XUYÊN THÀNH MỆNH CẨM LÝ TRONG TRUYỆN THẬP NIÊN - Chương 269

Cập nhật lúc: 2026-04-17 20:36:48
Lượt xem: 1

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/7fThPlOpWf

MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

Cô bé dùng sức c.ắ.n c.h.ặ.t răng, hạ quyết tâm, cầm ít đồ vật trong nhà, chạy ngoài, đến thẳng gia đình nhà họ Trình.

Cô bé ngoài, bà nội Tô cũng từ lúc nào mà , cau mày, con bé nhỉ? Sao con bé ngoài lúc ?

Nghĩ , bà nội Tô cũng đuổi theo cô bé.

Mẹ Trình đang chuyện với Trình Kiêu, thấy Tô Vũ Đình đang chạy đến cửa. Trong tay cô bé cầm ít đồ vật, bà kĩ thì phát hiện là một con cá chắc thịt.

Trình Kiêu nghi ngờ, về phía Tô Vũ Đình. Cô bé định ?

"Em đến đây gì? Đi ngoài mau." Ấn tượng của Trình Kiêu đối với Tô Vũ Đình . Nguyên nhân là do cô bé từng đẩy ngã Vãn Vãn, đó cô bé thường xuyên thích tìm bé, khi còn cản đường bé. Dáng vẻ của cô bé giống như kiểu nếu để ý tới cô bé thì là của , khiến cho bé cảm thấy chán ghét.

"Anh Trình Kiêu?" Tô Vũ Đình ở ngoài cửa, khuôn mặt lăn xuống vài giọt nước mắt, về phía bé, tay cầm theo một ít đồ vật, tay còn thì đặt ở n.g.ự.c, vẻ khó chịu.

Trình Kiêu lạnh một cái, lạnh nhạt về phía cô bé.

Trong lòng Tô Vũ Đình càng cảm thấy khó chịu. Cô bé hỏi bé, rốt cuộc cô bé thế nào mới khiến đối xử với cô bé đây? Giống như lúc đối xử với Tô Vãn Vãn .

Cô bé thật lòng bạn với bé, thật sự .

"Anh Trình Kiêu, em chỉ đến đây thăm hai thôi. Em Trình bệnh, nên em mang chút gạo và mì đến đây. Em..." Nước mắt dường như kìm nén , mà rơi xuống.

"Giả vờ. Tiếp tục giả vờ ." Trình Kiêu lạnh.

Mẹ Trình : "Trình Kiêu, Tảo nha đầu chỉ là một đứa nhỏ, lòng đến thăm chúng . Con nên tỏ vẻ gay gắt đến như , lễ phép chứ." Bà tiếp xúc nhiều với Tô Vũ Đình. Mặc dù bà thật sự thích con bé, nhưng cũng đến mức thái độ gay gắt như Trình Kiêu. Bà : "Tảo, trong nhà bác vẫn còn đồ ăn, cũng sẽ thiếu chút đồ . Cháu mau về nhà , nếu thấy cháu thì bà nội cháu nhất định sẽ sốt ruột. Mau về nhà thôi"

Mẹ Trình hạ lệnh tiễn khách, khiến cho Tô Vũ Đình cảm thấy tức giận trong lòng, nhưng mặt dám thể hiện bên ngoài.

"Mẹ Trình, Trình Kiêu, em chỉ ..." Cô bé còn xong, bên ngoài truyền đến tiếng như gào thép: "Tảo, cháu đến đây gì? Tô Vân Hương, mày việc gì ? Sao dụ dỗ Tảo của nhà tao đến đây?" Nghe thấy tiếng , đến nơi, liền thấy gạo và mỳ trong tay Tô Vũ Đình. Trong lúc nhất thời, bà cụ tức giận, tay chống thắt lưng, chỉ Trình mắng: "Mày, cái đồ giáo dưỡng, đồ đê tiện. Chồng của mày c.h.ế.t , còn mất con gái nữa nên lừa gạt Tảo của nhà chúng đúng ? Mày định cho Tảo nhà chúng kết hôn với cái đứa con thể thống đúng ? Mày mơ di!"

Trong nháy mắt, mặt của Trình trở nên lạnh lùng.

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://www.monkeydtruyen.com/xuyen-thanh-menh-cam-ly-trong-truyen-thap-nien/chuong-269.html.]

Trình Kiêu trừng mắt bà nội Tô, hận thể đ.á.n.h bà một trận. Tay bé nắm c.h.ặ.t lấy, kìm nén nội tâm tức giận .

Từ lúc bà nội Tô đến, Tô Vũ Đình liền chuyện trở nên , trong lòng cô bé càng tức giận bà nội Tô. Mỗi cô bé gì, thì bà cụ luôn cản trở ở phía cô.

Rốt cuộc thì cô trêu chọc ai, gây thù chuốc oán với ai ? Vì mỗi cô bé gì thì đều chọc phá ?

Giờ phút , cô bé hận nhất là bà nội Tô. Cô bé chỉ hận thể cho bà cụ c.h.ế.t thôi.

Tô Vãn Vãn tỉnh sớm. Hôm nay, cô bé sẽ cùng với cả và hai đến vùng quê nông thôn ở thôn Hạ Hà. Thứ nhất là để thăm Trình và Trình Kiêu, thứ hai là nghĩ biện pháp để thăm bác sĩ Thạch, giáo sư Lý và đám giáo sư Tiêu.

Cô bé ở trong thị trấn, nên ít khi về quê. Mỗi nhà họ Tô về quê, thường là bố cô bé đại diện, nên bọn họ ít khi về thăm quê.

Cũng về, mà là bố cô bé cho cô bé về, nên cô bé thể về.

Cũng may Trình Kiêu thường xuyên đến thị trấn. Cuối tuần đây để bán chút đồ vật, đó đến đội vận chuyển trở về.

Lần , bọn họ cũng xe về. Lúc bọn họ đến nhà gà, thì xe sắp chạy , chờ hơn một tiếng nữa thì chiếc xe tiếp theo mới đến. Bọn họ chờ đợi , liền quyết định tự trở về.

"Vãn Vãn, mệt ? Nếu mệt, thì chúng sẽ đợi xe . Anh hai Kiến Binh hỏi cô bé.

Tô Kiến Binh sợ nhất là Vãn Vãn mệt. Điều so với chính bản mệt còn khó chịu hơn, nên ý nghĩ duy nhất ở trong đầu lúc là liệu Văn Vãn mệt ?

Tô Vãn Vãn : "Em , chỉ là lâu hơn thôi. Không cũng từng như ?"

Cô bé là đôi chân nhỏ của thể đường dài như , thể động chạm, thể nhảy nhót, chính là điều hạnh phúc nhất của cô bé . Đi bộ nhiều một chút thì cũng cho sức khỏe.

"Không , nếu Vãn Vãn mệt, thì còn chúng ? Chúng sẽ cõng con bé." Tô Kiến Quốc vung bàn tay to lên, cảm thấy cái cũng chuyện gì khó.

Cậu và Kiến Binh, hai đều thể cõng Văn Vãn, hơn một tiếng là đến thôn Hạ Hà .

 

Loading...