XUYÊN THÀNH MỆNH CẨM LÝ TRONG TRUYỆN THẬP NIÊN - Chương 296

Cập nhật lúc: 2026-04-19 14:24:10
Lượt xem: 0

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/1VtLYG2sFR

MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

 

Giáo sư Lý : "Kiến Dân thích hội họa, nhưng thiên phú của nó hội họa dù cũng chỉ ở mức phổ thông. Giữ gìn cái thì thừa, nhưng sáng tạo tới, hơn nữa thiếu sự thông minh tài trí Vãn Vãn là đứa trẻ đầu tiên mà ông để mắt tới, lúc đó ông cảm thấy đứa trẻ thông minh, nếu thể tham gia hội họa Trung Quốc, chắc chắn sẽ triển vọng lớn.

 

Vãn Vãn : "Ông nội Lý, cháu thích loại vẽ tranh bằng cọ mềm, cháu thích dùng b.út cứng vẽ phác họa.

 

"Cháu là tranh kỹ thuật hoặc là phác họa ? Hay là tranh sơn dầu?" Giáo sư Lý lắc đầu: "Tranh sơn dầu cũng cần cọ dầu, cọ vẽ tuy giống lắm với cọ lông, nhưng thật cũng tương tự."

 

Vãn Vãn : "Lúc cháu thích dùng cành cây vẽ mặt đất, khi học tiểu học, b.út chì, cháu thích dùng b.út chì vẽ."

 

Đôi mắt giáo sư Lý sáng lên: "Vãn Vãn, cháu thể hiện chút tài năng cho ông nội Lý xem xem.

 

Ông vẫn luôn Vãn Vãn là một đứa trẻ trí thông minh, nhưng ông những lúc , Vãn Vãn dùng b.út cứng vẽ ? Cũng cô bé vẽ loại tranh gì, thiên phú, cho dù ai ở bên cạnh dạy cô bé, bản cô bé tự học cũng thể học .

 

Vãn Vãn từ chối, quả nhiên cầm lấy một chiếc đũa, thấm nước bắt đầu vẽ bàn.

 

Mắt giáo sư Lý càng ngày càng sáng hơn, đến cuối cùng là kinh ngạc.

 

Ông thật sự ngờ rằng Vãn Vãn thiên phú lớn như , bức vẽ tay , giống một đứa trẻ thể vẽ .

 

"Vãn Vãn, cháu tự học ?" Ông nhịn hỏi, trong giọng che đậy sự phát run.

 

Vãn Vãn : "Lúc khi cháu phố thấy vẽ tranh, đó vẽ tranh bằng b.út chì, đó nhân vật vẽ giống như đúc. Sau đó cháu hỏi qua ông , khi thời gian sẽ tới chỗ đó xem ông vẽ. về thấy ông nữa, cũng , khác bắt ." Trong ngữ khí sự tiếc nuối sâu sắc.

 

Giáo sư Lý , Vãn Vãn chắc chắn là thấy ở trong phố vẽ tranh như , vì tò mò mà yêu thích nó, đó ngày ngày đều đến xem. loại tranh , thời điểm đó thuộc loại nhảy cảm, chỉ sợ là thật sự khả năng khác bắt .

 

Giáo sư Lý : "Bây giờ đất nước mở rộng quản chế của phương diện , nếu bắt, chắc chắn sẽ thả . Ngừng một chút, ông : "Thật điều ông vẫn luôn với cháu là ông chỉ vẽ quốc họa, còn tranh kỹ thuật và phác họa. Là một họa sĩ, thể chỉ vẽ một loại cơ chứ?" tranh kỹ thuật và phác họa của ông vẽ xuất sắc bằng quốc họa thôi.

 

Mắt Vãn Vãn sáng lên, cô bé những đến điều cơ chứ?

 

Giáo sư Lý vẽ quốc họa lợi hại như thế, thể vẽ tranh kỹ thuật và phác họa . cô bé từng thấy ông vẽ phác họa, chỉ thấy khi ông vẽ quốc họa.

 

Quốc họa của ông thật sự .

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://www.monkeydtruyen.com/xuyen-thanh-menh-cam-ly-trong-truyen-thap-nien/chuong-296.html.]

 

"Đó là đương nhiên, thật năm đó ông nước ngoài. Nếu , lúc đại vận động, ông thể lật đổ? Đó là khác báo cáo, ông qua nước ngoài, ở nước ngoài du học. Giáo sư Lý th dài.

 

Năm đó khác thông báo như , trái tim ông thật sự rỉ m.á.u.

 

Ông nước ngoài, lúc đó cũng là vì nghệ thuật, nào từng nghĩ quá nhiều? Năm đó điều kiện gia đình cũng , nước ngoài du học, đây chẳng là chuyện bình thường ?

 

Làm thể nghĩ , chính là vì ông nước ngoài du học, khác nắm thóp, trở thành bằng chứng của những theo con đường tư bản và liên kết với nước ngoài.

 

Nếu báo cáo ông , lẽ ông đến thôn Hạ Hà, khác xóa sổ .

 

"Ông chỉ vẽ tranh kỹ thuật phác họa, ông còn vẽ tranh sơn dầu. Giáo sư Lý thêm.

 

Mắt Vãn Vãn sáng lên, giáo sư Lý đây là năng.

 

Cô bé ngờ tới, ông hiểu nhiều đến .

 

"Có hứng thú học với ông ?" Giáo sư Lý hỏi cô bé.

 

Vãn Vãn chút nghĩ ngợi, gật đầu: "Dạ Lúc cô bé học cùng ông , vì cô bé lo ngại, dù lúc cô bé mới bốn tuổi, giả vờ cái gì cũng vẽ, lúc ngược còn là thao tác độ khó cao. Khi cẩn thận liền khả năng sẽ chơi quá đà, khác nhận chỗ sơ hở.

 

Cô bé từ chối, đương nhiên là mục đích của cô bé. Bây giờ đồng ý, cũng là bởi cô bé quả thật học vẽ cùng với giáo sư Lý.

 

Giáo sư Lý thật sự là tài, nhân tài cao cấp như , suýt chút nữa chôn vùi trong cuộc vận động ở đây, thực là đáng tiếc. May mắn dân thôn Hạ Hà hiền lành chất phác, cho dù đề cập đến mệnh lệnh của cấp , họ tiến hành đấu tranh nghiêm trọng với giáo sư Lý, vẫn sẽ ông Sơn bí thư chi bộ và đội trưởng Đại Minh bảo vệ, chỉ giả bộ, chiến đấu một chút.

 

Giáo sư Lý dừng , ông thế nào cũng nghĩ tới việc, Vãn Vãn đồng ý nhanh như . Ông vẫn luôn cho rằng cô bé sẽ đợi đến khi ông mòn cả miệng mới đồng ý.

 

Không ngờ rằng ông chỉ là thể hiện những kỹ năng khác của mà ông , Vãn Vãn liền đồng ý .

 

Nếu ông sớm đơn giản như , năm đó ông đem những thứ thể hiện hết , chứ cần đợi đến bây giờ mới thể hiện. Điều lãng phí mất bao nhiêu thời gian?

 

 

Loading...