Xuyên Thành Mẹ Kế Độc Ác, Dựa Vào Nuôi Con Để Làm Mưa Làm Gió Trong Giới Tu Tiên - Chương 3: Một bữa một bát lớn, một giấc trọn cả ngày!

Cập nhật lúc: 2025-12-31 18:20:17
Lượt xem: 16

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/60Kv5w6q9c

MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

Lại là nhóc tì nào đây?

Vân Hướng Vãn ngước , hóa là lão tam nhà họ Tiêu – Tiêu Huyền Linh. Đống củi bé ôm tay rơi xuống, va hết chân .

“Bà... bà...”

“Bà cái gì mà bà? Không thấy đau ?”

Vân Hướng Vãn chỉ chỉ chân bé, tiếp tục công việc của . Nàng lấy một chiếc bát gốm thô thật lớn, trút hết phần thịt xào xong trong. Đĩa thịt đầy vun như ngọn núi nhỏ, xem chừng đủ cho cả năm ăn.

Sau đó nàng rửa sạch chảo, dùng chút mỡ lợn cố tình để để phi thơm, đổ một lượng nước đủ . Đậy nắp vung , Vân Hướng Vãn lấy ba quả trứng chim. Chẳng rõ là trứng của loài chim nào mà kích thước to tương đương trứng ngỗng.

Bên Vân Hướng Vãn đang tập trung đ.á.n.h trứng, bên Tiêu Huyền Linh bát thịt nóng hổi đang tỏa khói, tự chủ mà nuốt nước miếng một cái. Cậu bé trời sinh vốn thích mùi tanh tao của thịt cá, mà ngửi thấy mùi hương , lòng nén nổi sự thèm thuồng.

“Tam ca, xem, nương thắt b.í.m tóc cho , ?”

Tiêu Dư Vy tung tăng chạy đến lưng Tiêu Huyền Linh, hớn hở khoe kiểu tóc mới của . xong một hồi vẫn thấy tam ca , cô bé ngơ ngác chớp mắt. Chợt một mùi thịt thơm lừng từng thấy xộc mũi, cô bé nhịn mà chun mũi hít hà thật sâu.

“Mùi gì mà thơm quá ?”

“Chẳng lẽ là...?”

Tiêu Ngạn Thanh và Tiêu Ngạn Lăng cũng ngửi thấy. Hai em , trong mắt lộ rõ vẻ tin nổi. Không thể nào, đàn bà mà cũng nấu ăn ?

“Lão tam, còn ngây ở cửa gì? Tiểu Vy, thấy tiếng con , cả đám mau ăn cơm .”

Vân Hướng Vãn nồi canh trứng đang sôi sùng sục, cất tiếng gọi lớn. Tiêu Huyền Linh im lặng một hồi cũng lẳng lặng cúi xuống nhặt đống củi chân lên, đem đặt cạnh bếp lò.

“Nương, con tới đây.” Tiêu Dư Vy reo lên, đôi chân ngắn thoăn thoắt chạy .

“Tiểu Vy, đừng...”

Tiêu Ngạn Lăng giữ kịp cô bé. Ngoảnh thấy đại ca vẫn im tại chỗ, sốt ruột: “Đại ca, ngăn ? Biết mụ đàn bà đó đang bày trò gì thì ? Vạn nhất mụ hạ độc cơm nước thì tính thế nào?”

Tiêu Ngạn Thanh em trai: “Chúng xem .”

Vừa thấy bóng dáng Tiểu Vy, cũng tưởng đàn bà tay đ.á.n.h đập. Nếu , với tính cách bám của , thể theo nàng ? khi hai em cùng nhà, họ thấy Tiểu Vy đang bàn trang điểm, ngẩn ngơ ngắm trong gương đồng. Trên đầu cô bé là hai b.í.m tóc nhỏ xinh xắn, còn hơn cả những đứa trẻ trong thôn.

“Đại ca ca, nhị ca ca, hai xem b.í.m tóc của Vy Vy ?”

Tiêu Ngạn Thanh thấy nụ hạnh phúc lâu xuất hiện mặt . lúc vẫn dám chắc đàn bà đang mưu tính chuyện gì, nên quyết định im lặng quan sát.

“Nương, đây là thịt Hừ Hừ thú xào ạ? Trông ngon quá mất.” Tiêu Dư Vy là đầu tiên sà cạnh Vân Hướng Vãn, mắt dán c.h.ặ.t bát thịt rời.

Hừ Hừ thú?

Vân Hướng Vãn lục tìm ký ức của nguyên chủ, mới hình dáng của loại thú khá giống lợn rừng ở Trái Đất, thuộc loại yêu thú cấp một. Hừ Hừ thú trưởng thành sức chiến đấu ngang ngửa tu sĩ Ngưng Khí đại viên mãn, vô cùng hung dữ. Tuy nhiên, thịt của nó tươi mềm, mùi lạ, cộng thêm khả năng sinh sản cực mạnh nên nghiễm nhiên trở thành món ngon bàn tiệc.

“Ừm, ngon lắm, Tiểu Vy qua bàn ăn chờ .”

Vân Hướng Vãn xoa đầu Tiêu Dư Vy, bưng thịt và canh trứng lên bàn. Tiêu Dư Vy lóng ngóng leo lên ghế , ngoan ngoãn chờ cho ăn. Cô bé cũng quên gọi ba đang xếp hàng bên bếp: “Các ca ca, cũng qua ăn cơm ạ.”

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://www.monkeydtruyen.com/xuyen-thanh-me-ke-doc-ac-dua-vao-nuoi-con-de-lam-mua-lam-gio-trong-gioi-tu-tien/chuong-3-mot-bua-mot-bat-lon-mot-giac-tron-ca-ngay.html.]

“Muội , đàn bà nguy hiểm, đừng ăn cơm mụ nấu.” Tiêu Ngạn Lăng bước tới tiên, chẳng thèm nể mặt Vân Hướng Vãn đang đó, định bế thốc xuống khỏi ghế.

“Tiểu , nếu ăn, để đại ca cho .” Tiêu Ngạn Thanh cũng bước gần. Sự đổi đột ngột của đàn bà khiến khỏi bất an.

“Đại ca, cũng ăn thịt.” Tiêu Huyền Linh đột nhiên thốt một câu.

Vân Hướng Vãn bên cạnh thấy mà khóe miệng giật giật. Xem Tiêu Huyền Linh tin nàng là thật, nhưng thèm thịt cũng là thật.

“Tùy các ngươi, cũng .”

Vân Hướng Vãn xong liền tự múc cho một bát cơm. Phải công nhận linh mễ đúng là linh mễ, từng hạt trắng trong như ngọc trai, hương thơm ngan ngát khiến nàng thèm thuồng thôi. Nàng vội vàng lùa một miếng miệng, quả nhiên là mỹ vị!

Nàng bước bàn ăn, gắp một miếng thịt cho miệng. Thịt giòn mềm, mọng nước, hương thơm đọng nơi đầu lưỡi. Nghĩ bụng nếu thêm chút ớt cay và hạt thì là, xiên thành thịt nướng thì còn ngon đến mức nào.

“Ưm...” Vân Hướng Vãn thỏa mãn nheo mắt . Ngon thật sự!

Dáng vẻ ăn uống ngon lành của Vân Hướng Vãn khiến bốn em nhà họ Tiêu hình. Chẳng độc ? Nếu thật sự độc, chắc Vân Hướng Vãn sớm lăn đùng c.h.ế.t chứ?

Tiêu Dư Vy thấy đại ca nhị ca đang ngẩn , lập tức thoát khỏi tay họ, chạy về phía bếp lò. Vì với tới nồi, cô bé kéo một chiếc ghế nhỏ , cố sức vươn cánh tay ngắn ngủn định múc cơm.

“Tiểu , để giúp .”

Tiêu Huyền Linh bước tới múc cho em gái một bát, đó tự múc cho một bát nữa. Tuy là sinh đôi nhưng Tiêu Huyền Linh cao hơn hẳn. Hai em liếc , vờ như thấy đại ca và nhị ca nhà , nhanh ch.óng bàn, cầm đũa định gắp thịt.

ngay khi đũa chạm miếng thịt, cả hai cùng khựng , hẹn mà cùng len lén quan sát sắc mặt của Vân Hướng Vãn. Lúc nàng lưng lửng bụng, liền mỉm với hai nhóc tì: “Ăn , vốn dĩ là phần của các con mà.”

“Cảm ơn nương, nương quá.”

Tiêu Dư Vy là đầu tiên reo lên. Được cho phép, cô bé còn do dự nữa, một miếng thịt một miếng cơm, ăn đến là vui vẻ.

“Cảm... cảm ơn...” Tiêu Huyền Linh cũng gật đầu theo, khó nhọc thốt vài chữ cũng cúi đầu ăn lấy ăn để. Khi miếng thịt đầu tiên chạm lưỡi, đôi mắt vốn dĩ đờ đẫn của bé bỗng trở nên linh động, sáng rỡ.

【 Chúc mừng chủ nhân, độ gắn kết của Tiêu Huyền Linh tăng lên 5, của Tiêu Dư Vy tăng lên 18. 】

Khá lắm, chỉ trong một bữa cơm mà tăng thêm 8 điểm. Cứ đà , chỉ cần nấu thêm vài bữa nữa là sớm muộn gì cũng phá mốc 100 điểm thôi! Đến lúc đó nàng xem kỹ trong trung tâm thương mại hệ thống những món đồ nào. Hơn nữa, nhận khí vận và tu vi trả từ những thiên chi kiêu t.ử , dù chỉ 20% thì cộng dồn cũng vô cùng khủng khiếp. Khi đó chẳng nàng chỉ cần yên cũng thể phi thăng ?

Một hoa một thế giới, một mộc một phù sinh. Một bữa một bát lớn, một giấc trọn cả ngày! Nghĩ thôi thấy tuyệt !

Có điều, hai nhóc lớn khó đối phó đây. Tiêu Dư Vy và Tiêu Huyền Linh đầy bốn tuổi, cưỡng sự cám dỗ của mỹ vị, nhưng hai đứa lớn hơn, một mười tuổi, một tám tuổi, là con nhà nghèo sớm lo toan, tâm tính sớm mài giũa vượt xa bạn đồng lứa.

“Nhị , chúng cũng ăn.”

Hả?

 

 

 

 

Loading...