Xuyên Thành Mẹ Kế Độc Ác, Dựa Vào Nuôi Con Để Làm Mưa Làm Gió Trong Giới Tu Tiên - Chương 73: Thế này thì ngại quá đi

Cập nhật lúc: 2025-12-31 18:21:59
Lượt xem: 3

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/9AHwsBoteW

MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

“Ngươi đối với quyết định của vi sư dị nghị ?” T.ử Anh Tiên T.ử chống hai tay ngang hông, nheo mắt đồ .

Triệu Dực Thành liên tục lắc đầu: “Sư phụ, đồ nhi dám.”

“Hừ, thế là .” T.ử Anh lúc mới hài lòng.

“Vãn , ngươi nguyện ý trở thành Khách khanh trưởng lão của Thiên Huyền Tông ? Cùng t.ử đời thứ chín mươi chín, hưởng đãi ngộ cấp trưởng lão, thể tự do bất cứ nơi nào trong tông môn, ưu tiên hưởng dụng các loại tài nguyên tu luyện.”

Vân Hướng Vãn mà ngẩn , lắp bắp: “Thế thì... thật là ngại quá .”

Thực nàng hiểu tâm trạng của Triệu Dực Thành. Một vị trưởng lão mới chỉ Ngưng Khí tam giai, nếu truyền ngoài, e là cho rụng răng mất. Cho dù phơi bày tu vi thật của nàng thì cũng chẳng thấm tháp .

“Vậy thì quyết định thế nhé, sư .” T.ử Anh mỉm , vỗ vỗ vai Vân Hướng Vãn đầy ẩn ý, sang bốn đứa trẻ: “Còn các con, đều gia nhập môn hạ của .”

Thấy lũ trẻ vẫn còn đang ngơ ngác như trong sương mù, Vân Hướng Vãn mỉm nhắc nhở: “Các con, mau bái kiến sư phụ.”

Nghe nàng , bốn đứa nhỏ hề do dự, đồng loạt quỳ thành một hàng ngay ngắn: “Sư phụ tại thượng, xin nhận của đồ nhi một bái.”

T.ử Anh chắp một tay lưng, thản nhiên nhận lễ. Vân Hướng Vãn cảnh , khóe môi tự chủ mà cong lên. Đến nước , nàng đổi thiết lập của nguyên tác. Bốn đứa trẻ bái Thiên Huyền Tông, trở thành đồ của T.ử Anh Tiên Tử, từ nay về còn bất cứ liên hệ nào với Tiên Kiếm Tông, Vạn Phật Tông hoàng thất Sở Quốc nữa.

“Ngoan, đều ngoan lắm, mau lên .” T.ử Anh xòe hai tay, một luồng lực lượng nhu hòa nâng đám trẻ dậy.

“Dực Thành, đưa các sư của con tới Tàng Bảo Các, chọn lựa công pháp và pháp bảo phù hợp với chúng.”

“Rõ, thưa sư phụ.” Triệu Dực Thành chắp tay hành lễ, gọi bốn đứa nhỏ: “Sư , sư , theo .”

Lũ trẻ , việc đầu tiên là đầu Vân Hướng Vãn.

“Đi , lời đại sư nhé.” Vân Hướng Vãn phất tay, ý bảo chúng cứ theo Triệu Dực Thành.

Nhìn bóng lưng đám trẻ khuất dần, trong lòng Vân Hướng Vãn bỗng dâng lên vài phần hụt hẫng. Nàng dường như thấu hiểu nỗi lòng của những bậc cha nuôi con khôn lớn tận mắt tiễn chúng trường mẫu giáo. Sự trưởng thành luôn kèm với những cuộc chia ly.

“Chủ nhân, ngài và các công t.ử, tiểu thư đều ở Thiên Huyền Tông, sẽ chuyện xa cách . Ngài vẫn thể xin cho chúng ở cùng mà.” Trong đầu đột ngột vang lên tiếng của hệ thống.

Ờ... đúng nhỉ, nàng còn than vãn cái nỗi gì! Cuộc đời các con bước sang trang mới, nàng mừng mới đúng!

“Các ngươi, còn mau đây bái kiến Vân trưởng lão?” Vân Hướng Vãn mới tự trấn an xong thì thấy T.ử Anh Tiên T.ử gọi các t.ử khác , bao gồm cả thiếu nữ cưỡi lợn .

Con lợn màu hồng vốn đang chạy loạn xạ, uy áp của T.ử Anh — , của sư tỷ — giờ trở nên vô cùng ngoan ngoãn, kêu "hịt hịt" nhỏ nhẹ. Đối diện với đám kỳ lạ , Vân Hướng Vãn nhất thời đặt tay cho . Cả đám cứ thế giương mắt trân trân, nửa ngày ai một câu.

Cuối cùng, vẫn là thiếu nữ cưỡi lợn bước . Giọng nàng lanh lảnh, ngọt ngào: “Sư thúc, nếu trưởng lão là sư của , chúng con gọi là tiểu sư thúc . Nàng trẻ thế , danh xưng trưởng lão thật sự khó gọi nha.”

Những khác đồng tình gật đầu. Vân Hướng Vãn trông còn nhỏ tuổi hơn cả bọn họ, so với "trưởng lão" thì gọi "tiểu sư thúc" rõ ràng thiết hơn nhiều. Dù Thiên Huyền Tông bọn họ cũng quá câu nệ mấy cái lễ nghi rườm rà đó.

“Sư , thấy ?” T.ử Anh tôn trọng ý kiến của nàng.

“Tất nhiên là vấn đề gì .” Vân Hướng Vãn hài lòng.

“Vậy thì lên đây giới thiệu bản với tiểu sư thúc .” T.ử Anh hứng thú nhướng mày.

Thiếu nữ cưỡi lợn tiên phong bước tới, độ tuổi ngoài đôi mươi, gương mặt tròn trịa tươi tắn: “Tiểu sư thúc, con là Bạch Chân Chân. Ngoài tu luyện chính thống, con còn là một Ngự Thú Sư đó nha!”

“Hịt hịt...” Con lợn hồng ủn ủn Bạch Chân Chân, cố gắng thể hiện sự hiện diện của .

Vân Hướng Vãn con lợn hồng bảy tám phần giống loài Hịt Hịt Thú , bắt đầu lục ký ức. Nàng nhớ con lợn vốn dĩ cũng là Hịt Hịt Thú, nhưng nó phản tổ, thức tỉnh huyết mạch Hoang thú thượng cổ, sức chiến đấu vô cùng đáng gờm.

“Ngự Thú Sư ? Chân Chân thật lợi hại.” Lời khen của Vân Hướng Vãn hề giả trân chút nào. Phải rằng từ mấy nghìn năm , truyền thừa Ngự Thú Sư đứt đoạn, Bạch Chân Chân chính là Ngự Thú Sư duy nhất hiện nay.

“Tiểu sư thúc cũng lợi hại mà.” Với tu vi Ngưng Khí tam giai mà Khách khanh trưởng lão của một trong ba đại tông môn, xét từ góc độ nào đó, chẳng cũng là đầu đại lục ?

“Quá khen , đừng tâng bốc quá đà. Ta còn đang trông cậy các ngươi tỏa sáng rực rỡ để soi đường cho kẻ phế vật đây.” Vân Hướng Vãn cực kỳ tự ý thức về bản . Nếu hệ thống, nàng e là "kẻ phế vật" nhất trong đám phế vật. đây là kiểu thiên tài bẩm sinh, ông trời bưng cơm tận miệng mà.

“Tiểu sư thúc, con là An Lam, con luyện d.ư.ợ.c nha. Sau đan d.ư.ợ.c gì cứ với con.” Cô gái tự xưng An Lam quệt vết nhọ nồi mặt, nở nụ lộ tám chiếc răng trắng bóc.

“Được, .” Vân Hướng Vãn gật đầu lia lịa, nhưng trong lòng thầm nhủ: “Đừng bao giờ nhé!” Lò luyện đan của con bé chẳng khác gì quả b.o.m, thỉnh thoảng "đùng" một phát, tim nàng chắc chịu nổi mất.

“Tiểu sư thúc, con là Thời Cảnh, luyện khí. Người xem, đôi cánh lưng là con tự luyện chế đấy, hữu dụng, con thể nhờ nó mà bay lên đó.” Thời Cảnh là một thiếu niên béo mập, trắng trẻo, mười tám mười chín tuổi, nụ híp mắt trông đáng yêu.

Ừ thì đúng là thể bay lên khi mới ở Trúc Cơ kỳ thật, nhưng bay lên thì... xem ý trời. Tuy nhiên thể phủ nhận Thời Cảnh chính là một quỷ tài luyện khí. Thiên Huyền Tông tuy nhân đinh thưa thớt nhưng mỗi một vẻ, ai nấy đều là thiên tài.

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://www.monkeydtruyen.com/xuyen-thanh-me-ke-doc-ac-dua-vao-nuoi-con-de-lam-mua-lam-gio-trong-gioi-tu-tien/chuong-73-the-nay-thi-ngai-qua-di.html.]

“Đôi cánh thật ngầu nha!” Vân Hướng Vãn bước tới quan sát kỹ một hồi, nhận ngoài vẻ oai phong thì nó nặng nề. Kết hợp với nguyên tác, đây chính là lý do vì đôi cánh cứ đang bay nửa chừng là "đình công".

“Thời Cảnh , con bao giờ nghĩ tới việc đôi cánh thành dạng rỗng ruột ?”

“Rỗng ruột?” Thời Cảnh xong thì ngơ ngác, nhưng giây tiếp theo, đôi mắt đột nhiên trợn tròn như thể khai sáng: “Rỗng ruột! Con hiểu , đa tạ tiểu sư thúc!” Dứt lời, lập tức vỗ cánh bay thẳng về phía động phủ của . Đôi cánh đen vàng sẫm sải rộng đến hai ba mét, tỏa ánh kim loại lạnh lẽo, ráng chiều đỏ rực càng thêm phần ngang tàng, phóng khoáng.

giây đó, đôi cánh nặng nề vỗ nổi nữa. Thời Cảnh sự chứng kiến của phát một tiếng "vút", rơi từ xuống. Tuy nhiên, vẻ quá quen với tình huống , khi chỉ cách mặt đất vài mét liền rút một thanh linh kiếm, ngự kiếm bay mất.

Vân Hướng Vãn giật giật khóe miệng, sang hỏi: “T.ử Anh Tiên Tử, , sư tỷ, chúng ạ?” Trước khi lũ trẻ , nàng tìm chỗ ở .

“Các ngươi giải tán .” T.ử Anh phất tay đuổi đám t.ử, gọi Vân Hướng Vãn: “Đi theo .”

“Vậy về động phủ của cô chờ nhé.” Mạc Đạo Tiên hóng hớt xong xuôi liền chào một tiếng . T.ử Anh đồng ý cũng chẳng từ chối, chỉ là ánh mắt trong thoáng chốc trở nên phức tạp hơn đôi chút.

Vân Hướng Vãn thấy thầm lắc đầu. Cặp thanh mai trúc mã vì đủ thứ lý do mà giờ thành quan hệ mập mờ khó , cuối cùng còn kết thúc hậu. giờ nàng mới gia nhập, nếu mồm mép quá nhanh sẽ chỉ khiến chán ghét, nên cứ chờ thêm , dù cách kết thúc truyện còn xa lắm.

“Thiên Huyền Tông nhiều động phủ bỏ trống, yêu cầu gì ?” T.ử Anh hỏi triệu linh kiếm. Thanh kiếm đột ngột to gấp đôi, nàng bước lên hiệu cho Vân Hướng Vãn nhảy lên theo.

Vân Hướng Vãn dùng sức nhảy một cái, vững lưng T.ử Anh: “Sư tỷ, một nơi thanh tĩnh chút, hẻo lánh một chút cũng .”

“Ta nghĩ một nơi , tới đó .” T.ử Anh hiểu yêu cầu của nàng, nếu ở xa một chút, ngày nào cũng đám nhỏ náo loạn thì mà tu luyện nổi.

Chẳng mấy chốc, T.ử Anh đưa Vân Hướng Vãn đến chân một ngọn núi. Nơi cách xa quảng trường tông môn, thác nước và rừng trúc xanh bạn. Một ngôi nhà đá ba gian tọa lạc cách thác nước chừng một dặm, bên còn một hồ nước, sen trong hồ đang độ nở rộ. Nhìn kỹ còn thấy những con cá chép gấm đủ màu bơi lội làn nước.

“Đây từng là chỗ ở của sư tỷ , nhưng tỷ phản bội tông môn, sư phụ đuổi .” T.ử Anh giữa sân, tùy miệng giải thích. “Mấy năm sư phụ bảo san bằng chỗ , nhưng nghĩ vạn nhất t.ử mới tông, chẳng lẽ khai phá động phủ khác ? Lười phiền phức nên giữ . Nếu thấy kiêng dè thì chúng tìm chỗ khác, điều môi trường sẽ bằng ở đây .”

Sư tỷ của T.ử Anh? Vân Hướng Vãn ấn tượng gì, chắc là một nhân vật râu ria nên xuất hiện trong sách. Đã , nơi thế nàng xin nhận cho.

“Sư tỷ, cứ ở đây , cần đổi ạ.”

“Sư , bộ trận pháp tặng , cứ bố trí xung quanh động phủ. Một là để ngăn cách mấy cái tiếng động linh tinh, hai là phòng hộ đơn giản. Chỉ cần tới chạm trận pháp, sẽ cảm nhận ngay, tránh nhiều phiền phức.” Ở Thiên Huyền Tông, nguy hiểm nhất chính là mấy cái đứa nhỏ , nên vẫn phòng .

“Đa tạ sư tỷ.” Vân Hướng Vãn cảm động vô cùng, T.ử Anh đúng là tâm thiện, Thiên Huyền Tông quả thực chính là nhà của nàng mà!

“Đừng khách sáo, Thiên Huyền Tông thì chúng đều là một nhà.” T.ử Anh vỗ vỗ vai nàng: “Vậy nghỉ ngơi , sư tỷ về đây.”

“Sư tỷ thong thả.” Vân Hướng Vãn vẫy tay, ngọt ngào hơn cả mật.

Nếu nàng lầm, đây là một bộ công pháp cấp Địa thượng phẩm nha! Một viên yêu đan Hoang thú hệ Thủy, cộng thêm bộ trận pháp phòng ngự cao cấp , dù Vân Hướng Vãn ham tài đến mấy cũng thấy nên chuẩn chút quà đáp lễ cho sư tỷ. Có qua mới toại lòng , nàng thể mất mặt Trái Đất .

Thế là khi bố trí xong trận pháp phòng ngự, Vân Hướng Vãn liền chui tọt gian.

“Chủ nhân, chủ nhân.” Hệ thống vẫy cái đuôi máy, tới chân nàng, dùng cái đầu nhỏ dụi dụi. Cái gã càng ngày càng giống một con ch.ó thực thụ .

Vân Hướng Vãn đến đống quặng linh thạch xếp bằng. Hiện nay linh khí trong gian ngày một nồng đậm, chỉ cần tĩnh lặng đây là cảm nhận linh khí từ bốn phương tám hướng chui cơ thể. Tuy nhiên, Thiên Huyền Tông cũng là vùng đất phong thủy bảo địa, hơn nhiều so với nơi linh khí nghèo nàn như Bạch Ngọc Thành, nên về mặt linh lực thì gian hiện tại cũng chiếm ưu thế tuyệt đối.

“Hệ thống, lấy cho xem đơn t.h.u.ố.c chữa trị ám tật . Nhớ kỹ, chữa cho cấp bậc Nguyên Anh đỉnh phong đại viên mãn đấy nhé.”

T.ử Anh Tiên T.ử sở dĩ luôn mang theo bầu rượu bên vì nàng nghiện rượu, mà vì nàng ám tật khỏi. Cơn đau thấu xương thường xuyên dày vò nàng, nên nàng mới hình thành thói quen uống rượu t.h.u.ố.c.

“Chủ nhân, cái đó rẻ ạ.”

“Đám trẻ bái Thiên Huyền Tông, tông môn chỗ dựa, tạm thời cần cung cấp gì nhiều. Cho nên dù đắt rẻ, ngươi cứ mang đây cho .”

Thiên Huyền Tông thì vẻ nghèo, nhưng với môn nhân thì thực sự hào phóng. Nàng tin rằng trong túi họ chắc chắn thiếu pháp bảo giá trị liên thành, chỉ là họ đổi thành linh thạch mà thôi.

“Vâng thưa chủ nhân, đưa ngay đây.”

Tiếng hệ thống dứt, mặt Vân Hướng Vãn xuất hiện một màn hình điện t.ử. Trên đó là đơn t.h.u.ố.c của đan d.ư.ợ.c lục phẩm, thất phẩm. Vân Hướng Vãn ngây . Những đơn t.h.u.ố.c , cho dù nàng đủ điểm tích lũy để đổi thì nàng cũng chẳng luyện chế nổi.

Bó tay .

“Hệ thống, ngươi còn giúp tìm nguyên liệu thuộc tính Kim và Hỏa nữa, luyện chế bản mệnh linh khí càng sớm càng .”

 

 

 

 

Loading...