Bây giờ đều bận rộn, ai chơi với cô bé, chỉ Tia Chớp mãi mãi ở bên cạnh cô nhóc. Dù cho cô bé đuổi nó , thì nó cũng bỏ , mà còn theo sát bảo vệ cô bé.
Vãn Vãn đang định cầm cái bình rỗng về, đột nhiên thấy giọng đỉnh đầu: "Kiến Quốc, đưa nước cho bác!"
Vãn Vãn , sang, đó là Tô Đại Lực ở nhà cũ, mà cô bé nên gọi là bác cả.
Trong bữa cơm tất niên đêm giao thừa năm ngoái, vì Tô Vũ Đình đẩy ngã cô xuống, Tô Cần trở mặt ngay tại chỗ, cắt đứt quan hệ với đại phòng.
Mà lúc , Tô Đại Lực lấy bình nước trong tay Tô Kiến Quốc.
Một lớn, mà còn cướp nước của một đứa trẻ con, nước là do cô bé cực khổ mang từ nhà qua, vốn chỉ cho gia đình uống. Thật nước trong bình một vòng truyền uống cũng sắp cạn, cô bé vốn định về nhà lấy thêm một ít đưa tới.
Nhìn thấy Tô Đại Lực ở đó cướp, Vãn Vãn nổi giận.
Tô Vãn Vãn là một bao che khuyết điểm, vốn thích mấy ở đại phòng, thấy ông hổ như , cô bé thể tức giận?
Bọn họ uống nước, chẳng lẽ tự về nhà lấy? Dựa cái gì mà cướp nước mà cô bé đưa tới?
"Tia Chớp!" Tô Văn Vãn hô một tiếng.
Lỗ tai Tia Chớp dựng lên, thấy tiếng gọi của Vãn Vãn, nó ném luôn bình nước trong miệng xuống đất, phần lưng bắt đầu cong lên, gầm nhẹ một tiếng, lao về phía Tô Đại Lực.
Tô Đại Lực vẫn còn đang giành giật bình nước trong tay Tô Kiến Quốc, thấy tình huống như , sợ tới mức vội vàng vứt luôn bình nước, trốn trong ruộng lúa, miệng vẫn còn đang la hét: "Đừng c.ắ.n tao! Tô Văn Vãn, bác là bác của con đấy, con dám!"
Bị dọa sợ, hai chân run lẩy bẩy, mấy suýt nữa ngã nhào xuống đất.
Anh sợ.
Tia Chớp lúc lao tới, c.ắ.n m.ô.n.g .
Anh sợ hãi run rẩy: "Tô Vãn Vãn, mau bảo con ch.ó của con !"
Ông nội Tô cũng thẳng lên, sang đây.
Trong đám qua qua, còn Tô Thành Tài đang ở đồng.
Ông nội Tô hét lên: "Vãn Vãn, mau dừng ! Còn cứ để mặc là c.h.ế.t đấy!" Đặt cuốc xuống, đang định lao tới chỗ .
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://www.monkeydtruyen.com/xuyen-thanh-menh-cam-ly-trong-truyen-thap-nien/chuong-161.html.]
Tô Vãn Vãn hô to với Tia Chớp: "Trở về!"
Đương nhiên Vãn Vãn sẽ để Tia Chớp c.ắ.n Tô Đại Lực, c.ắ.n cho thương đương nhiên thể hả giận, nhưng mặt nhiều như , sẽ nhiều phiền toái. Đến lúc đó nhà cũ ở bên sẽ sống c.h.ế.t, chừng còn lợi dụng để moi tiền của bọn họ, cô bé đương nhiên sẽ ở cái chằm chằm của mà đả thương .
Tô Vãn Vãn : "Lần mà còn bắt nạt bố , trai thì c.ắ.n bác!"
Tô Đại Lực chỉ cảm thấy giữa hai đùi tiểu, còn thật sự nghĩ rằng con ch.ó đấy sẽ c.ắ.n , dọa đến hồn vía cũng còn.
Đương lúc vẫn còn sợ hãi, hung hăng trừng mắt Tia Chớp, sớm muộn gì cũng ngày sẽ đ.á.n.h c.h.ế.t con ch.ó .
Tia Chớp cảm nhận ánh mắt ác ý, nó nhạy cảm Tô Đại Lực, gầm gừ vài câu về phía khiến sợ hãi thu hồi ánh mắt .
Tô Đại Lực nghiến răng nghiến lợi, cô con gái của nhà thằng hai, xem cũng hung ác, còn nhỏ như , thể độc ác như , để ch.ó c.ắ.n ông .
Chỉ chút xíu nữa thôi, là c.ắ.n , vẫn còn thể cảm nhận cảm giác ẩm ướt đó m.ô.n.g .
Khi Tô Vãn Vãn đến, cô bé mang theo một bình nước, lúc về, thêm vài cái bình nước, tất cả đều do Tia Chớp cầm.
Bình nước loại bằng nhựa, cũng loại cải tiến từ những loại bình hữu dụng, cũng loại bình khác, nhưng đều buộc bằng dây thừng, dễ dàng để Tia Chớp ngậm lấy.
Vãn Vãn còn nhỏ, sức lực cũng yếu, dù cô bé cầm giúp, nhưng cũng nhiều sức. Tia Chớp tám chín tháng tuổi, giống như hình thể của ch.ó trưởng thành, sức lực lớn. Mà nó huấn luyện chuyên môn, cách mang những bình nước , nó cũng sẵn sàng giúp cô chủ nhỏ mang đồ, điều đó cho thấy cô chủ nhỏ việc cần nó, nó vui còn kịp.
Một một ch.ó chậm rãi trở về, giống như lúc bọn họ đến, dường như chuyện gì thể quấy rầy một một ch.ó.
Thích nhất là cuộc sống nhàn nhã như thế , dạo những con đường quê ở nông thôn, ngắm phong cảnh đồng quê, thật là một loại hưởng thụ.
Trước , cô bé luôn nhốt trong các tòa nhà cao tầng. Vì sức khỏe , nên cô bé thể ngoài, hễ ngoài là sẽ ngất xỉu, hơn 20 năm qua, hơn phân nửa thời gian là ở trong bệnh viện. Đừng đến việc đồng như bây giờ, ngay cả ngoài đường cũng là một điều xa xỉ.
"Tia Chớp nhà là đỉnh nhất." Vừa , Vãn Vãn thỉnh thoảng chạm đầu Tia Chớp.
Tia Chớp cô chủ nhỏ khen, vui vẻ, ngừng vẫy đuôi, thích nhất là cô chủ nhỏ khen.
"Tia Chớp, em ? Bố chị đây luôn luôn Tô Đại Lực bắt nạt, lúc phân chia, mấy ngày đấy bố chị sống như thế nào? Sau ở riêng, bọn họ còn ức hϊếp nhà chúng , chị thể để bọn họ bắt nạt . Hôm nay em , thật sự là Tia Chớp đỉnh nhất của chị." Tô Vãn Vãn tự lẩm bẩm, chuyện với Tia Chớp.
Lúc ai, cô bé chuyện với Tia Chớp, cũng quá nhiều lo lắng, gì thì , cần giả trẻ con, cũng cần sợ như khi ở bên ngoài, sợ khác nghi ngờ. một câu mà cô bé chia đứt quãng thành mấy đoạn.