Tô Kiến Quốc cũng : "Thái độ giữ gìn công lý của mấy đứa thật khiến cho khác kính phục. Anh khâm phục mấy đứa. đ.á.n.h mức độ, ngộ nhỡ đ.á.n.h c.h.ế.t thì sẽ kiện cáo đó."
Đám nhóc liền dừng tay. Bọn chúng cũng dạy là đ.á.n.h và bài xích kẻ , nhưng thể đ.á.n.h c.h.ế.t , vì đ.á.n.h c.h.ế.t là phạm pháp.
Bọn chúng cảm thấy Vãn Vãn đang về phía chúng, mà là vì kẻ .
Nghĩ như , thì Vãn Vãn và hai trai của cô bé đều là .
Vì bọn chúng cũng giảm bớt địch ý với Vãn Vãn, Tô Kiến Quốc và Tô Kiến Binh.
"Vậy chúng sẽ bỏ qua cho ông . Lần , ông để chúng thấy ông tuyên truyền mê tín dị đoan, thì chúng sẽ tha cho ông " Đứa nhóc cầm đầu hung hăng , đó dẫn theo đám nhóc rời .
Bọn chúng khỏi, thì bốn phía trở nên yên ǎng.
Vãn Vãn về phía đàn ông , trong lòng đang suy đoán phận của ông .
Lúc Vãn Vãn ông , thì ông cũng đang Vãn Vãn, cũng xem mệnh cách và tướng mạo của Vãn Vãn. Ông thốt lên "ôi" một tiếng, giật .
"Ông gì ?" Tô Kiến Quốc phát hiện ông vẻ khác thường, đem giấu Vãn Vãn về phía lưng, trừng mắt lạnh lùng về phía ông .
Người đàn ông thu hồi sự ngạc nhiên trong ánh mắt, hướng về phía bọn họ nở nụ : "Mấy đứa khẩn trương, bác cũng ác ý gì cả. Chỉ là bác tướng mạo của cô bé ..."
Từ chỉ khiến cho Tô Kiến Quốc đem che chở Vãn Vãn, mà ngay cả Kiến Binh cũng bảo vệ Vãn Vãn. Bọn họ thật sự sợ mặt sẽ hại Vãn Vãn.
"Bọn cháu cứu bác. Tô Kiến Binh chỉ vấn về.
Vãn Vãn giấu ở phía lưng Tô Kiến Quốc, cô bé lén lút bản , dòm ngó bên ngoài.
Thật Vãn Vãn tò mò về ông thầy bói , ở cái thời đại còn xuất hiện thầy bói, cô nhóc đặc biệt bái phục.
Tô Kiến Quốc giơ tay , đẩy bên trong, để Vãn Vãn đó thấy.
Cậu nhóc cho rằng nếu Vãn Vãn thì cô bé sẽ tổn thương. Đối với đó, thật nhóc luôn giữ cảnh giác, thần thần bí bí, đáng ngờ.
"Được Kiến Binh, chúng thôi" Tô Kiến Quốc cảm thấy cần thiết chuyện với như thế.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://www.monkeydtruyen.com/xuyen-thanh-menh-cam-ly-trong-truyen-thap-nien/chuong-271.html.]
Lúc đó họ cứu nhóc, đó là do xuất phát hành động nhân đạo, nhưng nghĩa là bọn họ dính dáng tới nhóc.
Bọn họ cũng quen nhóc, ai nhóc là như thế nào.
Tô Kiến Quốc kéo Vãn Vãn về phía , để Kiến Binh cũng nhanh ch.óng theo.
Tô Kiến Binh thoáng đàn ông trung niên, cũng thêm câu gì, mà bước theo kịp bước chân của trai và em gái.
Người đàn ông trung niên cảm thấy thật thú vị, theo bóng dáng của Vãn Vãn gọi theo: "Cô gái nhỏ, cháu chạy thoát , chỉ cần cháu một trái tim lương thiện, là của cháu thì cuối cùng cũng sẽ trả cho cháu, ông trời còn bù đắp gấp bội cho cháu. Hãy nhớ, lương thiện, đừng điều ác"
"Phúc báo của đời là kết quả của đời , nhân quả tuần , lẽ trời luôn tồn tại, phục, mà là thời khắc tới" Tiếng của đàn ông trung niên, từ xa xa vọng .
Cơ thể Vãn Vãn cứng đơ, đầu đàn ông trung niên, nhưng phát hiện ông tay vắt lưng chậm rãi bước theo lưng họ.
Giống như câu từng , nhưng tâm tư của Vãn Vãn khơi gợi mở .
Người đàn ông trung niên ý gì? Làm mà ông cô nhóc từng mất những gì? hơn là nguyên chủ từng mất những gì?
Kiếp sức khỏe cô nhóc , kiếp thể trùng sinh, đây là kiếp tu phúc phần . Cô nhóc một chút cũng cảm thấy hối tiếc, ngược càng thêm trân trọng hơn. Mong rằng thể giống , trong sách cô nhóc đến một chút phúc phần cũng từng hưởng qua, ông bà nội công nhận, nhiều việc sai, cuối cùng nhận kết cục thê t.h.ả.m như .
Người đáng nhận bù đắp, lẽ là nguyên chủ.
Đáng tiếc, cũng nguyên chủ . Cô nhóc nhớ đến mơ một giấc mơ, liệu nguyên chủ đầu t.h.a.i ?
Dù gì cô nhóc cũng chiếm lợi thế của nguyên chủ, nếu phúc phần thể báo đến nguyên chủ thì bao. Cô thể đầu t.h.a.i một gia đình , nhiều tai họa như nữa.
Sau khi Vãn Vãn theo cả hai cách xa đàn ông trung niên thần bí đó, cô nhóc luôn ở trong trạng thái mơ màng.
Cảnh rơi mắt Tô Kiến Quốc và Tô kiến Binh, hai em một cái, Kiến Quốc : "Văn Vãn, em đừng để ý đến ông thầy bói đó, đều chuẩn "
Tô Vãn Vãn cho là như , cho rằng ông thầy bói nhất định là bản lĩnh, ngược là bản lĩnh lớn. Cô nhóc , nhiều bản lĩnh, đó là thật sự năng lực, chỉ điều bây giờ cho phép như tồn tại mà thôi.
Nếu như bản lĩnh lớn, sẽ thể nguyên từng trải qua khổ đau, cũng thể sức khỏe cô nhóc từng , nhưng bởi vì từng hại ai, ông trời cho cô cơ hội .
Kiến Quốc sờ đầu cô nhóc: "Em còn nhỏ, hiểu gì, những ông thầy bói đều đáng tin, chúng nên mê tín, hiểu ? Em xem bà nội mê tín kìa, cuối cùng thì ? Cả ngày cũng Tô Tảo Tảo là phúc tinh, kết quả thì nào? Mấy đội chấp pháp bắt, nếu ông nội Sơn giúp, sớm coi là phần t.ử , bản bà những bêu đường, mà còn thể hại đến cả gia tộc chúng ."