Xuyên Thành Mẹ Kế Độc Ác, Dựa Vào Nuôi Con Để Làm Mưa Làm Gió Trong Giới Tu Tiên - Chương 35: Người quả thực là tỷ tỷ ruột của ta mà!

Cập nhật lúc: 2025-12-31 18:20:53
Lượt xem: 7

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/60Kv5w6q9c

MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

Sau khi cầm cuốn Phong Thần Dẫn, Vân Hướng Vãn nở nụ nịnh nọt hỏi thêm:

“Diên tỷ, liệu thể dùng năm vạn hạ phẩm linh thạch còn để mua một chiếc phi chu loại nhỏ nhất ?”

Nghe đến đây, Hồng Diên trợn tròn đôi mắt phượng: “Cái thằng nhóc , ngươi đừng quá đáng thế chứ? Năm vạn hạ phẩm linh thạch mà mua nổi phi chu?”

sống ở trong thôn, mỗi đến Bạch Ngọc Thành đều vất vả. Ta còn đang tính khi về sẽ chuyên tâm luyện chế thêm vài bộ trận pháp, mười ngày đến tham gia buổi đấu giá để cạnh tranh bộ công pháp lôi hỏa song thuộc tính nữa mà.” Vân Hướng Vãn dùng quạt gãi gãi đầu, vẻ mặt đầy vẻ ngượng ngùng khó xử.

Hồng Diên im lặng hồi lâu, đó bực dọc ném một câu: “Cái vị trí của nên nhường cho ngươi thì đúng hơn.”

“Vừa... Diên tỷ cứ đùa, tại hạ đủ tư cách lung lay vị trí của ?” Vân Hướng Vãn lộ vẻ hoảng hốt. Nàng cũng vì nghèo quá mà cả thôi, nếu cũng chẳng cần dày mặt chiếm chút tiện nghi .

“Nếu mười ngày ngươi mang năm bộ trận pháp đến mặt , nhất định tha cho ngươi .” Hồng Diên đoạn, từ trong nhẫn gian ở ngón vô danh lấy một chiếc thuyền nhỏ dài chừng hai tấc: “Cái coi như quà gặp mặt tỷ tỷ tặng ngươi.”

Vân Hướng Vãn sững sờ! Đây là phi chu vốn giá trị lên tới hàng chục vạn linh thạch đấy!

“Không lấy ?” Hồng Diên nhướng cằm.

“Lấy, lấy chứ, lấy chứ!” Vân Hướng Vãn gật đầu như mổ thóc, vội vàng đưa hai tay đón. Giây tiếp theo, chiếc thuyền nhỏ gọn trong lòng bàn tay nàng.

“Đa tạ Diên tỷ, đúng là tỷ tỷ ruột của mà!”

“Được , mau về luyện trận pháp .” Hồng Diên vẻ mệt mỏi xua tay.

“Tuân lệnh, tại hạ tuyệt đối phụ lòng tin của Diên tỷ. Mười ngày sẽ đến.”

Vừa bước khỏi cổng Trân Bảo Các, Vân Hướng Vãn lập tức nhỏ m.á.u nhận chủ cho chiếc phi chu. Chiếc thuyền mini dài hai tấc lóe lên một tia sáng, lập tức biến thành một linh khí phi hành hình con thuyền dài ba mét, rộng một mét rưỡi.

Mỗi trăm dặm tiêu tốn một trăm hạ phẩm linh thạch.

Vân Hướng Vãn nhảy lên phi chu, sự điều khiển của ý niệm, nó lập tức hóa thành một luồng sáng, lao v.út về phía nhà.

“Thứ còn ngầu hơn cả máy bay.” Gió thổi tung mái tóc và tà áo, cả nàng như đang bay bổng giữa tầng . Nàng nhịn mà dang rộng hai tay, tận hưởng khoảnh khắc hiếm hoi .

Sải cánh giữa trời cao, trong lòng dâng trào hào khí vạn trượng. Đại lục Thánh Lâm ? Có một ngày, nàng sẽ bay khắp ngõ ngách, chút kiêng dè, chẳng hề sợ hãi!

Vân Hướng Vãn lái phi chu bay thẳng núi, gian tẩy trang, bộ y phục ban đầu mới thong thả về phía Tiêu gia. Vừa rẽ qua lối , nàng thấy Vương Hổ đang xổm ở đó, dáng vẻ như đang chờ nàng.

Quả nhiên, thấy Vân Hướng Vãn, Vương Hổ lập tức bật dậy.

“Này, đàn bà , còn ăn khoai tây chiên!”

“Nhóc con, giao dịch của chúng kết thúc .” Vân Hướng Vãn buông một câu bước thẳng cổng nhà họ Tiêu.

“Ta cần , vẫn ăn! Đứng đó cho !” Vương Hổ hét định xông theo, nhưng nhanh một luồng sức mạnh đ.á.n.h bật ngoài. Thử vài vẫn chung một kết quả, nó tức bất lực, cuối cùng chỉ bệt xuống đất gào t.h.ả.m thiết.

Vân Hướng Vãn ngoáy ngoáy tai, đến công trường Thạch sư phụ cùng đang việc hăng say. Lúc móng nhà gần đào xong. Thạch Trường Thịnh đang cùng các thợ khác đục mộng gỗ, vì kiến trúc chính của ngôi nhà xây theo kết cấu mộng ghép.

Vân Hướng Vãn lên tiếng phiền mà thẳng bếp. Trong bếp, bốn nhóc tì cũng hề rảnh rỗi, đang bận rộn chuẩn bữa tối. Vừa thấy nàng bước , cả bốn đứa trẻ đồng loạt đầu .

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://www.monkeydtruyen.com/xuyen-thanh-me-ke-doc-ac-dua-vao-nuoi-con-de-lam-mua-lam-gio-trong-gioi-tu-tien/chuong-35-nguoi-qua-thuc-la-ty-ty-ruot-cua-ta-ma.html.]

“Nương, về .” “Đã mấy giờ mà giờ mới về, trời tối bên ngoài nguy hiểm ?” “Nương, đại ca hầm thịt kho tàu , thịt mềm rục và thấm vị lắm, mau qua nếm thử .” “Nương! Cuối cùng cũng về , con nhớ lắm!”

Tiểu bao t.ử là nhanh nhất, trong lúc ba em còn đang thì con bé chạy tới ôm c.h.ặ.t lấy đùi Vân Hướng Vãn. Nàng cảm thấy trái tim mềm nhũn , liền cúi xuống bế con bé lên.

“Ta cũng nhớ các con. Ta ở nhà, vất vả cho các con . Tiếp theo cứ giao cho nhé.”

Ăn xong bữa tối, khi tiễn Thạch sư phụ về, Vân Hướng Vãn trực tiếp đưa cả bốn đứa trẻ trong gian. Bọn họ trải một tấm nệm lớn gốc cây Thế Giới, thể tu luyện thể ngủ. Lúc , năm cùng khoanh chân nệm, Vân Hướng Vãn nhân cơ hội lấy cuốn Phong Thần Dẫn .

“Này, Ngạn Thanh, đây là công pháp của con.”

Tiêu Ngạn Thanh sững sờ một lát, đó đưa hai tay đón lấy: “Nương, cảm ơn .”

Trong thời gian ngắn như thể kiếm hai bộ công pháp liên tiếp, chẳng nương bỏ bao nhiêu tâm sức và gian khổ. Nàng thật sự tận tâm vì bọn họ. Mà lúc , dường như chẳng gì để báo đáp.

“Nghĩ ngợi lung tung cái gì thế? Ngạn Thanh, giờ công pháp , con nỗ lực tu luyện hơn nữa đấy nhé.” Vân Hướng Vãn đưa tay vỗ nhẹ lên bờ vai còn non nớt của bé.

Có lẽ nhiều khi thấy dáng vẻ trưởng thành hiểu chuyện của sẽ vô thức quên tuổi thật, nhưng suy cho cùng, Tiêu Ngạn Thanh cũng chỉ là một đứa trẻ mười tuổi. Vì bảo vệ các em, gồng mạnh mẽ quá lâu. Thế nên đôi khi để lộ chút yếu lòng, nó là một đòn chí mạng, khiến khỏi xót xa.

“Nương yên tâm, con nhất định để thất vọng.” Tiêu Ngạn Thanh lập tức nghiêm túc hứa hẹn.

“Ngạn Thanh, tin con.” Vân Hướng Vãn đến đây, ánh mắt lướt qua từng gương mặt nhỏ nhắn ngày càng hồng hào đầy đặn: “ các con luôn ghi nhớ một điều, thứ quan tâm nhất chính là thể của các con. Nỗ lực tu luyện là , nhưng chừng mực. Nếu các con thương, sẽ buồn lắm đấy.”

“Nương...” Đôi mắt Tiêu Ngạn Thanh lập tức rưng rưng, vội mặt để che giấu phút giây yếu lòng của , nhưng một giọt lệ trong vắt vẫn lăn dài từ khóe mắt.

Vân Hướng Vãn mà đau lòng khôn xiết, nàng dang tay trao cho một cái ôm thật c.h.ặ.t: “Ngoan, ở đây .”

“Vâng...” Tiêu Ngạn Thanh kìm nén cảm xúc đang dâng trào, tựa trán vai Vân Hướng Vãn.

Dù là cả, nhưng ký ức về nương ruột trong đầu ngày càng mờ nhạt. Cậu hiểu, cố gắng níu giữ những điều nhưng rốt cuộc chẳng giữ gì. Cậu thấu hiểu nỗi bi thương sâu thẳm , nên trong những ngày cha bên cạnh nguyên chủ hành hạ, nghiến răng gánh vác trọng trách chăm sóc các em. Dù khi cũng chỉ là một đứa trẻ.

Giờ đây, cuối cùng cũng thực sự cảm nhận ấm của tình mẫu t.ử. Cậu một bến đỗ để dựa .

“Oa... thật là quá, con thấy hạnh phúc quá mất.” Tiêu Dư Vy ở bên cạnh chắp hai tay n.g.ự.c, giọng mềm mại nhuốm chút nghẹn ngào. Con bé nhỏ tuổi nhất, các chăm sóc nhiều nhất, nay thấy các cũng yêu thương, liền vui mừng đến phát .

“Chao ôi, các con đừng chứ, đây là chuyện vui mà.” Vân Hướng Vãn luống cuống bắt đầu dỗ dành lũ trẻ.

Hơn nửa canh giờ , nàng đám trẻ thu xếp xong cảm xúc và bước trạng thái tu luyện, bấy giờ mới thở phào một nhẹ nhõm.

“Chủ nhân, độ gắn kết của ngài với Tiêu Ngạn Thanh tăng lên 80, với Tiêu Ngạn Lăng tăng lên 70, với Tiêu Huyền Lăng tăng lên 75, với Tiêu Dư Vy tăng lên 85, với Tiêu Ký Bạch tăng lên 10...”

“Khoan , ngươi ai cơ?”

Nàng thấy tên của ai thế nhỉ?

 

 

 

 

Loading...