Xuyên Thành Mẹ Kế Độc Ác, Dựa Vào Nuôi Con Để Làm Mưa Làm Gió Trong Giới Tu Tiên - Chương 26: Đã là đạo bất công, thì nghịch lại có sao?

Cập nhật lúc: 2025-12-31 18:20:44
Lượt xem: 8

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/9AHwsBoteW

MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

“Bà... các ...”

Tần thị loạng choạng lùi vài bước, thần sắc thoáng chút kinh hoàng.

Xuất giá tòng t.ử, đối diện với ba đứa con trai nhà họ Tiêu đang như bầy sói con, bà gì đó nhưng nuốt ngược trong. Thế nhưng nhanh đó, bà liền phát hiện Tiêu Dư Vy đang cạnh Vân Hướng Vãn.

“Con nhóc , cháu nghìn vạn đừng học theo nương cháu. Nó là đại nghịch bất đạo, sẽ thiên lôi đ.á.n.h c.h.ế.t đấy. Ngoan, lời bà ngoại, mau khuyên nhủ nương cháu .”

“Không chịu để các bắt nạt thì gọi là đại nghịch bất đạo ? Đã là đạo bất công, thì nghịch ?”

Tiêu Dư Vy gương mặt thiên chân vô tà, nhưng lời thốt đầy vẻ bá khí. Vân Hướng Vãn đến đây, nhịn mà đưa tay vỗ bộp bộp. , như thế chứ, đừng ai hòng dùng đạo đức giả để thao túng chúng !

“Vân Hướng Vãn, con xem , đứa trẻ ngoan ngoãn con dạy dỗ thành cái dạng gì ?” Tần thị tức tối lườm Vân Hướng Vãn một cái.

“Vân Hướng Vãn, nể tình con là con gái ruột của , hiện tại bắt con quỳ xuống xin nữa. Con chỉ cần đưa một trăm lượng bạc, chuyện coi như xong xuôi.”

Tần Tùng thấy Tần thị cứ lải nhải một hồi mà chẳng ai thèm , liền sốt sắng giá. Dáng vẻ đó cứ như thể lão đang ban phát ân huệ cực lớn cho Vân Hướng Vãn .

“Không , hai trăm lượng!”

Tần Vũ một hồi điều phục thở để định thương thế, liền tại chỗ đòi tăng giá. Tần Tùng thoáng qua mảng da đầu bỏng của em trai, lập tức phụ họa: “, hai trăm lượng, một trăm lượng dùng để trị thương cho chú con.”

“Hai trăm lượng? Các thật sự dám mở miệng nhỉ. Tiếc , , một đồng xu cũng .”

Nói đoạn, Vân Hướng Vãn liếc Trần Nhị Nha đang lén lút phía . Lúc , Tiêu Ngạn Lăng thể nhẫn nhịn thêm nữa, định tay thì Vân Hướng Vãn dùng ánh mắt ngăn . Nàng thể để kẻ khởi xướng nhàn , tìm cách kéo cả mụ vũng nước đục .

“Vân Hướng Vãn, đừng mà cho mặt mũi cần. Hôm nay thấy phố , cả nhà các ăn mặc lộng lẫy, tiền mua kẹo hồ lô, bạc hiếu kính cha ?” Tần Tùng gân cổ lên cãi.

“Thật sự là , y phục mấy đứa trẻ là do bán váy áo của mới mua . Chút tiền lẻ còn đều mua kẹo hồ lô cả .”

Vân Hướng Vãn mỉm , bồi thêm một câu: “Vương đại nương, bà xem đúng ? Hôm nọ bà chẳng thấy con lên núi hái rau dại đó ?”

Trần Nhị Nha vốn chỉ định xem náo nhiệt, nhân tiện kiếm chút lợi lộc, nào ngờ Vân Hướng Vãn đột nhiên gọi tên . Mụ đang lom khom lẩn trốn, lúc ánh của đành gượng gạo thẳng dậy.

“Tiêu nương t.ử , cô đừng đùa. Cô lên núi hái rau chắc là để ăn cho đỡ ngán thôi chứ? Chẳng nhà cô ngày nào cũng đại ngư đại nhục, mùi thịt thơm nức bay tận sang nhà đó ?”

“Cái gì? Mày ngày nào cũng ăn ngon mặc ?”

Đôi mắt tam giác hung ác của Tần Tùng nheo , tàn nhẫn : “Mau nộp hai trăm lượng đây, nếu từ nay về đừng hòng sống yên . Ta quen một bạn là tu sĩ Ngưng Khí ngũ giai đấy! Đến lúc đó, cả lũ tiểu súc sinh đừng hòng chạy thoát!”

“Vương đại nương bậy, nhà con thịt, ăn rau dại thôi.” Vân Hướng Vãn bĩu môi, than thở phận còn đắng hơn cả mướp đắng.

Tiêu Huyền Linh bên cạnh , âm thầm đưa tay quệt vệt mỡ còn dính nơi khóe miệng. Cậu bé chút hoảng, bàn cơm trong bếp vẫn còn một bàn đầy thịt, ngộ nhỡ đám xông thì ? Lúc , Tiêu Ngạn Thanh vỗ nhẹ lên vai em trai, hiệu cứ bình tĩnh. Nương , ắt lý do của .

“Hửm? Vương thị, rốt cuộc là thế nào?”

Tần Tùng nổi giận, sang chỉ trích Trần Nhị Nha. Lão chính là mụ báo tin mới đến Bạch Ngọc Thành chặn đường Vân Hướng Vãn. Giờ kéo cả em trong tộc đến đòi tiền cũng là vì mụ thề thốt rằng Vân Hướng Vãn còn giấu nhiều bạc, ngày nào cũng dẫn lũ tiểu súc sinh ăn sung mặc sướng.

Lão thì ngày ngày đòi nợ, sống trong cảnh nước sôi lửa bỏng, mà con gái lão tiêu d.a.o như thế? Sao thể chứ! tình hình hiện tại, lời Vân Hướng Vãn dường như cũng vài phần đáng tin?

“Tần đại ca, lúc nãy còn ngửi thấy mùi thịt từ bếp nhà họ bay mà. với mụ ai thật ai giả, ông cứ trong xem một cái là ngay chứ gì?” Trần Nhị Nha nghĩ đến mùi thịt thơm phức cầm nước miếng. Nhà mụ cũng thịt, nhưng thế nào cũng mùi vị đó. Vân Hướng Vãn thì kín miệng như bưng, chẳng hỏi han gì, lẽ bếp sẽ tìm câu trả lời.

“Đi, tất cả bếp xem thử!” Tần Tùng thấy cũng lý, liền hô hào một tiếng, dẫn theo ba bốn gã thanh niên lực lưỡng ùa gian bếp nhà họ Tiêu.

Vân Hướng Vãn đó, sắc mặt vẫn hề đổi.

“Tiêu nương t.ử, , nếu cô sớm dạy thì chuyện đến nông nỗi ?” Trần Nhị Nha lúc đắc thắng, bước đến mặt Vân Hướng Vãn diễu võ dương oai. “Nếu cô điều, bây giờ cầu xin , sẽ nể tình hàng xóm mà giúp cô một tay.”

“Không cần , Vương đại nương.” Vân Hướng Vãn híp mí, nhấn mạnh từng chữ.

“Không gọi là Vương đại nương!” Trần Nhị Nha tức tối hứ một tiếng, cũng chạy bếp.

Lúc , hiện trường chỉ còn Vân Hướng Vãn và bốn đứa trẻ.

“Nương...” Cặp song sinh chút lo lắng nàng.

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://www.monkeydtruyen.com/xuyen-thanh-me-ke-doc-ac-dua-vao-nuoi-con-de-lam-mua-lam-gio-trong-gioi-tu-tien/chuong-26-da-la-dao-bat-cong-thi-nghich-lai-co-sao.html.]

“Các con quên , nương một gian thần kỳ mà?” Tiêu Ngạn Thanh kịp thời nhắc nhở các em.

“Phải !” Đôi mắt cặp song sinh sáng lên, họ quên mất chuyện cơ chứ!

“Chậc...” Tiêu Ngạn Lăng thì chán nản tặc lưỡi, nhóc còn đ.á.n.h một trận cho trò, lúc nãy đ.á.n.h vẫn tay.

“Đi thôi, chúng cũng qua đó xem .” Vân Hướng Vãn dắt tay nhỏ của Dư Vy, đưa lũ trẻ cùng bước tới.

Thế nhưng ngay khi họ , Tần Tùng đùng đùng nổi giận dẫn đám từ trong bếp bước .

“Tần đại ca, lừa ông, thật sự ngửi thấy mùi thịt mà!” Trần Nhị Nha bên cạnh cuống quýt giải thích.

“Thịt gì mà thịt? Trên bàn chỉ một đĩa rau dại rách nát, Trần Nhị Nha, ch.ó nhà lão t.ử còn chẳng thèm ăn cái thứ rau đó!”

Tần Tùng cảm thấy Trần Nhị Nha chơi xỏ, cái bản mặt như đầu heo của mụ càng thêm nộ khí xung thiên.

Chó cũng thèm ăn?

Đáng ghét! Nói thế chẳng quá đáng ? Vân Hướng Vãn hít sâu một , định bụng nhịn thêm chút nữa.

“Tần , ông ...”

“Nói cái gì mà ? Trần Nhị Nha, bà thật sự là đói đến phát điên , cái thứ ch.ó thèm ăn mà bà dám bảo là thịt!”

Nhịn, nhịn cái con khỉ!

“Rau dại rõ ràng ngon như , các thưởng thức thì đúng là tổn thất lớn .” Vân Hướng Vãn bất bình gào lên.

“Cái... á!”

Tần Tùng kịp dứt lời, đột nhiên chẳng hiểu vấp ngã một cú đau điếng.

“Ôi ông nó ơi, ông ?” Tần thị hoảng hốt, vội vàng chạy đỡ lão dậy.

“Phi! Phi!”

Tần Tùng phun đống bùn đất và cỏ rác trong miệng.

“Ông... ông ơi, răng của ông...”

Tần thị thấy trong đống hỗn hợp lão phun chỉ m.á.u mà còn hai chiếc răng cửa, bà kinh hãi đến mức cảm thấy trời sập đến nơi !

“Á á á!!!” Tần Tùng ngửa mặt lên trời gào thét như điên dại.

Trần Nhị Nha thấy tình hình , định lén lút chuồn .

“Vương đại nương, bà đừng bậy nữa. Bà xem hại cha đến mức rụng cả hai cái răng cửa kìa.” Vân Hướng Vãn quên bồi thêm một nhát d.a.o.

“Vương thị, hôm nay bà nhất định cho lão t.ử một lời giải thích!”

Vở kịch khép bằng việc Trần Nhị Nha bồi thường cho nhà họ Tần một trăm cân thịt lợn mới xong chuyện.

Bốn nhóc tì khi trở bếp thì đờ gian bếp cứ như cướp phá. Phàm là thứ gì trông vẻ đáng giá một chút đều biến mất sạch sành sanh! Trên mặt bàn trơ trọi chỉ một đĩa rau dại nguội ngắt và vài đôi đũa.

Vân Hướng Vãn phẩy tay một cái, thứ liền về chỗ cũ, kể cả mâm cơm thịnh soạn lúc nãy.

“Nương, cơm canh vẫn còn ấm nóng !” Hai đứa nhỏ mâm cơm vẫn còn bốc khói nghi ngút, nhịn mà kinh ngạc thốt lên.

Vân Hướng Vãn nở nụ tinh quái như một con cáo nhỏ: “Tất nhiên , mau ăn . Ăn xong nương sẽ luyện chế trận pháp. Từ nay về , sẽ còn kẻ nào thể tự tiện xông nhà chúng nữa.”

 

 

 

 

Loading...