Xuyên Thành Mẹ Kế Độc Ác, Dựa Vào Nuôi Con Để Làm Mưa Làm Gió Trong Giới Tu Tiên - Chương 5: Ha ha ha... Chúng ta phát tài rồi!

Cập nhật lúc: 2025-12-31 18:20:19
Lượt xem: 11

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/4LCh8rI9Ue

MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

【 Chúc mừng chủ nhân, độ gắn kết của ngài và tiểu thư Tiêu Dư Vy tăng lên 35. 】

Sáng hôm , mở mắt Vân Hướng Vãn nhận tin vui, tinh thần lập tức phấn chấn, tràn đầy động lực.

Nàng rửa mặt qua loa thẳng bếp. Sáng nay ăn gì đây? Sau một hồi suy nghĩ, nàng quyết định sẽ trổ tài cho lũ trẻ một phen: bánh bao nhân thịt thật lớn!

Nhào bột, ủ bột, băm nhân... Trong bếp vang lên những tiếng "đôm đốp" rộn ràng.

“Bà đang ...”

Ba em nhà họ Tiêu đột nhiên xông , thấy đống thịt băm thớt, lời định đều nghẹn nơi cổ họng. Vân Hướng Vãn liếc mắt qua, cho thịt băm bát lớn, rắc thêm chút muối.

Lúc , nàng chợt nhớ tới đủ loại gia vị phong phú ở Trái Đất, bèn thầm thương lượng với hệ thống:

“Ta gói quà tân thủ nào ? Ta đòi hỏi gì cao sang , chỉ cần chút gia vị, đồ ăn vặt, đồ dùng hàng ngày thôi, cho một ít mà. À đúng , đặc biệt là băng vệ sinh, cần thứ đó.”

【 Chủ nhân, sẽ xin cấp ngay. 】

Giọng máy móc lạnh lùng của hệ thống lúc bỗng thật ấm áp .

“Vậy nhờ cả ngươi nhé.” Vân Hướng Vãn chỉ thuận miệng , ngờ hệ thống đồng ý thật. là một hệ thống !

“Bà... cần giúp gì ?” Tiêu Ngạn Thanh bước tới, đành mở lời hỏi.

Tiêu Huyền Linh cũng bám gót theo , đôi mắt trong veo ngừng liếc trộm bát thịt băm. Riêng Tiêu Ngạn Lăng vẫn ở cửa, khoanh tay n.g.ự.c, vẻ mặt đầy khinh khỉnh. Thấy Vân Hướng Vãn sang, còn kiêu ngạo hừ một tiếng từ tận mũi.

“Phụt...” Vân Hướng Vãn nhịn , bật thành tiếng.

“Bà cái gì?” Tiêu Ngạn Lăng lập tức xù lông.

“Khụ khụ... gì, chỉ thấy con mèo nhỏ trông khá đáng yêu.”

Vân Hướng Vãn đầy ẩn ý, sang Tiêu Ngạn Thanh và Tiêu Huyền Linh: “ việc cần các con giúp đây. Ngạn Thanh, lấy cuốc và gùi theo . Còn Huyền Linh, con ở nhà trông chừng Tiểu Vy nhé.”

“Đi ?” Tiêu Ngạn Thanh theo bản năng hỏi.

“Hậu sơn.”

“Ra hậu sơn gì?” Tiêu Ngạn Thanh lập tức sinh lòng cảnh giác.

“Đại ca, với bà . Sáng sớm tinh mơ thế , chắc chắn bà ý !” Tiêu Ngạn Lăng chằm chằm Vân Hướng Vãn với vẻ mặt kiểu "quả nhiên là ".

Vân Hướng Vãn nhướn mày, mỉm đầy thâm thúy thốt ba chữ: “Đồ nhát gan.”

“Bà bảo ai là đồ nhát gan?” Tiêu Ngạn Lăng chống nạnh, giận dữ chất vấn.

Vân Hướng Vãn nhún vai, biểu cảm cũng tự hiểu. Sau khi thành công chọc cho Tiêu Ngạn Lăng tức nổ đom đốm mắt, nàng bảo với Tiêu Ngạn Thanh: “Nếu thì tìm cuốc và gùi đưa cho , chúng để ở .”

Tiêu Ngạn Thanh ngập ngừng một lát: “Con cùng bà.”

“Đại ca!” Tiêu Ngạn Lăng dậm chân.

________________________________________

Gọi là hậu sơn nhưng thực cách nhà họ Tiêu xa. Bước con đường mòn giữa núi rừng chút bụi bặm, Vân Hướng Vãn kìm mà hít sâu vài thật tham lam. Không khí trong lành mang theo hương thơm của cỏ cây hoa lá khiến tâm hồn sảng khoái, tinh thần phấn chấn hẳn lên.

Tiêu Ngạn Thanh phía , thấy dáng vẻ thư thái của nàng, lòng đầy thắc mắc nhưng vẫn chọn cách im lặng. Cậu suy nghĩ cả đêm mà vẫn hiểu nổi tại đàn bà khi ngã xuống sông tỉnh đổi như thế.

“Quả nhiên, cả vùng đều là hành dại!”

Đột nhiên, nàng dừng một bãi cỏ, reo hò như tìm thấy kho báu quý giá. Hành dại là cái gì? Ý nghĩ đó lóe lên, Tiêu Ngạn Thanh thấy Vân Hướng Vãn vung cuốc bắt đầu đào.

Cậu bước tới, khó hiểu hỏi: “Bà đào mớ cỏ dại gì?”

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/xuyen-thanh-me-ke-doc-ac-dua-vao-nuoi-con-de-lam-mua-lam-gio-trong-gioi-tu-tien/chuong-5-ha-ha-ha-chung-ta-phat-tai-roi.html.]

“Cỏ dại gì chứ? Đây gọi là hành dại, đào về rửa sạch thái nhỏ cho nhân thịt, thơm lừng luôn đấy.”

Nguyên chủ đây lúc dạo từng ngang qua chỗ . Nàng ăn thế nào, nhưng Vân Hướng Vãn thì rõ, bởi ở Trái Đất nàng vốn là đứa trẻ lớn lên ở nông thôn.

“Cái ăn , trong thôn đều ăn.” Tiêu Ngạn Thanh nhíu mày nhắc nhở.

Vân Hướng Vãn cầm một nắm hành dại đào , ném chuẩn xác cái gùi lưng : “Vậy nên, trong thôn gì con cũng theo ?”

Tiêu Ngạn Thanh ngẩn .

“Nếu con dám ăn thì thể ăn.” Nói xong, Vân Hướng Vãn tiếp tục đào.

Đôi môi Tiêu Ngạn Thanh mím c.h.ặ.t. Dáng vẻ thản nhiên của nàng khiến bắt đầu tự hỏi, liệu nên tin tưởng nàng thêm một chút . Sau một hồi cân nhắc, đặt gùi xuống, bắt đầu nhặt từng cây hành dại nàng đào lên, tước bỏ lá già, rũ sạch bùn đất ở rễ mới cho gùi.

Vân Hướng Vãn nhận thấy hành động của , khóe miệng khẽ nhếch lên. Mấy cây hành dại đúng là non mập, xanh mướt mọng nước, tỏa mùi hương đặc trưng khiến nàng ứa nước miếng.

Động tác của Vân Hướng Vãn nhanh hơn hẳn, đang đào dở, nàng chợt phát hiện một loại cây trông giống như khoai tây. Hửm? Tay nhanh hơn não, hai nhát cuốc, những củ khoai tây tròn trịa lộ .

Nàng vội vàng nhặt một củ, lau sạch bùn đưa lên mũi ngửi. Khi ngửi thấy mùi hương quen thuộc, mắt nàng sáng rực. Khoai tây sợi chua cay, khoai tây chiên... đây là món tuyệt đỉnh để dỗ trẻ con. Lúc Vân Hướng Vãn nhận thức mức độ nghiêm trọng của sự việc, chỉ coi đây là một thu hoạch bất ngờ.

“Đây chẳng là mầm ớt ? Cà chua bi? Cỏ xám nữa !”

“Đóa hoa đỏ nhỏ là gì? Trời đất! Nhân sâm!”

Vân Hướng Vãn chạy vội tới, cẩn thận đào lên. Nhìn kỹ , đúng là nhân sâm thật! Không đúng, ở thế giới gọi là Linh sâm.

“Thế mà là Linh sâm trăm năm tuổi?!”

Nguyên chủ tuy thể tu luyện nhưng ít y thư, tinh thông d.ư.ợ.c lý. Vì việc phân biệt tuổi thọ của Linh sâm khó. Điều thực sự khiến Vân Hướng Vãn sững sờ là vận khí của nàng từ bao giờ đến ? Chẳng qua chỉ định ngoài đào ít hành dại về gói bánh bao thôi mà.

“Bà đây là Linh sâm ?” Tiêu Ngạn Thanh tới hỏi.

, Linh sâm trăm năm tuổi, ít nhất cũng đáng giá năm mươi lượng bạc đấy.” Tiêu Ký Bạch cũng chỉ tốn năm mươi lượng để mua nguyên chủ từ tay cha ruột nàng .

Nghe , Tiêu Ngạn Thanh cũng lộ vẻ kinh ngạc. Rất nhanh, u uẩn : “Ở một hẻm núi khác con cũng từng thấy bóng dáng của nó, hơn nữa lượng hề ít.”

“Cái gì?” Vân Hướng Vãn đờ .

Sau đó, nàng dường như hiểu điều gì. Không vận khí của nàng , mà là vận khí của Tiêu Ngạn Thanh ! Đây chẳng là sự cộng hưởng từ hào quang của nhân vật ? Không ai bảo nàng rằng cùng "phản diện tương lai" sướng thế !

nơi đó xa, chúng chỉ thể để .” Tiêu Ngạn Thanh nghiêm túc . Nếu thật sự là Linh sâm, cũng đào bán lấy tiền. Như cha sẽ vất vả rừng sâu mãi nữa.

“Vậy chúng đào hết Linh sâm ở đây , hôm nay định chợ.” Vân Hướng Vãn vốn đang lo nhà nghèo, chợ thắt lưng buộc bụng. Giờ Linh sâm , nàng chỉ mua đồ cần mà còn dư dả!

Sau khi đào hết đám Linh sâm ở đó, nàng tỉ mẩn đếm : “Linh sâm trăm năm ba củ, năm mươi năm năm củ, năm mươi năm mười hai củ.” Đếm xong, nàng hớn hở: “Ha ha ha... Chúng phát tài !”

“Bộp!”

lúc , từ phía xa đột nhiên tiếng động lạ. Cả hai tò mò tới xem, thì là một con dã kê ngũ sắc rực rỡ? Nó chẳng từ bay , đ.â.m sầm đầu một tảng đá lớn, thế là lăn ngất xỉu.

Vân Hướng Vãn thấy hai chân nó còn giãy giụa, liền cầm cuốc bồi thêm một nhát đầu. Lần , con gà im bất động .

“Gà rừng hầm Linh sâm! Hắc hắc... Mấy nhóc tì , sẽ nuôi các con béo trắng mập mạp hết cho xem!”

Vân Hướng Vãn một tay xách gà rừng, một tay cầm mấy củ Linh sâm. Nụ rạng rỡ còn hơn cả ánh nắng ban mai. Tiêu Ngạn Thanh đến ngẩn ngơ. Người đàn bà điên cuồng oán hận ngày hôm qua và Vân Hướng Vãn tỏa sáng rạng rỡ lúc tạo nên một sự tương phản mãnh liệt, khiến cảm giác như đang trong một giấc mơ.

“Thằng bé ngốc, còn ngây đó gì? Chúng về nhà thôi!”

 

 

 

 

Loading...