Bác với bí thư Viễn Sơn: "Anh còn ở đây do dự cái gì? Chúng trục xuất con bé khỏi thôn Hạ Hà của chúng . Tuổi còn nhỏ như độc ác như thế. Lớn lên nữa sẽ ?" Bác sợ , thật sự sợ hãi. Ai đứa trẻ lớn lên sẽ những chuyện gì, lỡ như những chuyện , bọn họ bảo vệ nổi, sẽ gây những thiệt hại gì nữa?
Vẫn là bóp c.h.ế.t hết thứ từ trong trứng nước thôi.
Bí thư Viễn Sơn : " sớm , để dân quân áp giải hai họ , đừng giam giữ họ trong đội sản xuất của chúng . Trực tiếp áp giải đến cục cảnh sát. Cục cảnh sát gì thì đó cũng là việc của cục cảnh sát, việc chúng thể chính là giám sát."
Vãn Vãn gật đầu, hai cán bộ thôn ảnh hưởng bởi cái gọi là thể diện của cùng một tộc, đều nhất trí cho áp giải Tô Vũ Đình đến cục cảnh sát, để chính phủ tới xét xử, đây là cách nhất .
" thấy việc nên xử lý như . Chúng chia thành hai đường. Đội dân quân sẽ áp giải đến cục cảnh sát. sẽ đích đến trường học của cô bé và báo cáo sự việc với Bộ giáo d.ụ.c để đầy đủ hồ sơ vụ việc. Những chuyện như ghi trong các hồ sơ."
Sắc mặt Tô Vũ Đình đột nhiên tái nhợt. Nếu việc ghi trong hồ sơ, cuộc đời coi như kết thúc. Sợ là khi tình hình đất nước ngày càng hơn, cả đời của cô đừng mong những thứ .
Không thể đến trường học, cũng thể việc, sợ là đến cả việc tự lập nghiệp, cũng sẽ kìm hãm cô thôi.
Suy cho cùng thì cô là một tội phạm bình thường.
Ở trong thời đại ngày nay ở trong tương lai thì đều là đối tượng công kích.
"Được , nữa, tiên dẫn đến cục cảnh sát , chúng thể thế chính phủ, tất cả đều giao cho chính phủ giải quyết ." Bí thư Viễn Sơn phất phất tay.
Ông chỉ cảm thấy mệt mỏi, cả thể xác lẫn tinh thần, nếu xảy thêm những chuyện như chắc ông sẽ mệt đến mức ngã quỵ xuống giường.
Tô Vũ Đình bắt , cấp tốc đưa đến cục cảnh sát ngay ngày hôm đó.
Cục cảnh sát tiếp nhận một báo án tương tự, ngay lập tức coi trọng, chú ý đến nó.
Đây là một chuyện nhỏ, còn là chuyện liên quan đến giáo phái thì gặp ai cũng sẽ đập thôi.
Rất nhanh nhảy cuộc điều tra.
Vãn Vãn chỉ cảm thấy mệt mỏi, bắt Tô Vũ Đình , đấu trí và lòng dũng cảm với những khác trong thôn ủy, là chỉ mệt một chút .
May mắn , chỉ một cô bé, còn các cùng cô bé nữa, còn Trình Kiêu giúp cô bé tìm bằng chứng.
Khi đám Vãn Vãn trở về nhà liền thấy Tô Kiến Hoành đang ngây ngốc bức tường, cũng đang nghĩ gì.
"Mọi trở ?" Thấy bọn họ trở về, Tô Kiến Hoành nhẹ thở một .
Hơi thở kìm nén ở trong tim từ lâu rôi.
"Anh Kiến Hoành, ? Tô Tảo Tảo phạm tội tội mê tín phong kiến bình thường, mà là liên quan đến một thành viên giáo phái, ông cụ Sơn áp giải đến cục cảnh sát ." Tô Kiến Dân nhịn , thấy Tô Kiến Hoành một lượt.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://www.monkeydtruyen.com/xuyen-thanh-menh-cam-ly-trong-truyen-thap-nien/chuong-315.html.]
Tô Kiến Quốc đυ.ng đυ.ng góc quần áo của Kiến Dân, hất hất cằm.
Tô Kiến Dân sang, thấy Tô Kiến Hoành sững sờ đó, một lúc lâu lên tiếng.
Anh đột nhiên ngậm miệng , như thể điều gì đó mà nên .
"Không việc gì, dù chuyện cũng sẽ , các em cho , trong lòng cũng chuẩn ." Tô Kiến Hoành chậm rãi .
Vãn Vãn : "Anh Kiến Hoành, em..
"Đó là của con bé, là con bé đáng " Tô Kiến Hoành : "Anh xem ông nội bà nội như nào"
Lần khó chịu nhất hẳn là ông cụ và bà cụ.
Vãn Vãn sớm chuẩn , chuẩn cho những phiền phức từ nhà nội.
Cô bé tưởng rằng bà nội Tô sẽ tới nhưng ngờ rằng bà tới.
Đây thật sự là điều giờ từng .
Có bao giờ bà nội như , cô bé đυ.ng chạm tới Tô Tảo Tảo, phúc tinh của bà mà bà tới gây phiền phức cho cô bé?
Lúc bà nội Tô đang trong giày vò nghĩ.
Lần đầu tiên trong lòng bà những đấu tranh, còn nghi ngờ.
Tô Vũ Đình bắt đến cục cảnh sát, phạm tội chỉ vì đơn giản tuyên truyền mê tín dị đoan, rằng cô bé thông đồng với một giáo phái.
Nếu tội ác thực hiện đầy đủ, một gia đình lớn của nhà họ Tô thể sẽ gặp tai ương vì Tô Vũ Đình liên lụy. Mà đầu tiên gánh chịu chính là hai bà và ông cụ, dù chăng nữa thì họ cũng sống chung một nhà với đại phòng.
Đâu chỉ là liên lụy một chút , mà còn sẽ đại họa tày trời.
Sau e rằng công việc của thằng cả, thằng ba của bà cũng thể luôn. Ai còn dám thuê nữa chứ, đến lúc đó đứa con dâu nhà thằng ba khi còn cần thằng ba nữa?
Bà tự nhốt trong phòng, cũng gặp ai, cũng thấy bà ngoài ăn cơm.
Ông nội Tô yên tâm về bà , qua gõ cửa phòng nhưng gõ nửa ngày trời vẫn thấy bà di .
Thở dài một , ông nội Tô xổm ở cửa, hai tay run rẩy lấy từ bên hông một điếu t.h.u.ố.c khô, bỏ t.h.u.ố.c lá lên , run rẩy châm lửa.