Tô Kiến Hoành "" một tiếng: "Thím Hai, con sẽ cố gắng ạ, nhất định sẽ để thất vọng"
Gia đình cũng chỉ mỗi học lên cấp ba, hội thi đại học. Mà cơ hội như , thể từ bỏ chứ?
Dù thi đỗ , cũng cố gắng một phen.
...
Vãn Vãn chơi ở bên ngoài về, dẫn theo Tia Chớp nhà, thì thấy trong nhà khách đến.
"Anh Kiến Hoành, đến đây ạ? Đã lâu đến nhà đó, quên Văn Vãn ?"
Tia Chớp cũng phối hợp Vãn Vãn, sủa "gâu gâu" về phía Tô Kiến Hoành.
"Anh đang trồng trọt ở quê nè, thể thi đại học nên vội vàng lên đây báo danh.
"Thi đại học đó, như thì nhà họ Tô chúng sẽ bốn sinh viên đại học . À , là năm !" Vãn Vãn đưa tay đếm .
Tô Kiến Hoành dáng vẻ của Vãn Vãn chọc , Vãn Vãn đang cố ý chọc vui vẻ, thời gian trong lòng quá nhiều đau khổ . Anh và : "Sao em nhất định thể thi đỗ đại học. Ba trai của em thể thi đỗ là điều thể nghĩ đến , nhưng ngày thường thành tích học tập của hẳn , chắc thể thi đỗ ?
Đương nhiên là Tô Vãn Vãn . Kỳ thi đại học và kỳ thi cấp bảy mươi tám tiếp theo, đề thi đều đơn giản. Tuy đăng ký thi nhiều, nhưng nhiều bỏ sách mấy chục năm mới học , trình độ cần nghĩ cũng .
Tuy thành tích thường ngày của họ Kiến Hoành bằng ba trai của cô, nhưng cũng thuộc tầm trung bình trong trường, thi đỗ đại học chắc sẽ vấn đề.
Trong sách họ Kiến Hoành nông dân cả đời, còn đời chắc chắn thể thi đỗ đại học, một văn hóa.
"Em tin Kiến Hoành nhất định thể thi đỗ đại học. Vãn Vãn nghiêm túc.
Tô Kiến Hoành , bản cũng tự tin đến thế, ngờ kỳ vọng của Vãn Vãn đối với to lớn như .
"Được, Kiến Hoành nhất định sẽ thi đỗ đại học. Đến khi thi đỗ, sẽ mua kẹo cho Vãn Vãn ăn. Ở trong lòng , kẹo chính là thứ quý giá nhất .
Anh đồng ý đưa thứ nhất cho em họ của , cũng chỉ một em gái mà thôi.
Còn Tảo Tảo...
Vừa nghĩ đến Tảo Tảo, lòng Tô Kiến Hoành tràn đầy đau đớn, còn một cảm giác oán trách nên lời.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://www.monkeydtruyen.com/xuyen-thanh-menh-cam-ly-trong-truyen-thap-nien/chuong-324.html.]
Khi Kiến Binh và Kiến Dân trở về, mặt còn đang nở nụ . Lúc thấy Kiến Hoành, ba nhanh chơi với .
Mãi cho đến khi Tô Cần mang theo tâm trạng vui vẻ về nhà, cả gia đình quây quần bên .
"Ông xã , chuyện gì vui vẻ thế?" Lục Tư Hoa thấy Tô Cần ngân nga khúc hát, cầm rượu Cao Lương về, bà chắc là chuyện .
Tô Cần : "Quả thật là chuyện , hôm nay hết chuyện đến chuyện , còn khá nhiều nữa đó"
Mắt sáng lên, đều về phía Tô Cần đợi ông tin vui.
"Ba ơi, chuyện gì thế ạ? Ba mau , Vãn Vãn đợi nữa "
Tô Cần khì khì: "Chuyện khôi phục kỳ thi đại học thì ba nữa nhé, đều cả . Đây là chuyện vui mừng của nhà họ Tô chúng .
"Ba mau , mau ạ, đừng úp úp mở mở nữa. Chuyện kỳ thi đại học thì tụi con cả , ba mau chuyện tụi con . Kiến Binh cũng thúc giục.
"Chuyện vui khác chính là ba khôi phục chức vị , trở về đơn vị hiện giờ của ba, bên điều tra rõ ràng, trả sự trong sạch cho ba. Tô Cần tiếp.
Mọi đều ngẩn , đó là vui mừng.
"Chú Hai, ý chú là gia đình con hề liên lụy đến , công việc của chú khôi phục ?" Tâm trạng Tô Kiến Hoành kích động hỏi ông , quá kích động , còn giọng chút vỡ .
Tô Cần gật đầu: "Quả thật là như . Lãnh đạo chuyện của Tô Tảo Tảo ảnh hưởng đến chú. Hơn nữa trong bộ chuyện với bên , chuyện của chú xử lý cẩn trọng, thể để liên lụy vô tội . Chúng cắt đứt quan hệ với gia đình Cả, chuyện ủy ban thôn chứng, giấy tờ chứng minh của công xã. Hơn nữa ba của chúng cũng , gia đình thằng Hai tách hộ lâu , còn liên quan gì đến gia đình thằng Cả nữa.
Vào lúc quan trọng, ông nội Tô mà giúp cho gia đình thằng Hai, điều vượt ngoài dự đoán của . Họ tưởng rằng ông nội sẽ ghi hận gia đình thằng Hai mới đúng chứ.
"Đây thật sự là chuyện , em chuẩn tinh thần cả nhà chúng về quê trồng trọt , ngờ công việc giữ , ông xã chuyện gì nữa ." Lục Tư Hoa cũng kích động lạ thường: "Hôm nay vui mừng, chuyện vui nối tiếp chuyện vui nên cho phép uống rượu. Kiến Binh và Kiến Dân cần uống , tụi con còn nhỏ. Kiến Quốc và Kiến Hoành thể uống một chút, cùng ba tụi con uống vui vẻ."
Trong lòng Vãn Vãn cũng vui mừng, cô nhóc tưởng rằng trong nhà sẽ vì chuyện của Tô Vũ Đình mà liên lụy. Không ngờ kết quả cuối cùng nguy hiểm gì, bình an vượt qua . Thật là may mắn quá .
Ba Tô khôi phục chức vị cũ, hề chút tổn hại nào, đây là điều vô cùng hiếm .
Vãn Vãn nghĩ, đây chắc là nhờ giáo sư Lý nhỉ? Cô nhóc nhớ là khi thầy , từng qua với , chuyện ông qua với trong huyện rôi.
Có điều, chuyện qua là một chuyện, còn cản trở là một chuyện khác. Dù chức quan lớn cũng bằng quản lý chức quyền, hiện giờ thầy cũng trở về tỉnh , chờ vạ má sưng. Nếu như khó nhà bọn họ, thì chuyện cũng vô ích mà thôi.