Xuyên Thành Mẹ Kế Độc Ác, Dựa Vào Nuôi Con Để Làm Mưa Làm Gió Trong Giới Tu Tiên - Chương 51: Mẹ ơi, đau thật đấy
Cập nhật lúc: 2025-12-31 18:21:27
Lượt xem: 4
Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới
mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!
https://s.shopee.vn/7V9isjfm8I
MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!
“Xì xì...”
A Bạch vốn vẫn luôn quấn cổ tay Vân Hướng Vãn vòng trang sức khẽ thò cái lưỡi đỏ tươi thăm dò. Trong đôi đồng t.ử dựng của nó lướt qua một tia sáng phức tạp.
“Chủ nhân, kỳ thực ngài nhất thiết đặc biệt núi tìm Tiêu Ký Bạch .” Hệ thống đột ngột thốt một câu.
Ánh mắt Vân Hướng Vãn khẽ động: “Ồ? Tại ?”
“Tại... tại ư?” Hệ thống bắt đầu ấp úng, dường như kẹt máy, hồi lâu mới nặn một câu: “Bởi vì độ gắn kết giữa chủ nhân và Tiêu Ký Bạch vẫn luôn tăng lên, điều đó chứng tỏ thể đang ở ngay gần đây, chỉ là hiện tại tiện lộ diện mà thôi.”
Vân Hướng Vãn xua tay, bộ dạng tin: “Trong nguyên tác, Tiêu Ký Bạch đến tận đại kết cục còn chẳng xuất hiện, thể ở quanh đây ? Hơn nữa, bốn đứa trẻ đều ở đây, dù tiện gặp thì cũng gặp các con chứ?”
“Đến nước mà vẫn xuất hiện, chỉ thể chứng minh căn bản ở đây. Chắc hẳn vẫn đang ở xó xỉnh nào đó trong núi, chờ con đến cứu đấy, chuyện chậm trễ .”
“Vâng...” Hệ thống á khẩu, còn lời nào để .
Sau khi giải quyết xong bữa sáng đơn giản, Vân Hướng Vãn vung tay một cái đầy khí thế: “Các con, thôi! Ta đưa các con hậu sơn tìm cha.”
Nói đoạn, nàng theo thói quen lấy từ gian hệ thống mấy miếng sắt nặng: “Buộc , phép dùng linh lực.”
Lũ trẻ đều ngoan ngoãn theo. Sau khi buộc c.h.ặ.t bao chân sắt chân, chúng theo Vân Hướng Vãn từ cửa xuất phát, tiến thẳng núi sâu.
Nơi đây vốn đường mòn, đá lởm chởm, vách núi dựng . Nếu là bình thường, việc núi sẽ vô cùng gian nan. tu sĩ dù dùng linh lực thì tố chất cơ thể cũng vượt xa thường. Những bóng dáng nhỏ bé nhanh nhẹn lướt vách đá, Vân Hướng Vãn bám theo cùng, leo trèo chú ý động tĩnh của chúng. Nếu chẳng may đứa nào sẩy chân ngã xuống, nàng sẽ kịp thời ứng cứu.
điều khiến Vân Hướng Vãn kinh ngạc là lũ trẻ vượt qua vài trăm mét đầu tiên đầy hiểm trở một cách vững vàng. Vào sâu trong rừng, vách đá thưa dần, mặt đất cũng trở nên bằng phẳng hơn.
“Tiếp tục , đừng dừng .” Thấy lũ trẻ vẫn còn dư sức, Vân Hướng Vãn hô lớn cổ vũ.
“Tiểu , nhị , tam , bám sát .” Tiêu Ngạn Thanh dừng chân, hít sâu một dặn dò các em. Những giọt mồ hôi nóng hổi trán rơi xuống khi ngoảnh đầu , tựa như những hạt trân châu tròn lẳn. Đó chính là nhiệt huyết của thiếu niên.
“Tới đây!” Tiêu Ngạn Lăng là đầu tiên đáp . Sức nặng của miếng sắt đè lên đôi chân ngày càng rõ rệt. bất kể là những đứa trẻ còn , đều chung một ý nghĩ là vắt kiệt tia sức lực cuối cùng của cơ thể.
Thời gian qua, Vân Hướng Vãn nhồi nhét cho chúng nhiều sự thật tàn khốc của tu tiên giới. Nếu nỗ lực tu luyện, kết cục chỉ thể đá lót đường cho kẻ khác.
Cặp song sinh tuổi còn nhỏ, thể lực cũng yếu hơn. Chúng thở hồng hộc, mồ hôi đầm đìa nhưng vẫn nghiến răng, chịu tụt dù chỉ nửa bước. Vân Hướng Vãn thấy , lặng lẽ gắn thêm một bộ sắt nặng mười ký lên bắp chân . Miếng sắt bọc vải kỹ càng nên xước da nhưng trọng lượng. Đến lúc , tổng trọng lượng hai chân nàng đạt tới bốn mươi ký.
“Phù!” Việc tiêu hao oxy quá mức khiến cổ họng Vân Hướng Vãn như bốc hỏa. Nàng vội vàng nuốt nước miếng để dịu cơn khát tăng tốc. Nàng lượt vượt qua cặp song sinh ở cuối đội ngũ, đến Tiêu Ngạn Lăng và Tiêu Ngạn Thanh.
“Tiểu Thanh, con xuống cuối hàng .”
“Nương, ...” Tiêu Ngạn Thanh khó khăn thốt vài chữ.
“Đi .” Vân Hướng Vãn đưa tay lau mồ hôi chảy mắt, mũi chân dùng lực điểm xuống mặt đất, trong thoáng chốc vượt qua Tiêu Ngạn Thanh. Cậu yên tại chỗ, tranh thủ vài giây để thở dốc, đợi các em vượt qua mới tiếp tục bám theo.
Vân Hướng Vãn phóng thần thức . Với tu vi Ngưng Khí lục giai, phạm vi thăm dò của nàng thể đạt tới một dặm xung quanh. Cách một dặm nữa chính là đỉnh núi. Vân Hướng Vãn thầm tính toán, nàng lượn qua hai bên sườn để thám thính kỹ càng. Sau khi xác định trong vòng một dặm nguy hiểm, nàng quyết định dẫn lũ trẻ dốc lực leo lên đỉnh núi mới nghỉ ngơi.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://www.monkeydtruyen.com/xuyen-thanh-me-ke-doc-ac-dua-vao-nuoi-con-de-lam-mua-lam-gio-trong-gioi-tu-tien/chuong-51-me-oi-dau-that-day.html.]
Lúc đó, thể lực của lũ trẻ chắc chắn cạn kiệt. Chính lúc , việc dẫn linh lực cơ thể để luyện gân cốt sẽ đạt hiệu quả luyện thể nhất. Thế là nàng dùng thần thức truyền âm: “Các con, cố lên! Dốc lực một nữa, lên đến đỉnh núi là thể nghỉ ngơi !”
Nghe , dù đang mệt rã rời nhưng bốn đứa trẻ vẫn bộc phát một đợt tăng tốc ngắn ngủi.
Chín trăm mét... tám trăm mét... sáu trăm mét...
Cơ thể cặp song sinh lảo đảo, mắt thấy sắp đến giới hạn cuối cùng. trạng thái của Tiêu Ngạn Thanh và Tiêu Ngạn Lăng vẫn khá , đặc biệt là tiểu Lăng, kiếm cốt lưng tỏa sáng rực rỡ, ngừng cung cấp năng lượng cho . Vân Hướng Vãn thấy thế liền nhường vị trí dẫn đầu cho , từ từ áp sát Tiêu Huyền Linh và Tiêu Dư Vi.
Tiêu Ngạn Thanh thấy nàng tới thì thở phào. Thể lực của cạn sạch, tự tin thể bảo vệ các em ngay lập tức nếu chúng gặp chuyện. Vân Hướng Vãn mỉm gật đầu, hiệu cho cứ yên tâm bứt phá vài trăm mét cuối cùng, hai đứa nhỏ cứ giao cho nàng. Sau một cái thấu hiểu, hai con ăn ý dời mắt . Tiêu Ngạn Thanh bắt đầu tăng tốc lực.
Lúc chỉ còn cách đỉnh núi hai trăm mét!
“A!” lúc , Tiêu Dư Vi đột nhiên thốt một tiếng hét ngắn ngủi và yếu ớt như mèo kêu. Ngay đó, cơ thể cô bé mất kiểm soát, ngã nhào sang một bên.
“Muội !” Tiêu Huyền Linh giật , theo bản năng đưa tay cứu em gái. khí lực của cũng hao tận, cơ thể mệt mỏi khiến hành động theo kịp suy nghĩ. Cậu chỉ thể trơ mắt Tiêu Dư Vi ngã sấp mặt xuống đống đá vụn mặt đất.
Trong khoảnh khắc đó, đồng t.ử của co rụt , bùng lên ánh kim quang rực rỡ! Linh lực cuồn cuộn khiến tốc độ của tăng vọt, Tiêu Huyền Linh liều lao về phía , đẩy mạnh Tiêu Dư Vi , còn thì lao thẳng về phía hòn đá nhọn hoắt.
Dù thương cũng tuyệt đối để mặt hủy! Tiêu Huyền Linh nhắm c.h.ặ.t mắt chờ đợi cơn đau. giây tiếp theo, cảm thấy một cánh tay mạnh mẽ nhấc bổng lên, trời đất cuồng, mùi hương quen thuộc xộc mũi. Cảm giác an ... là nương!
kịp vui mừng, nghĩ ngay đến em gái. Mình cứu , còn thì ? Tiêu Huyền Linh vội mở mắt , ngờ bắt gặp một đôi mắt đen láy tròn xoe đang .
“Tam ca!” Tiêu Dư Vi mắt sáng rực, chẳng thấy chút sợ hãi nào, ngược còn trông phấn khích. Nương lúc nãy thật sự là quá ngầu luôn!
“Muội là .” Tiêu Huyền Linh thở phào. Nếu lúc nãy ngã hòn đá thật, mặt mũi coi như hỏng bét. May mà nương tay kịp thời cứu cả hai. Hiện tại, hai em đang kẹp mỗi đứa một bên nách.
Vân Hướng Vãn tìm một mảnh đất bằng phẳng đặt hai đứa nhỏ xuống.
“Nương, con xin ...” Tiêu Huyền Linh thấy thật vô dụng, lập tức cúi đầu nhận với nàng.
“Tay chân các con còn nhỏ xíu thế , chạy đến đây là cừ khôi lắm .” Vân Hướng Vãn đưa tay nhéo nhẹ má nhóc, một lời trách mắng mà chỉ là khích lệ: “Tuy nhiên, đoạn đường cuối cùng , nương vẫn hy vọng các con thể tự leo lên. Vượt qua chính mới thể tiến xa hơn.”
Cặp song sinh xong như tiếp thêm sức mạnh, hì hục bò lên . Hai đứa lớn thấy thế cũng một cái tiếp tục hành trình. Chỉ còn Vân Hướng Vãn lén lút xoa xoa vùng thắt lưng, ơi, đau thật đấy.
Nàng dùng linh lực xoa dịu một chút, chắc cũng tính là gian lận nhỉ?