Xuyên Thành Mẹ Kế Độc Ác, Dựa Vào Nuôi Con Để Làm Mưa Làm Gió Trong Giới Tu Tiên - Chương 47

Cập nhật lúc: 2025-12-31 18:21:23
Lượt xem: 5

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/5L5EIsp3Qa

MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

 

Vân Hướng Vãn bĩu môi, nhanh chân lách qua đám đông. Đây chính là nữ chính của nguyên tác, nhất vẫn là nên tránh xa một chút.

“Chư vị tiền bối quá khen , Miểu Miểu mới trở về, còn nhiều điều thấu đáo, tu vi cũng chỉ mới nhập môn, còn trông cậy các vị tiền bối chỉ bảo thêm.” Vân Miểu Miểu chắp tay hành lễ, cái vẻ kiêu sa của thiên kim phủ Thành chủ, mất nét thiện.

Cách hành xử đúng mực khiến Vân Hướng Vãn cũng nhịn mà liếc mắt một cái.

“Hừ! Ra vẻ bộ tịch.” Mộ Dung Linh Nhi bên cạnh hừ lạnh một tiếng đầy khinh miệt.

Vân Hướng Vãn giật , vội nắm lấy cổ tay cô nàng kéo nhanh hơn. Tiểu thư của ơi, bớt lời chút , chúng đừng dấn con đường “nữ phụ độc ác” nữa, kết cục thê t.h.ả.m lắm.

“Huynh kéo gì?” Mộ Dung Linh Nhi hất tay Vân Hướng Vãn , nhưng giằng co mấy bận vẫn thoát , trong lòng khỏi kinh ngạc. Nàng dù cũng là Ngưng Khí ngũ giai, thể thoát khỏi tay một kẻ Ngưng Khí tam giai ?

Vân Hướng Vãn đáp lời, chỉ nhanh ch.óng rời khỏi nơi thị phi .

“Linh Nhi, .” luôn kẻ nàng toại nguyện, Vân Tu Minh cất tiếng gọi Mộ Dung Linh Nhi .

Vân Hướng Vãn buông tay, lẳng lặng lùi sang bên cạnh một bước, cố gắng giảm bớt sự hiện diện của xuống mức thấp nhất. Mộ Dung Linh Nhi đầu Vân Tu Minh, ánh mắt lộ rõ vẻ giễu cợt: “Vân công t.ử việc gì?”

“Linh Nhi, trở nên thế ?” Vân Tu Minh cảm thấy nàng thật xa lạ.

“Ta trở nên thế nào thì liên quan gì đến ? Sao nào, ảnh hưởng đến việc nịnh bợ Vân Miểu Miểu ?” Mộ Dung Linh Nhi khoanh tay n.g.ự.c, dáng vẻ cao ngạo đến mức coi khinh cả thế gian, ánh mắt tràn đầy vẻ mỉa mai. Tóm , so với một vị chân thiên kim tiến lui chừng, ôn hòa lễ độ của phủ Thành chủ, thì đúng là một trời một vực.

“Muội... thật là vô lý hết chỗ !” Vân Tu Minh tức đến nghẹn lời.

“Ta cũng chẳng mướn lý luận với , đừng tự đa tình.” Mộ Dung Linh Nhi lạnh lùng .

Vân Tu Minh sững sờ, đó gật gật đầu, tự giễu : “Phải, là tự đa tình.”

Mộ Dung Linh Nhi mím c.h.ặ.t môi, chân mày thoáng qua một tia hối hận, dường như cảm thấy lời quá lời. bảo nàng rút lời là chuyện tuyệt đối thể nào.

Mấy cái thật là, rõ ràng đều miệng mà chẳng cách năng t.ử tế cho hồn. Không hiểu lầm đều từ đây mà ? Vân Hướng Vãn thầm than vãn trong lòng, lặng lẽ rút lui mép ngoài đám đông. Ngay khi nàng xoay , định lén lút lên tầng ba thì Vân Miểu Miểu đột ngột lên tiếng.

“Vãn Dạ công t.ử, xin dừng bước.”

Vân Miểu Miểu dứt lời, đám đông tự động dạt nhường một lối nhỏ. Cùng lúc đó, ánh mắt của tất cả những mặt đều đổ dồn Vân Hướng Vãn. Nàng định chuồn mà xong, đành “xoạch” một tiếng mở quạt , giả vờ tiêu sái , mỉm : “Không Vân tiểu thư tìm việc gì?”

“Nghe danh Vãn Dạ công t.ử là thiên tài luyện trận, Miểu Miểu cũng tiếp cận trận pháp đạo, thể thỉnh giáo công t.ử đôi điều ?” Vân Miểu Miểu tiến đến mặt Vân Hướng Vãn, đôi mắt hạnh trong trẻo gợn chút tạp chất, cứ thế chân thành mà nàng. Nếu là khác, chắc chắn khó lòng thốt lời từ chối.

“Chủ nhân, cô thế mà thỉnh giáo ngài. Nếu cô ngài chính là giả thiên kim của phủ Thành chủ, biểu cảm lúc đó hẳn là đặc sắc lắm đây.” Hệ thống cũng nhảy góp vui.

Dưới lớp quạt che, khóe môi Vân Hướng Vãn giật giật, đang cân nhắc cách ứng phó thì đột nhiên phát hiện một luồng năng lượng màu hồng mờ ảo thoát từ đôi mắt Vân Miểu Miểu, đang áp sát về phía ! Thứ quái quỷ gì đây?

“Chủ nhân, Vân Miểu Miểu tu luyện một loại mị thuật thượng cổ, luyện đến cực hạn chỉ cần một ánh thể thao túng tu sĩ cùng cấp.” Hệ thống nhắc nhở.

Vân Hướng Vãn cứng đờ cả , cố gắng giữ cho biểu cảm rạn nứt: “Lợi hại thế ? Vậy giờ tính đây? Ta thao túng đấy chứ?”

“Chủ nhân, ngài là Bản Nguyên Chi Thể, mị thuật của cô vô dụng với ngài.”

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://www.monkeydtruyen.com/xuyen-thanh-me-ke-doc-ac-dua-vao-nuoi-con-de-lam-mua-lam-gio-trong-gioi-tu-tien/chuong-47.html.]

Nghe xong lời hệ thống, Vân Hướng Vãn mới thở phào nhẹ nhõm. Thế thôi ? Giờ còn ai dám bảo Ngũ Hành Đạo Thể là phế thể nữa ? Còn ai nữa nào?!

Đã nắm chắc trong lòng, việc ứng phó cũng trở nên thuận tay hơn nhiều. Quả nhiên, luồng năng lượng màu hồng khi thấm cơ thể nàng, chẳng những gây bất kỳ ảnh hưởng nào, trái còn Bản Nguyên Chi Lực của nàng hấp thụ, trở thành một phần của nó.

“Vân tiểu thư, tại hạ đối với trận pháp cũng tinh thông lắm. Phủ Thành chủ nhân tài như mây, tùy tiện tìm một cũng đều hơn tại hạ...”

“Hết tại hạ đến tại hạ nọ, tại cái đầu !” Mộ Dung Linh Nhi giơ tay gõ một cái rõ đau lên đầu Vân Hướng Vãn, đó nắm lấy cánh tay nàng kéo : “Nói nhảm với cô gì, chúng tìm Diễm tỷ.”

“À, ừ, .” Vân Hướng Vãn nở một nụ áy náy với Vân Miểu Miểu, nương theo lực kéo của cô nàng mà bước lên lầu.

“Cái cô Linh Nhi , thanh thiên bạch nhật mà lôi lôi kéo kéo với nam nhân khác, đúng là càng lúc càng thể thống gì!” Vân Tu Minh chứng kiến cảnh , chỉ thấy trong lòng chua xót khó nhịn, tức giận phẫn nộ.

“Tu Minh ca đừng giận nữa, nếu Vãn Dạ công t.ử và Linh Nhi đều trò chuyện với chúng , chúng về phủ thôi.” Vân Miểu Miểu lộ vẻ mặt bất lực. ở nơi ai chú ý, ánh mắt nàng sâu thẳm đến đáng sợ.

“Thiên Đạo đại nhân, tại Vãn Dạ chịu sự khống chế của con?” Nàng gọi thầm trong lòng. vị Thiên Đạo đại nhân trong miệng nàng hồi lâu vẫn lời đáp . Chuyện gì thế ? Tại Thiên Đạo đại nhân khi Trân Bảo Các im lặng tiếng ?

Mọi thấy Vân Miểu Miểu thẫn thờ, cứ ngỡ nàng đang buồn bã thất vọng, thi an ủi: “Vãn Dạ trông thì vẻ nhân tài, đáng tiếc , định sẵn là khó thành đại sự.”

“Cũng chẳng kiêu ngạo cái gì nữa? Được trao đổi tâm đắc luyện trận với Vân tiểu thư là phúc phận của mới đúng.”

“Vân tiểu thư đừng lo lòng, tại hạ đối với luyện trận cũng chút nghiên cứu...”

Vân Miểu Miểu liếc mắt sang, chỉ thấy gã mặt đầy mụn ruồi, ngũ quan mỗi đứa một nơi, đến kinh hồn. Cái loại mà cũng dám mơ tưởng trao đổi tâm đắc với nàng ? Vân Miểu Miểu mặt đổi sắc, nhưng trong lòng dâng lên sát ý.

Vân Tu Minh bỗng rùng một cái, gã sang với nàng: “Miểu Miểu, chúng về thôi.”

...

Trong phòng bao, Mộ Dung Linh Nhi đem đồ ăn vặt của chia sẻ với Hồng Diễm. Hai ăn đến là ngon lành. Vân Hướng Vãn lẳng lặng một bên. Một lát , thị giả của Trân Bảo Các mang một chiếc linh bài giao cho Hồng Diễm.

“Vãn Dạ công t.ử, cộng cả tiền đấu giá, bộ linh thạch của ngươi đều ở trong , tổng cộng là bảy triệu năm mươi vạn hạ phẩm linh thạch.”

Vân Hướng Vãn chắp tay, đó nhận lấy linh bài, sống lưng cũng thẳng thêm vài phần. Bất luận ở thế giới nào, cảm giác tiền thật là sướng. Thật đem hết trận pháp trong gian bán sạch, như nàng sẽ thành triệu phú ngay lập tức.

“Diễm tỷ, Trân Bảo Các lò luyện đan ?” Linh thạch qua tay nàng một cái là sắp chảy . Thật đau lòng quá mà.

“Ồ? Vãn Dạ công t.ử còn là luyện d.ư.ợ.c sư ?” Hồng Diễm Vân Hướng Vãn, ánh mắt rạng rỡ.

“Thiên phú tu luyện , chỉ đành phát triển theo chiều ngang thôi, nếu thì vững ở cái thế đạo chứ?” Vân Hướng Vãn lộ vẻ mặt bất lực u sầu.

Hồng Diễm sâu mắt nàng, đó mỉm duyên dáng: “Tất nhiên là , tiểu công t.ử.”

 

 

 

 

Loading...