.ó nhỏ xoay chuyển, cảm giác như CPU sắp cháy khét đến nơi.
“Thôi bỏ , nỡ bỏ con săn sắt bắt con cá rô, ngày mai cứ nhổ một củ linh sâm ngàn năm bán !” Cuối cùng Vân Hướng Vãn cũng tự thuyết phục chính , nàng ôm chú ch.ó điện t.ử ngây ngô lòng: “Hệ thống, lôi mấy cái trận pháp mà khả năng mua đây xem nào.”
“Tuân lệnh, thưa chủ nhân.”
Chú ch.ó nhỏ điều chỉnh tư thế trong lòng nàng, đó hiển thị các thông tin liên quan. Vân Hướng Vãn màn hình ánh sáng mắt, tìm kiếm thứ cần. Từ khi mở khóa phúc lợi sơ cấp đến nay trôi qua năm ngày, nghĩa là tài khoản cá nhân của nàng hiện tại chỉ vỏn vẹn năm trăm điểm tích lũy.
Vì thế, các trận pháp hiển thị màn hình mức đổi cao nhất cũng chỉ năm trăm điểm, mà là trận pháp cấp Hoàng hạ phẩm.
“Đắt thế mà phẩm cấp thấp, hợp lý hả?” Vân Hướng Vãn nhịn lầm bầm.
“Chủ nhân, là ngài xem ‘Trận Pháp Đồ Giải’ ? Bản vẽ thì rẻ hơn nhiều.”
Rẻ? Ý là tự luyện chế chứ gì? Nàng vốn là mà mấy môn tự nhiên như toán lý hóa đều thi qua môn mà. nghĩ đến việc còn đổi thêm ba bộ công pháp cho đám nhỏ... Thế giới quả thực ép nàng đường cùng.
“Được , đưa bản đồ giải lên đây.” Vân Hướng Vãn phẩy tay.
Màn hình lập tức đổi thành nội dung đồ giải trận pháp.
“Chủ nhân, bộ Tứ Huyễn Trận cấp Hoàng thượng phẩm , còn thể nâng cấp. Hơn nữa, chỉ cần mười điểm tích lũy là thể đổi .” Hệ thống chủ động giới thiệu.
“Tứ Huyễn Trận...” Vân Hướng Vãn kỹ thông tin: “Trận pháp thiên về phòng ngự, thể che giấu thở để lộ ngoài. Tu sĩ Trúc Cơ trở xuống nếu tự ý xông sẽ ảo giác mê hoặc, khơi gợi tâm ma, phát điên mà tự sát cho đến c.h.ế.t... cũng thể chống đỡ ba đòn lực của tu sĩ Trúc Cơ sơ kỳ.”
Không tệ nha, đúng là thứ nàng đang cần. Hơn nữa, chỉ mười điểm... Thứ nàng thể kháng cự nhất chính là sự cám dỗ.
“Đổi cái .”
“Vâng chủ nhân, đổi xong Tứ Huyễn Trận, tài khoản của ngài còn bốn trăm chín mươi điểm.” Tốc độ việc của hệ thống cực kỳ nhanh ch.óng.
Giây tiếp theo, bản đồ giải Tứ Huyễn Trận xuất hiện mặt Vân Hướng Vãn. Nàng cầm lấy xem xét cẩn thận, nguyên liệu luyện chế gồm tám loại. Vì là trận pháp cấp Hoàng thượng phẩm nên nguyên liệu quá đắt, theo kiến thức của nguyên chủ thì mất hơn trăm linh thạch hạ phẩm. đây là đầu nàng luyện trận, chắc chắn sẽ hao hụt nhiều, ít nhất mua nguyên liệu gấp mấy .
Tuy nhiên, một khi trở thành Trận pháp sư thì lo thiếu linh thạch nữa. Một bộ trận pháp cấp Hoàng thượng phẩm, nhất là loại thực dụng như Tứ Huyễn Trận, giá ít nhất cũng mười vạn linh thạch hạ phẩm. Còn cấp Huyền trở lên thì khỏi bàn.
Sáng hôm , Vân Hướng Vãn chiên quẩy, rán trứng ốp, nấu cháo trắng, gọi bốn đứa nhỏ đang tu luyện dậy. Ăn sáng xong, Tiêu Ngạn Thanh và Tiêu Ngạn Lăng chủ động giành việc rửa bát. Vân Hướng Vãn về phòng trang điểm qua cho và Tiêu Dư Vy. Trước khi , nàng cẩn thận tống hết đồ đạc giá trị và cả Trứng gian. Trần Nhị Nha là kẻ thể đề phòng.
Một canh giờ , Vân Hướng Vãn dẫn bốn đứa trẻ đến Bạch Ngọc Thành. Tiêu Huyền Linh đầu thành nên cái gì cũng thấy lạ lẫm, đôi mắt đen láy cứ quanh quất thôi. Tiêu Ngạn Lăng từng cùng Tiêu Kế Bạch nên phần bình tĩnh hơn.
“Kẹo hồ lô, đằng kẹo hồ lô kìa!” Tiêu Dư Vy vốn mê kẹo hồ lô, nắm lấy tay Vân Hướng Vãn reo lên đầy phấn khích: “Nương, con ăn kẹo hồ lô.”
Vân Hướng Vãn móc từ trong tay áo (thực chất là gian) một thỏi bạc vụn, hào sảng : “Mua! Mua hẳn năm xâu!”
Thế là cả nhóm năm , mỗi cầm một xâu kẹo hồ lô về phía Đức Tế Đường.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://www.monkeydtruyen.com/xuyen-thanh-me-ke-doc-ac-dua-vao-nuoi-con-de-lam-mua-lam-gio-trong-gioi-tu-tien/chuong-22-thu-nang-khong-the-khang-cu-nhat-chinh-la-su-cam-do.html.]
“Con nghịch nữ , cho lão t.ử!”
Chẳng ngờ giữa đường gặp kẻ say chắn lối. Tiếng rống lập tức thu hút sự chú ý của đường. Ồ đúng, gã say đầu bù tóc rối chẳng là cha ruột của nguyên chủ ? Sao gã nàng ở đây?
Đối mặt với những ánh mắt dị nghị, Vân Hướng Vãn thong thả nuốt nốt miếng kẹo hồ lô, đang định lên tiếng thì bốn nhóc tì nhà họ Tiêu nhanh hơn một bước, chắn ngay mặt nàng. Bốn cái bóng cao thấp đều che chở cho nàng thật c.h.ặ.t chẽ. Cảm giác an ập đến khiến lòng nàng ấm áp lạ thường.
“Ngoại công, đây chỗ để chuyện, chúng đổi nơi khác chăng?” Tiêu Ngạn Thanh ôn hòa lễ độ .
“Cút ! Cái đồ tạp chủng như ngươi tư cách gì mà chuyện với ?” Gã say Tần Tùng hung hãn lườm Tiêu Ngạn Thanh, đó lảo đảo tiến thẳng về phía Vân Hướng Vãn.
Tiêu Ngạn Thanh vốn sự ngang ngược của Tần Tùng nên mới đổi chỗ để giữ thể diện cho nương. đ.á.n.h giá thấp sự đê tiện của gã, ngờ gã thể thốt những lời nh.ụ.c m.ạ như , khiến nhất thời sững sờ. Nếu là khác, chắc chắn sẽ tay, nhưng đây là cha đẻ của nương...
“Còn phân vân cái gì? Gã mắng con thì con cứ vả mồm gã !” Vân Hướng Vãn khoanh tay, thốt lời kinh .
“ mà...” Tiêu Ngạn Thanh nhíu mày.
“ nhị gì nữa? Ta nợ gã, con càng nợ gã. Gã cần mặt mũi thì con nể mặt gã gì? Đánh cho !” Vân Hướng Vãn hếch cằm, ánh mắt lạnh lẽo. Vứt bỏ đạo đức cá nhân để tận hưởng cuộc đời tiêu sái thôi.
“Tiểu súc sinh, ngươi dám...” Tần Tùng kịp dứt lời một cú đ.ấ.m của Tiêu Ngạn Thanh giáng thẳng cằm.
“Phụt!”
Đồng t.ử gã lồi , ngửa mặt phun một ngụm m.á.u. Tiêu Ngạn Thanh ghê tởm lùi thật nhanh, sợ vấy bẩn . Gã say lảo đảo ngã ngửa chổng vó lên trời. Tiêu Ngạn Thanh ngẩn , lo lắng Vân Hướng Vãn: “Nương, xin , hình như con tay nặng...”
“Không nặng, gã còn dám nh.ụ.c m.ạ con, con cứ bẻ cằm gã , hoặc cắt lưỡi gã cho .” Vân Hướng Vãn tươi hiền hòa truyền thụ "kiến thức" cho con trai.
Tiêu Ngạn Thanh chắc chắn nàng đùa, gật đầu thật mạnh. Chắc chắn Tần Tùng chuyện thể tha thứ với nương nên mới hận gã như . Bốn nhóc tì trao đổi ánh mắt, khi Tần Tùng, ánh mắt đều đổi.
“Hít...” Đau quá, lạnh quá... Tần Tùng rùng một cái, cơn say rốt cuộc cũng tỉnh táo đôi chút: “Nghịch nữ, ngươi dám sai bảo mấy đứa tiểu súc...”
“Tần Tùng, ông thực sự cắt lưỡi ông đúng ?”
Vân Hướng Vãn gạt đám nhỏ đang chắn mặt , từng bước tiến gần Tần Tùng. Mỗi bước chân của nàng như dẫm lên tim gã, khiến những lời c.h.ử.i rủa sắp thốt đều nghẹn . Gã trợn mắt, cuống cuồng bò dậy: “Mày dám? Tao là lão t.ử của mày!”
“Ta phủ nhận, nhưng nợ ông, trả sạch . Ông cũng đừng hòng lấy của lấy một đồng xu nào nữa. Hiểu chứ?”
Khi nguyên chủ rời phủ Thành chủ mang theo đủ tiền bạc để sống cả đời an . khi về nhà họ Tần, tiền bạc đều nhà họ Tần tước đoạt sạch. Tần Tùng uống rượu đ.á.n.h bạc, cả nhà họ Tần lấy vợ, nên tất cả đều đè đầu cưỡi cổ nguyên chủ mà bóc lột. Không chỉ tiền bạc, ngay cả y phục gấm vóc, trang sức, thậm chí đến cả bánh xà phòng cũng cướp mất. Chính vì mà khi gả nhà họ Tiêu, nguyên chủ đến cả đồ dùng tắm rửa cũng thiếu thốn.
Nhà họ Tần cho nguyên chủ một mạng sống nhưng chẳng nuôi dưỡng, chẳng thương yêu. Chút tình mỏng như giấy , bạc nhà họ Tần vơ vét từ nàng đủ mua mấy . Huống chi hiện tại linh hồn trong xác là Vân Hướng Vãn đến từ Trái Đất, càng chẳng quan hệ gì với nhà họ Tần. Họ đến chọc phá thì thôi, nếu đến thì chỉ trách bọn họ đen đủi.
“Nghịch nữ mà! Mọi mau đến xem, cái đứa con bất hiếu , tiền mua kẹo hồ lô ăn mà nỡ để cha ruột c.h.ế.t đói đây !” Tần Tùng thấy dùng cứng , vì cú đ.ấ.m của Tiêu Ngạn Thanh vẫn còn đau điếng, gã lập tức đổi chiến thuật, gào mồm lên lóc.
“Cô gái thật quá đáng, dù thì đó cũng là cha đẻ cô mà. Người cho cô mạng sống, cô hiếu kính chứ.” “ đấy, bất hiếu với bề là thiên lôi đ.á.n.h c.h.ế.t đấy.” “Cô nương, nhất là đưa chút bạc cho cha cô .” “Trông cô thế giống thiếu tiền, khắt khe với cha ruột như ?”
Lập tức, đám đông bắt đầu chỉ trích, phẫn nộ. Vân Hướng Vãn bỗng chốc trở thành kẻ đại ác bất hiếu, ngược đãi cha già.
“Không như thế, con cho phép các nương như .” Tiêu Dư Vy nắm c.h.ặ.t t.a.y Vân Hướng Vãn, giận dữ xung quanh. Ba đứa trẻ khác cũng đầy vẻ phẫn uất.
“Đừng lo.” Vân Hướng Vãn vỗ vỗ đầu tiểu bao t.ử trấn an, thản nhiên bệt xuống đất, rút từ một chiếc khăn tay bắt đầu lau những giọt nước mắt tồn tại, mở miệng gào lên:
“Ôi cái mà khổ thế ! Vừa sinh cha ruột đ.á.n.h mất, khó khăn lắm mới tìm một gia đình giàu , mang theo ít tiền đồ về quê nhận . Ai ngờ cha ruột bắt tay cướp sạch tiền bạc của , đến cả y phục, đồ tắm rửa cũng tha...”
“Những thứ đó nhịn hết, coi như trả ơn sinh thành. vạn ngờ tới, bọn họ tay bán cho một đàn ông góa vợ. Nghĩ xem mới mười sáu trăng tròn kế mẫu cho bốn đứa trẻ...”
“ lụng vất vả, trời sáng dậy, đến giờ Thần còn chẳng dám ngủ, khó khăn lắm cuộc sống mới khấm khá lên một chút, thì cha đến đòi tiền uống rượu đ.á.n.h bạc...”
“Trời đất ơi, cho con c.h.ế.t thôi, con sống nữa...”