XUYÊN THÀNH MỆNH CẨM LÝ TRONG TRUYỆN THẬP NIÊN - Chương 159

Cập nhật lúc: 2026-04-10 20:56:42
Lượt xem: 2

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/50Swm38Sjz

MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

 

Lực lượng trực thuộc bộ vũ trang nhiều đơn vị, đội vận chuyển chỉ là một bộ phận nhỏ trong đó, nhiều miệng ăn, lương thực đương nhiên là chuyện lớn. Trước đều sang mua ở các thôn khác, hoặc mua ở các công ty lương thực. Bây giờ quan hệ với Tô Cần, họ tất nhiên ưu tiên cho nhân viên của .

 

Cũng giống với Tô Cần, cũng một công nhân tạm thời hộ khẩu thường trú ở nông thôn, cũng đãi ngộ như .

 

Mỗi đến mùa thu hoạch của tiết Mang chủng Tô Cần đều sẽ việc ở trong đại đội.

 

Tiết Mang chủng* (2*): là một trong 24 tiết khí của các lịch Trung Quốc, Việt Nam, Nhật Bản, Triều Tiên. Nó thường bắt đầu ngày 5 6 tháng 6 dương lịch. Ý nghĩa của tiết khí , đối với vùng Trung Hoa cổ đại, là Ngũ cốc trổ bông Không chỉ Tô Cần sẽ trở việc lúc mùa thu hoạch và gieo hạt, mà ngay cả những giáo viên dạy học và học sinh học ở trường tiểu học trong thôn, cũng sẽ bưng bê khuân vác, đây cũng là một môn học trong trường.

 

Được gọi là tiết học lao động.

 

mặc dù như thế, Tô Thành Tài vẫn nghi ngờ.

 

Tô Cần tất cả những việc , nhị phòng cũng . Ngay cả khi họ đoán Tô Thành Tài thể nghi ngờ, thì đó cũng chỉ là phỏng đoán, bởi vì Tô Thành Tài bao giờ tiếp cận Tô Cần vì vấn đề , cũng như uy hϊếp , như thể từ đến nay chú đều gì.

 

Lúc đầu còn lo lắng, về Tô Cần liền thả lỏng.

 

Ngay cả Lục Tư Hoa cũng tự hỏi liệu những suy nghĩ ban đầu về Tô Thành Tài, sai ?

 

Có lẽ đứa thằng ba thật sự vô tội, họ hiểu lầm rôi?

 

gieo mầm hạt giống nghi ngờ, thì sẽ còn tin tưởng vô điều kiện như , để lừa dối.

 

"Tô Cần, là con gái cưng của ?" Một dân làng đang việc cùng , thấy Vãn Vãn đang về phía .

 

Tô Cần ngẩng đầu, thấy Tô Vãn Vãn cách đó xa đang tới, bé con chắp tay lưng, từng bước một, dáng vẻ nghiêm túc, cho cảm thấy cực kỳ đáng yêu. Theo là Tia Chớp của gia đình họ, bộ lông vàng khúc xạ vầng ánh sáng ánh mặt trời. Trong miệng Tia Chớp một bình nước, đó là bình nước màu xanh quân đội, là bình nước trong đội vận chuyển của , mua ở đơn vị khác, đó ký hiệu của đội vận chuyển, nhưng giống kiểu dáng của những bình nước khác.

 

Tô Vãn Vãn , thỉnh thoảng ngoái đầu : "Tia Chớp, đuổi theo mau, bố cần uống nước"

 

Tốc độ của Tia Chớp theo sát bên cạnh Vãn Vãn, nhanh chậm, nó sợ nhanh nhanh sẽ bỏ Vãn Vãn, chậm quá sợ theo kịp Văn Vãn, từ đầu đến cuối luôn theo sát cô bé rời nửa bước.

 

Nghe thấy lời cô chủ nhỏ , nó "gấu" một tiếng, dùng răng c.ắ.n c.h.ặ.t bình nước, ánh mắt Văn Vãn nhiệt tình.

 

Tô Vãn Vãn qua cầu đá bắc qua sông nhỏ, chậm rãi về phía đại đội.

 

Tia Chớp cũng ung dung bước , thỉnh thoảng phong cảnh xung quanh, híp mắt , "gâu gâu" mấy tiếng, như kiểu đang cảm thán.

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://www.monkeydtruyen.com/xuyen-thanh-menh-cam-ly-trong-truyen-thap-nien/chuong-159.html.]

 

"Bố, , !" Tô Vãn Vãn kêu lên, nhưng tốc độ bước chân của cô bé cũng nhanh hơn bao nhiêu.

 

Với hình nhỏ bé , cô bé mà quá nhanh, nếu té ngã thì bây giờ? Tốc độ nhanh .

 

Lục Tư Hoa cũng ngẩng đầu lên, thấy dáng vẻ nhỏ nhắn của con gái , mặt còn mang theo nụ , đúng là thật. Vãn Vãn còn hai tuổi mà thể giúp họ đưa nước, ngoan bao.

 

Nhiều đồng chí nữ xung quanh với ánh mắt ghen tị, cô càng đắc ý, con gái cô chính là tri kỷ, khó để thích cô bé.

 

Tô Vãn Vãn cuối cùng cũng đến bên Tô Cần, lúc Tô Cần đang thu hoạch lúa, mồ hôi đầm đìa.

 

Bên cạnh , cách một thửa lúa, là Lục Tư Hoa, đó là Tô Kiến Quốc và Tô Kiến Binh, thậm chí cả Kiến Dân cũng đang gặt lúa ở đó.

 

"Bố, uống nước ạ." Tô Vãn Vãn ở mép ruộng, bước ruộng lúa, nơi đó tất cả đều đang gặt lúa, cô bé mà bất tiện, an .

 

Tô Cần khỏi ruộng lúa, bàn tay to của sờ cái đầu nhỏ của Vãn Vãn: "Vãn Vãn, ngoan quá."

 

Nước ở chỗ quả thật đủ, cho dù khát nhưng mang nước tới, đành chịu đựng. Không ngờ con gái chu đáo như áo bông nhỏ, như thể bọn họ sắp hết nước, bèn đem nước tới.

 

"Bố, bình nước." Tô Vãn Vãn .

 

Tô Cần lắc lắc cái bình đầy nước trong tay, nhưng Tô Vãn Vãn lắc đầu, bèn cầm bình nước uống cạn của lên, Vãn Vãn mỉm .

 

Vãn Vãn ném cái bình nước rỗng về phía Tia Chớp, Tia Chớp dùng bốn móng vuốt lao tới, "gâu gâu" tiếp lấy nó, c.ắ.n lấy sợi dây của chiếc bình rỗng, về phía Vãn Vãn vẫy vẫy đuôi.

 

"Ngoan quá. Cô nhóc sờ sờ đầu Tia Chớp, "Buổi tối chút gì đó ngon ngon.

 

Hai mắt Tia Chớp híp , để mặc cho cô bé sờ, thoải mái đến mức chỉ hừ hừ, vẫy vẫy đuôi, cho chủ nhân của là nó hài lòng.

 

Sau khi Tô Cần uống nước xong, cảm thấy như sống . Ánh nắng bầu trời quá ch.ói chang, giống như phơi khô , cảm giác khát nước thật sự khó chịu.

 

"Vãn Vãn, đem nước cho con , con bên chắc cũng còn nước"

 

Tô Vãn Vãn tất nhiên cũng nghĩ tới, mặt trời ch.ói chang như , thể nóng. Người trong nhà mang nhiều nước , cô bé nghĩ tới điều , lập tức cùng Tia Chớp mang nước đến.

 

 

Loading...