Nước sông lạnh thấm mũi cô bé.
Lạnh! Đây là cảm giác đầu tiên của cô bé.
Sặc! Đây là cảm giác thứ hai của cô bé.
Cứu mạng với! Đây là tiếng kêu cứu đầu tiên cô bé thốt .
Tô Vãn Vãn ở xa xa, loáng thoáng thấy tiếng kêu "Cứu mạng", cô bé cẩn thận kỹ thì chẳng thấy gì nữa, như thể đây chỉ là ảo giác của cô bé .
Cô bé chỉ đầu thoáng qua, chẳng phát hiện bất cứ điều gì. Cô bé lắc đầu, cảm thấy chắc nhầm , bèn tiếp tục về phía .
Bây giờ gần sang năm mới , cũng là lúc con Trình Kêu bọn họ sẽ ngoài đào đất, những khác còn ai ngoài trồng trọt lúc nữa ? Mọi ăn uống, gần sang năm mới ai mà trải qua một năm thanh tĩnh chứ?
Vãn Vãn cũng cảm thấy cực kỳ đau lòng vì Trình Kiêu bọn họ bây giờ ngoài đào đất.
Trình Kiêu thật sự quá khổ sở, vì để cái ăn mà ở nhà ăn một cái tết trọn vẹn, sáng sớm ngoài vườn.
Thật sự xót cho .
Vì nọ Trình mắc bệnh, lúc đầu vốn thể học cấp hai huyện thành nhưng ở học tại xã để tiết kiệm học phí, cũng như để ngày nào cũng về nhà giúp Trình việc.
"Anh Trình Kiêu, Trình, con đến đưa cháo trắng cho ạ." Vãn Vãn còn đến nơi mà hô thật to ở đằng xa.
Lúc Trình Kiêu đỡ Trình lên tảng đá gốc đấy, trải rơm rạ tảng đá để đỡ lạnh.
Ban đầu một , nhưng thấy yên lòng, đòi nhất định cùng. Chị hi vọng thể giúp đỡ nhóc, đào cho xong miếng đất .
cơ thể của chị thật sự còn khỏe mạnh nữa, chỉ một lát mà chịu nổi , chị thấy mệt mỏi chỉ xuống thôi.
"Mẹ, nghỉ ngơi một chút , chỗ con lo là . Con thể đào xong hết mà, hôm nay đào xong thì để ngày mai, cần theo cùng con . Sức khỏe của , trời lạnh như mà còn tới đây chịu rét, trong lòng con thấy xót lắm."
Đương nhiên Trình suy nghĩ trong lòng của Trình Kiêu. Chị hiểu rõ sức khỏe của , càng ngày càng tệ hơn, nhân cơ hội bây giờ vẫn còn việc , chị giúp con giảm bớt chút áp lực. Sau còn lụng nữa, chị sợ rằng sẽ liên lụy Trình Kiêu.
Sau khi thu xếp cho Trình cẩn thận xong , Trình Kiêu bắt đầu vườn việc. Cậu nhóc lấy một cái bánh lương khô cứng trong n.g.ự.c , định c.ắ.n hai cái nhưng phát hiện nó cứng, thật sự chút nuốt trôi. Cậu lấy nước , phát hiện nước cũng lạnh .
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://www.monkeydtruyen.com/xuyen-thanh-menh-cam-ly-trong-truyen-thap-nien/chuong-280.html.]
Thời tiết thật sự quá lạnh lẽo, lạnh đến mức khiến chịu nổi.
"Anh Trình Kiêu.." Ở xa xa vang lên tiếng gọi khiến Trình Kiêu ngẩng đầu lên.
Mẹ Trình cũng sang bên đó.
Họ thấy Tô Vãn Vãn của thôn bên sang, trong tay cầm theo hộp cơm. Cô bé mặc một bộ đồ mới, b.í.m tóc chải chuốt chỉnh tề, mặt còn hai má lúm đồng tiền, ánh nắng mặt trời trông cô bé đỗi tỏa sáng.
Trình Kiêu híp mắt , che ánh nắng mặt trời, nhóc bắt gặp ánh mắt lấp lánh của Văn Vãn.
Sắc mặt của Trình Kiêu lập tức trở nên ôn hòa.
"Chạy đến đây gì? Em xem cái mặt nhỏ của em lạnh quá đỏ lên kìa." Trình Kiêu vươn tay sờ mặt cô bé nhưng cảm thấy tay bẩn nên bèn rút tay về.
Vãn Vãn : "Em với Trình đến đây đào đất, em nghĩ chắc là hai sẽ đói bụng nên nấu một chút cháo mang đến đây. Anh Trình Kiêu, Trình, nhân dịp còn nóng mau ăn ạ, đây là do con tự đấy"
Mẹ Trình : "Vãn Vãn , con cần mang sang , trời lạnh lắm, mà con chịu ? Cũng đừng để cảm nhé, Trình sẽ đau lòng lắm"
Vãn Vãn chỉ , cô bé thật sự cảm thấy lạnh. Cô bé cực kỳ thích cảm giác hè nóng đông lạnh , điều chứng tỏ cô bé vẫn còn cảm giác, đó là cảm giác của sự sống, cô bé thích.
Vả , cô bé cũng mặc đủ ấm .
Trong hộp cơm cháo nóng hổi, cô bé dùng bao vải dày, cô bé đặt cả tấm lòng trong đó.
Trình Kiêu ăn cháo trắng mà Vãn Vãn đưa đến, cảm thấy cơn ấm áp như quanh quẩn trong lòng . Bóng dáng của cô bé xinh , nụ ngọt ngào, là ánh mặt trời trong lòng , chiếu rọi trong mà cứu rỗi lấy Trình Kiêu.
Trên thế giới , ngoại trừ thì Vãn Vãn là đối xử với nhất, thật lòng với . Mặc dù những khác cũng đối xử với nhưng vẫn thể sánh bằng Vãn Vãn .
Ví dụ như Tô Vũ Đình, dường như cũng đối xử với , thậm chí còn nhiều hơn cả Vãn Vãn nữa nhưng cảm thấy cô thật lòng lắm. Hơn nữa còn khiến cảm thấy chán ghét, cô tràn ngập sự tính toán.
Một thật lòng tính toán riêng, từ nhỏ thể phân biệt rõ ràng .
Trình Kiêu ăn cháo, ăn nắm lấy tay của Văn Vãn, phát hiện tay cô nhóc lạnh. Cậu vội vàng đặt bát xuống, kéo tay cô bé trong l*иg n.g.ự.c ấm áp của , hỏi: "Lạnh ?"
Vãn Vãn : "Không lạnh, em mặc đồ ấm lắm, chắc chắn hề lạnh"
"Sau đừng đến tặng đồ giữa trời lạnh nữa, lạnh đổ bệnh thì giờ?" Cậu chút đau lòng, bèn kéo tay cô bé trong lòng để sưởi ấm mới buông tay cô bé .