Bà từng , , tái hôn nữa, một là đủ .
"Vãn Vãn, em qua bên chuồng bò tạm biệt ba vị đấy ?" Trình Kiêu đột nhiên hỏi.
Tô Vãn Vãn giật , hiểu tại Trình Kiêu đột nhiên hỏi điều , cô bé nghĩ nghĩ, lắc đầu: "Thôi ạ, em nên qua đó , nhất đừng khiến cho ông Thạch, ông Lý với ông Tiêu cảm thấy buồn." Tạm biệt là chuyện lắm, vẫn nên đừng kẻo kí©h thí©ɧ ba lớn tuổi đấy.
Nghe cô bé sẽ đến chuồng bò, lúc Trình Kiêu mới thở phào nhẹ nhõm, mới .
"Quyết định của em là đúng đấy." Trình Kiêu khen ngợi cô bé, còn : "Em , chuyện em đến chuồng bò, Tô Tảo Tảo từ lâu "
Tô Vãn Vãn "Hả" một tiếng, giật , Tô Vũ Đình ?
Làm thế nào cô phát hiện ?
"Em chuồng bò, cô cũng thường xuyên tới đấy, xác suất hai đυ.ng đương nhiên cao. Hôm đó lúc em bò từ chuồng bò, Tô Tảo Tảo thấy , cô còn tưởng rằng quỷ thần hai, nào ngờ bắt gặp."
Đây chính là bọ ngựa bắt ve, chim sẻ chực sẵn đấy ?
Tô Vũ Đình lẽ sẽ bao giờ ngờ rằng cô phát hiện chuyện của Vãn Vãn, nghĩ tới sẽ thấy một màn .
Hôm lúc tan học về, định chuồng bò thử xem, thì thấy cảnh .
Sắc mặt Tô Vãn Vãn cũng tối sầm , ngờ tới Tô Vũ Đình giở trò .
Cô chặn cô bé ở đường, nhưng lén lút ở phía lưng.
Sau ngày hôm đó, cô bé bao giờ đến chuồng bò nữa, nếu Tô Vũ Đình tóm gọn? Ai liệu cô báo cáo sự việc ?
Chỉ cần nghĩ tới khả năng , Tô Vãn Vãn thấy rùng .
Trong khi Tô Vũ Đình đang đợi để bắt điểm yếu của Vãn Vãn, Vãn Vãn cùng gia đình lên huyện từ sớm, lên xe buýt chuyến đến huyện thành. Tô Cần cũng tiết kiệm chút tiền , hiện giờ cuộc sống của nhị phòng hơn, tiền lương cũng cao hơn, tiền tiêu cho bên ngoài cũng nhiều hơn, cho nên cần tiết kiệm chút tiền .
Cả nhà Vãn Vãn chuyến xe sớm nhất lên huyện.
Tô Cần còn việc, thứ nên thu dọn ở nhà cũng dọn dẹp.
Tô Kiến Quốc cần tiếp tục ở trọ trong trường nữa, muộn chút nữa còn đến trường dọn khỏi ký túc xá, chỉ Kiến Binh và Kiến Dân cùng, bọn họ còn đến trường. Sau khi tan học buổi tối, bọn chúng sẽ xe buýt chuyến tối muộn lên .
Đây cũng là đầu tiên Vãn Vãn ô tô, những chiếc xe thời thật sự bằng những chiếc ô tô đời . Vừa lung lay còn ọp ẹp, chạy cũng chầm chậm, suốt quãng đường qua, chỉ cần đường, đều sẽ dừng .
Chẳng cần xe đủ , đông cũng quan trọng, dù đông đến mấy cũng chen lên.
Trong xe đủ thứ mùi, Vãn Vãn mấy thứ mùi bốc lên đến mức suýt nôn mửa, nhưng chỉ thể chịu đựng.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://www.monkeydtruyen.com/xuyen-thanh-menh-cam-ly-trong-truyen-thap-nien/chuong-241.html.]
Đang mơ mơ màng màng, cô bé Tô Cần ôm lòng, cũng may lúc trong xe đông , bọn họ tìm chỗ . Nếu , suốt quãng đường , còn bế một đứa trẻ trong tay, chắc chắn chịu nổi.
Lần giống mấy năm , xe gặp quen cũ, thể tán gẫu.
Người trong xe quen , cả Lục Tư Hoa cũng choáng váng, chút say xe, chuyện, bèn dựa lưng ghế, tựa đầu vai Tô Cần, cảm thấy buồn ngủ.
Có tiếng chuyện trong xe, cũng một đang khoác lác, khiến đầu óc Vãn Vãn càng thêm cuồng hơn.
"Vãn Vãn, xuống ngủ , lúc nào đến, bố sẽ gọi con dạy" Tô Cần thì thầm tai Tô Vãn Vãn.
Vãn Vãn gật gật đầu, cô bé thật sự nhịn , nếu còn ngủ chừng thật sự sẽ nôn mất.
Nếu thật sự nôn , điều đó sẽ tồi tệ, sẽ , thậm chí những tồi tệ còn sẽ mắng mỏ cô bé.
Cô ngậm miệng , dựa trong n.g.ự.c Tô Cầm, bố ôm, cô bé chìm giấc ngủ mê man.
Khi cô nhóc Tô Cần đ.á.n.h thức, là một giờ .
Sau khi xuống xe, Tô Kiến Quốc thể đợi lao về phía trường học.
Cậu sợ sẽ muộn.
Hai Tô Cần và Lục Tư Hoa lên xe buýt của huyện, tiến về phía đội vận chuyển.
Sau khi Tô Văn Vãn đ.á.n.h thức, thì thể ngủ tiếp , vai Tô Cần, cô bé tò mò đường phố của huyện.
Huyện Nghi An vô cùng hoa lệ, mặc dù sôi động như , nhưng nó đầy đủ, nhiều thứ. Nhiều huyện còn mở tuyến xe buýt nhưng huyện Nghi An mở, tuy mở nhiều tuyến, nhưng quan trọng mở một tuyến chính.
Có tổng cộng hai cửa hàng trung tâm bách hóa ở huyện thành, là do hợp tác xã lớn hơn hợp tác và cung ứng, một cái ở phía đông, một cái ở phía nam.
Đội vận chuyển ở ngay tại phía đông.
Đoàn xe của đội vận chuyển chỉ đơn giản là chạy trong huyện, mà còn thành phố, thậm chí là các tỉnh.
Có hai con đường để đến thành phố, một là từ phía đông, một cái khác là ở phía bắc.
Chỉ là đường ở phía bắc , nếu bất đắc dĩ cần đường vòng, xuyên qua một huyện khác.
Rất ít chọn con đường , hầu như tất cả đều từ phía đông.
Chẳng mấy chốc, họ đến cổng của đội vận chuyển.
Tô Vãn Vãn tò mò mở tròn mắt về phía cổng đội vận chuyển, liền thấy hai thanh niên trẻ tuổi mặc quân phục gác ở đó.