Xuyên Thành Mẹ Kế Độc Ác, Dựa Vào Nuôi Con Để Làm Mưa Làm Gió Trong Giới Tu Tiên - Chương 221: Cái tính khí biệt nhục quen thuộc này, nàng thích!
Cập nhật lúc: 2026-01-01 12:17:05
Lượt xem: 0
Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới
mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!
https://s.shopee.vn/5VOeVJoUJl
MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!
“Dạ , vị tỷ tỷ , mời theo .”
Tiêu Dư Vi một tư thế mời khách đầy lễ độ. Ánh mắt Vân Hướng Vãn tự chủ mà liên tục dừng cô bé. Trẻ con quả thực lớn nhanh như thổi, mới mấy tháng gặp mà con bé cao thêm ít, ước chừng gần một mét tư .
Dù con bé đổi dung mạo một chút, nhưng đối với , chỉ cần một cái là nhận ngay. Từng cử chỉ, hành động của con bé đều khiến trái tim nàng mềm nhũn.
“Phong chủ, tiểu đáng yêu quá mất. Con thấy Túy Tiên Lầu buôn bán phát đạt thế , ngoài hương vị , chắc chắn là nhờ công lao của !” Thi Nhạc vẻ dễ thương của Tiêu Dư Vi cho tan chảy, kìm mà truyền âm cho Vân Hướng Vãn.
Vân Hướng Vãn thầm khen ngợi con mắt của nàng : “Ta thấy lý.”
“Tiểu Vi, phòng Linh Hi tầng ba còn trống, đưa khách lên đó .”
Vân Hướng Vãn mới bước lên bậc thang đầu tiên thì phía vang lên một giọng nam phần thô rạch. Nàng đầu , thấy một phiên bản Tôn Viễn với râu quai nón lởm chởm đang quầy thu ngân một chiếc ghế . Một tay cầm bàn tính, tay cầm b.út, đầu còn đội một chiếc mũ vải xanh. Trông cũng dáng một vị chưởng quầy đấy chứ.
Tôn Viễn thấy ánh mắt Vân Hướng Vãn sang, bèn nở một nụ vô cùng cung kính khách sáo đáp lễ.
Hừ! Còn định giả vờ với nàng ? Chỉ một cái nàng lột trần bộ mặt thật của . Cải trang kiểu quả thực là quá hời hợt.
Tiêu Dư Vi tiếp lời: “Phòng Linh Hi ạ? Dạ rõ, chưởng quầy, con đưa họ ngay đây.”
________________________________________
Tầng ba, phòng nhã gian Linh Hi.
Vừa mới an tọa, Tiêu Dư Vi mang một cuốn thực đơn.
“Các vị ca ca tỷ tỷ, đây là thực đơn của tiệm, xem món nào dùng cứ bảo nhé.”
“Được, để xem gì ngon nào.” Vân Hướng Vãn nhận lấy thực đơn, tỉ mỉ lướt qua chọn vài món ăn, đó thuận tay đưa cho Lưu Ngọc Trạch. “Các ngươi ăn gì cứ điểm món , bữa nay bao tất.”
Lưu Ngọc Trạch chuyển thực đơn sang cho Thi Nhạc: “Mọi cứ tùy ý chọn là .”
Mặc dù các món thực đơn trông lạ mắt ngon miệng, nhưng Lưu Ngọc Trạch vốn là trọng khẩu phúc, thứ gì cũng thể ăn một chút cho xong bữa. Thi Nhạc thấy những món thích Vãn Dạ đều gọi , bèn trả thực đơn cho Tiêu Dư Vi.
“Tiểu , bọn gọi xong , cứ theo thế mà dâng món nhé.”
“Dạ , xin chờ một lát.” Tiêu Dư Vi xong liền xoay rời khỏi phòng.
Vân Hướng Vãn dõi mắt tiễn con bé mới thu hồi tầm mắt. Chẳng mấy đứa nhỏ bắt nhịp với Tôn Viễn từ lúc nào, lẽ nào là Vi Vi? Phải , trong bốn đứa trẻ chỉ Vi Vi là Tôn Viễn và mối quan hệ giữa nàng với khá . Thế nhưng, việc Tôn Viễn sẵn lòng theo đám trẻ đến Thiên Dục Thành mạo hiểm thế quả thực ngoài dự tính của Vân Hướng Vãn. Không đám trẻ tiết lộ phận thật của nàng cho .
Chẳng mấy chốc, bưng một chiếc nồi sắt lên. Khi thấy đó là nồi lẩu uyên ương, Vân Hướng Vãn ngay công tác chuẩn của họ chu đáo. Xem Túy Tiên Lầu đơn thuần là mở để tìm nàng cho vui, mà là định nghiêm túc phát triển sự nghiệp đây.
Nhìn sang bưng nồi, trời ạ, là Tiêu Ngạn Lăng!
Gần một năm gặp, vóc dáng bé vọt cao lên tới một mét bảy, dáng thanh mảnh, mặc một bộ y phục đen giản dị. Chân dài eo thon, đúng là một thiếu niên lang tuấn tú. Cậu hề cải trang, lẽ vì quanh năm ở trong Thiên Huyền Tông, thêm trẻ con trổ mã nhanh nên dung mạo vốn chút đổi, cần cố ý che đậy thì của Tiên Kiếm Tông cũng khó lòng nhận . Các đường nét khuôn mặt rõ ràng sắc sảo hơn, mang vẻ kiêu ngạo thanh tú, khí chất trác tuyệt.
“Khách quan, đây là lẩu uyên ương gọi, một bên nước dùng thanh đạm, một bên cay nồng. Các món khác cũng sẽ mang lên ngay.”
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://www.monkeydtruyen.com/xuyen-thanh-me-ke-doc-ac-dua-vao-nuoi-con-de-lam-mua-lam-gio-trong-gioi-tu-tien/chuong-221-cai-tinh-khi-biet-nhuc-quen-thuoc-nay-nang-thich.html.]
Tiêu Ngạn Lăng đoạn liền châm lửa thạch đáy nồi. Nước lẩu sôi, mùi hương vốn quyến rũ càng thêm nồng nàn.
Thi Nhạc lúc nãy còn mải ngắm Tiêu Ngạn Lăng, giờ dán mắt nồi lẩu rời. Vân Hướng Vãn thì tựa lưng ghế, ánh mắt dõi theo từng động tác của Tiêu Ngạn Lăng. Nàng càng tỏ thong dong tự tại, thiếu niên càng trở nên lúng túng.
Bởi Tiêu Ngạn Lăng , nương t.ử chắc chắn nhận . C.h.ế.t tiệt, nương t.ử tới, liền cướp ngay việc của tiểu nhị để phòng Linh Hi dâng món. đến cửa mới sực nhớ là cả đám lén nương t.ử mà tới đây. Nghĩa là, nương t.ử thấy thể sẽ nổi giận!
Thế nên lúc vô cùng căng thẳng, chẳng nương t.ử đang nghĩ gì, liệu trách mắng bọn họ quá mức mạo hiểm ?
“Tiểu Lăng.”
“Có!” Tiêu Ngạn Lăng lập tức thẳng tắp, dõng dạc đáp lời. Dáng vẻ đó chỉ thiếu điều giơ tay chào Vân Hướng Vãn nữa thôi.
Cái phản ứng bất thình lình những khác trong phòng đều ngơ ngác. Tiêu Ngạn Lăng thấy đầy vẻ khó hiểu mới chợt nhận nương t.ử dùng truyền âm với ! Hỏng , dường như phạm .
“Tiểu Lăng, thể thấy các con ở Thiên Dục Thành nương thực sự vui. Các con dành cho một bất ngờ cực lớn đấy. Đợi họ ăn xong rời , sẽ tìm các con, ?”
Vân Hướng Vãn vội vàng trấn an đứa trẻ đang kinh sợ, lúc cũng chẳng màng đến việc ngụy trang nữa.
“Hừ! Thật hiếm thấy, nương vẫn còn nhận con.” Bỏ mặc họ ở Thiên Huyền Tông để một dấn hang cọp, lo c.h.ế.t .
Tiêu Ngạn Lăng hừ lạnh một tiếng đầu thẳng. Chậc... cái tính khí biệt nhục quen thuộc , nàng thích! Vân Hướng Vãn lấy chiếc quạt xếp lâu dùng đến, che khóe môi đang ngừng nhếch lên.
Chẳng mấy chốc, thức ăn dâng đủ. Thi Nhạc bóng lưng ba nhà họ Tiêu , nhịn cảm thán: “Giờ đến tiểu nhị quán ăn cũng trai thế ?”
“Nhìn khí độ của họ phi phàm, giống con em gia đình bình dân. Lẽ nào họ là của Đan Vương Thành?” Lưu Ngọc Trạch trầm tư .
“Cực kỳ khả năng.” “Đan Vương Thành cớ đột ngột đến Thiên Dục Thành mở t.ửu lầu chứ?” “Có gì lạ ? Đan Vương Thành vốn hợp tác với Linh Bảo Các, chuyện ăn nào kiếm tiền mà họ chẳng nhúng tay . Nay nghiên cứu món mới, sang mở t.ửu lầu cũng là lẽ thường.”
Vân Hướng Vãn vốn còn chút căng thẳng sợ họ liên hệ của Đan Vương Thành với , may mà .
“Mọi còn tán hươu tán vượn gì nữa? Mau dùng bữa , ngon lắm đó.” Thi Nhạc gắp một lát thịt từ nồi cay cho miệng, tuy cay nhưng vị ngon chê , bèn kìm mà gắp miếng thứ hai. Quay thấy các sư vẫn còn bàn tán, nàng nhịn nhắc nhở.
Thế là bắt đầu động đũa. Lưu Ngọc Trạch vốn chút để tâm nhưng khi nếm thử liền lập tức chinh phục, quên sạch những lời bàn luận lúc nãy. Vừa ăn gã quên mời mọc Vân Hướng Vãn.
Vân Hướng Vãn ăn uống thong thả, ăn vài miếng thịt, thỉnh thoảng nhấp một ngụm sữa. Sau khi ăn no nê, nàng tìm một cái cớ ở , bảo Lưu Ngọc Trạch dẫn các sư sư về . Lưu Ngọc Trạch từ chối, nhưng vài bước gã đầu hỏi nàng:
“Phong chủ, sẽ về chứ?”
“Đồ ngốc nhà ngươi, đương nhiên về , là Phong chủ Linh Phong Sơn mà, chẳng qua mua thêm ít đồ thôi.” Vân Hướng Vãn .
Lưu Ngọc Trạch lúc mới yên tâm dẫn trở về. Vân Hướng Vãn dõi mắt tiễn họ , đầu thấy mấy nhóc tì đang sẵn trong đại sảnh t.ửu lầu, rõ ràng là đang đợi nàng.