XUYÊN THÀNH MỆNH CẨM LÝ TRONG TRUYỆN THẬP NIÊN - Chương 245

Cập nhật lúc: 2026-04-15 22:02:58
Lượt xem: 1

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/1VtLYG2sFR

MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

Nghe Vãn Vãn như , cô bé liền đưa khăn tay lụa cho Vãn Vãn.

"Đóa Đóa, chờ nha" Cầm khăn tay của Đóa Đóa, Vãn Vãn đến căn phòng đang nhốt Tia Chớp.

Lúc Tia Chớp đang ở ban công, cổ đeo cái vòng, cái vòng dây khóa xích.

Nhìn thấy Vãn Vãn đến đây, Tia Chớp vui, chạy qua đây, loanh quanh Vãn Vãn, nâng hai chân lên, nhào lên liếʍ mặt Vãn Vãn.

"Tia Chớp, nặng!" Vãn Vãn nhỏ, mặt lộ vẻ tươi . Tia Chớp thả hai chân xuống, loanh quanh Vãn Vãn.

Vãn Vãn ôm vuốt lông nó một hồi, lấy khăn tay của Đóa Đóa , để gần đến mũi của Tia Chớp, cô bé : "Tia Chớp, ngửi , đây là khăn tay của bạn , về cô bé đến đây, cũng thể sủa, ?"

Tia Chớp dán sát mũi khăn tay: "Ẳng" một tiếng, lè lưỡi híp mắt Vãn Vãn, giống như đang : tiểu chủ nhân, , sẽ ngoan.

Vãn Vãn sờ đầu nó: "Tia Chớp ngoan nhất, buổi tối bảo đồ ăn ngon cho "

Tia Chớp lè lưỡi, híp mắt lấy lòng: "Ẳng" một tiếng.

Vãn Vãn trấn an Tia Chớp, chạy khỏi phòng, kéo tay Đóa Đóa: "Đóa Đóa, Tia Chớp , chúng cần chào hỏi ? Nếu , chúng xem thỏ , ?"

Đóa Đóa do dự, nhẹ nhàng gật đầu, theo Văn Vãn, từng bước chậm rãi phòng.

Tia Chớp ở ngay ban công, lúc thẳng lên, cao lớn, so với những con ch.ó khác thì lớn hơn. Nó lè lưỡi, ánh mắt gắt gao Đóa Đóa, điều khiến trong lòng Đóa Đóa một loại run sợ lên lời.

Điều cô bé nhớ tới thời gian còn ở nông thôn, tình cảnh thiếu chút nữa ch.ó c.ắ.n, cơ thể của cô bé trốn Vãn Vãn, gắt gao túm lấy áo cô bé buông tay.

Vãn Vãn vỗ vỗ Đóa Đóa đang trốn , với Tia Chớp: "Tia Chớp, thể sủa, đây là bạn của Đóa Đóa, quen một chút, thể dọa cô bé, ?"

ર Tia Chớp "Ăng" một tiếng, tiến về phía ngửi ngửi, đáng tiếc xích , nó đến gần . Trong khí tràn ngập mùi, cho nó ngửi thấy mùi như mùi khăn tay nãy cô chủ cho nó ngửi. Nó "Ẳng" một tiếng.

Đóa Đóa vẫn sợ hãi, vẫn trốn phía Vãn Vãn, dám tiến lên.

Vãn Vãn : "Tia Chớp xích , nó chạy . Cậu Tia Chớp đang chào hỏi kìa, cần sợ."

Đóa Đóa ngó đầu , về phía Tia Chớp.

Liền thấy Tia Chớp đang lè lưỡi, híp con mắt cô bé, biểu cảm dễ thương. Bộ lông màu nâu nhạt, ánh mặt trời chiếu xuống ban công, chiết xuống một vòng hào quang. Không sủa, cũng hung hãn trừng mắt cô bé, giống như con ch.ó ở nông thôn đây.

Lá gan của cô bé lớn hơn một chút, dám dịch cả .

Tia Chớp vẫn sủa to, chỉ nhẹ nhàng "Ång"

một tiếng, mũi đang ngửi ngửi, dường như đang ngửi mùi trong khí.

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://www.monkeydtruyen.com/xuyen-thanh-menh-cam-ly-trong-truyen-thap-nien/chuong-245.html.]

"Mình lừa chứ, Tia Chớp ngoan" Văn Vãn dáng vẻ của cô , liền cô bé đang nỗ lực khắc chế nỗi sợ.

Đóa Đóa gật đầu, quả thật hung dữ, tuy rằng to lớn, so với những con ch.ó khác to hơn nhiều, nhưng biểu tình hung dữ như , thoạt quả thật ngoan ngoãn.

Lá gan của cô bé lớn hơn một chút.

"Nếu vẫn qua đó chơi với Tia Chớp, chúng liền đến chỗ thỏ nhỏ, con thỏ đáng yêu." Vãn Vãn cảm thấy Đóa Đóa đến bước , tệ , thể lập tức khiến cô hết sợ luôn , từ từ sẽ đến, vội phút nhất thời .

Đóa Đóa gật đầu.

Vãn Vãn : "Vậy chờ ở đây một chút, thỏ ở ngay bên cạnh Tia Chớp, sẽ sợ, qua đó mang l*иg sắt đây.

Cô bé chạy qua, nhấc l*иg thỏ qua đó.

Tia Chớp nhẹ nhàng "Ẳng" một tiếng, chơi đùa với Vãn Vãn, Vãn Vãn : "Tia chớp, đừng vội, đem thỏ qua cho Đóa Đóa chơi , ngoan, tiên đừng sủa, ?"

Lúc Vãn Vãn đem l*иg thỏ qua, Đóa Đóa thấy thỏ nhỏ trong l*иg sắt, cả lòng đều manh hóa .

Thỏ nhỏ thật đáng yêu, nho nhỏ, miệng nho nhỏ, cử động qua ăn cỏ xanh, mắt đỏ đỏ, cái đầu nhỏ còn lắc lư theo động tác ăn, còn nhoáng lên một cái. Sao động vật nhỏ đáng yêu như , cô bé thật sự thích.

Nhìn thấy thế, cô bé vươn tay sờ thỏ nhỏ, phát hiện l*иg sắt ngăn cách.

"Muốn sờ ?" Vãn Vãn đầu Đóa Đóa.

Đóa Đóa gật đầu, cô bé thật sự sờ.

Vãn Vãn liền mở cửa l*иg sắt, bắt thỏ nhỏ trong l*иg . Cô bé thuộc với thỏ nhỏ, bắt như , thỏ nhỏ cũng phản kháng, vẫn đang động miệng nhai cỏ.

"Đến đây, sờ thử " Vãn Vãn ôm thỏ tay đến mặt Đóa Đóa.

Đóa Đóa vươn tay nhẹ nhàng sờ thỏ nhỏ, trong lòng bàn tay truyền đến cảm giác bộ lông mềm mại, khiến cô bé cảm thấy thật thoải mái.

Vuốt thật thoải mái.

"Thỏ nhỏ là Trình ca tặng cho , bé tặng một ổ, chỉ đem hai con qua đây. Nếu thích, về thể thường xuyên tới nhà xem thỏ nhỏ."

Đóa Đóa vui mừng, vuốt một hồi, cô bé cảm thấy như đủ , liền thu tay .

"Cậu sờ thì sờ . Không chỉ , cũng cảm thấy thích." Thấy cô bé thật sự thích, thấy dáng vẻ thể thu tay về, khiến Vãn Vãn thực đau lòng.

Cô ôm thỏ nhỏ nhét lòng Đóa Đóa, ôm một con từ trong l*иg sắt , cô : "Hai con thỏ là một đôi, về còn thể sinh con. Nếu thật sự thích, chờ về bọn chúng sinh con, tặng một con, khéo?"

 

Loading...