Ai cũng thể ngăn cản học, càng thể ngăn cản thi đại học.
Dù hộ khẩu cũng tách , là một độc lập, ai cũng thể cưỡng cầu điều gì, dù là cha cũng .
"Bọn quả thật thấy hai chiếc xe về phía thôn Hạ Hà, lúc đó bọn tham gia cuộc vui, nghĩ đến đây là đến tìm giáo sư Lý. Vãn Vãn, tin tức chắc chắn ? Thật sự khôi phục kỳ thi đại học?" Tô Kiến Hoành còn chút căng thẳng, sợ tin tức là giả.
Vãn Vãn : "Chưa chắc chắn, chỗ thầy giáo cũng đáp án chính xác, nhưng các lãnh đạo của sở giáo d.ụ.c tỉnh đến mời ông họp, chuyện e là việc đinh đóng cột , chúng hy vọng"
Tô Kiến Hoành kích động đến mức cứ ở đó vòng vòng.
Anh vốn dự định, học xong cấp ba, đến lúc đó xem xem thể dựa quan hệ mà tìm một công việc , đời cũng mãn nguyện .
Bây giờ mà thể tham gia kỳ thi đại học, việc tìm việc khi nghiệp cấp ba, liền đẩy tâm trí.
Có kỳ thi đại học, ai còn công việc nữa? Còn chuyện gì quan trọng hơn kỳ thi đại học?
Là sinh viên, còn sợ việc ?
Sinh viên, đó là cán bộ, trong huyện ai mà vội? Có thể so sánh với học sinh cấp ba ?
"Được, , ." Tô Kiến Hoành kích động đến run môi: "Anh thể chơi bời lêu lổng nữa, bắt đầu từ hôm nay, sẽ cùng với Kiến Quốc, học hành cẩn thận, tham gia kỳ thi đại học.
Vãn Vãn : "Anh Kiến Hoành, nếu năm nay khôi phục kỳ thi đại học, tham gia ?"
Tô Kiến Hoành sững sờ một lúc: "Năm nay khôi phục. Nhanh như ?"
Anh nghĩ nghĩ , đều cảm thấy thể nào nhanh như thế . Bây giờ là tháng bảy , nhưng một chút tin tức vẫn , năm nay còn thể tham gia kỳ thi đại học? Điều thể thể nhanh như , nhanh nhất cũng đợi năm .
Vãn Vãn : "Mọi chuyện đều khả năng, chừng các lãnh đạo cảm thấy, thi đại học gác lâu như , lập tức khôi phục trở , đó tuyển sinh nhân tài trường đại học thì ? Em đoán, sở giáo d.ụ.c tỉnh đến mời thầy giáo tới Bắc Kinh họp, nhất định là vì chuyện . Chỉ cần cuộc họp kết thúc, chừng sẽ khôi phục kỳ thi đại học ."
Dù , vẫn luôn cảm thấy, thể nào nhanh như .
Ngay cả Tô Kiến Quốc cũng cảm thấy, kỳ thi đại học sớm nhất cũng năm . Đến lúc vặn Kiến Hoành và cùng với Kiến Binh cùng tham gia.
Còn Kiến Dân và Trình Hiểu, vẫn còn sớm.
Thấy họ đều tin, Vãn Vãn cũng thể là kỳ thi đại học chắc chắn sẽ đưa thông tin tới tháng mười, đến lúc kỳ thi sẽ tổ chức cuối năm nhỉ?
Những điều cô bé thể , cũng dám .
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://www.monkeydtruyen.com/xuyen-thanh-menh-cam-ly-trong-truyen-thap-nien/chuong-301.html.]
Chuyện thi đại học còn đến, nhưng gia đình thằng Hai một đến.
Vãn Vãn ngờ tới, Tô Vũ Đình mà đến tìm cô bé.
Giữa cô bé và cô , vẫn luôn là nước sông phạm nước giếng ?
Vãn Vãn điềm đạm cô , cô rốt cuộc cái gì?
Tô Vũ Đình thái độ khác thường, mà mỉm cô bé.
Trong lòng Vãn Vãn lập tức vang lên tiếng chuông cảnh báo.
Vãn Vãn lạnh lùng cô , suy đoán cô đến gì ở trong lòng?
Thiểm Điện ghé bên cạnh Vãn Vãn, lè lưỡi, một đôi mắt trừng mắt thẳng Tô Vũ Đình, một xu thế chỉ cần cô dám gì thì sẽ nhào lên.
"Chị qua đây gì? Đắc ý chuyện chị sắp lên cấp ba ? Hay là gì?" Vãn Vãn suy nghĩ nát óc cũng nghĩ , Tô Vũ Đình tìm cô bé chuyện gì. Ngoại trừ khoe khoang, sẽ còn cái gì?
Tô Vũ Đình : "Chị lên cấp ba đó là bởi vì thông minh, đó là chuyện em thể nào sánh ."
Trong lòng Vãn Vãn khịt mũi coi thường, một sống , lên cấp ba đắc ý ? Nếu như thể, hiện giờ cô bé cũng thể trực tiếp thi Đại học, chẳng qua là khoe khoang như thôi.
Mọi cũng ngốc, lớn lên ở nông thôn, ai dạy con gái cả, thể nhảy lớp liên tục, đó lấy chín tuổi lập tức sẽ lên cấp ba? Đổi là ai cũng sẽ nghi ngờ.
Cũng giống Vãn Vãn, ba trai ai cũng là học giỏi, mặc kệ đổi là ai dạy cô bé thì đều thể dạy một thiên tài. Nếu cô bé nhảy lớp, chí ít sẽ nghi ngờ.
Tô Vũ Đình thì giống . Vốn là còn một Kiến Hoành thể dạy cô , nhưng cô Kiến Hoành tức tối bỏ chạy. Chú ba ở huyện thành, mà quan hệ với nhà bác cả, ai đến dạy cô . Nhìn thế nào cũng thể khác nghi ngờ, Tô Vũ Đình nóng vội như , vội vã loại chuyện khoa trương mà khác nghi ngờ .
Chỉ bởi vì thể hiện cô thông minh, là một tài nữ?
Để cho cảm thấy, bà nội Tô chiều cô là đúng?
"Hôm nay chị đến tìm em, là khoe khoang với em. Cái cũng gì khoe cả, chị vốn thông minh hơn em, em ngoại trừ nhà sủng cũng bản lĩnh gì, chín tuổi mới học lớp bốn, gì đáng để chị hao tâm tổn trí cơ." Tô Vũ Đình khẽ nâng cằm.
Vãn Vãn , cô bé chín tuổi học lớp bốn, ở trong mắt khác là kẻ ngốc?
"Tô Tảo Tảo, chị thật sự coi khác chị mấy cân mấy lạng ? chỉ lười thôi, lười so đo với chị. Coi như là thằng hề múa loạn thôi." Văn Vãn thật sự tức giận chút nào.